Hôm nay,  

Thơ Thẩn Mà Chơi

09/03/200200:00:00(Xem: 5336)
Khoe Ái Quốc phaœi làm sao"

Gần đây, qua tin Email và báo chí phổ biến thì trong thời gian Lê Khaœ Phiêu làm tổng bí thư đaœng CSVN (1997-2001), y đã cắt đất và nhường vùng biển thuộc chuœ quyền Việt Nam cho Trung Cộng qua những hiệp định: Hiệp định biên giới trên bộ ký ngày 30.12.1999 và Hiệp định về lãnh haœi ký ngày 25.12.2000. Rồi vào ngày 27.12.2001, lễ cắm mốc biên giới Trung Cộng - Việt Nam được cưœ hành tại Móng Cái, mà theo mốc biên giới mới này thì đất nước Việt Nam bị đaœng CSVN cắt nhiều ngàn cây số vuông dâng cho Trung Cộng, trong đó có thác Baœn Giốc (trên sông Qui Sơn [Quý Xuân] ơœ xã Đàm Thuœy, huyện Trùng Khánh, cách huyện lÿ Trùng Khánh khoaœng 20 cây số về phía đông, thuộc tỉnh Cao Bằng Việt Nam) và AŒi Nam Quan (Hồ Chí Minh gọi là Hữu Nghị Quan, Mao Trạch Đông gọi là Mục Nam Quan), cách thị trấn Đồng Đăng khoaœng 4 cây số, thuộc tỉnh Lạng Sơn, Việt Nam. Trước việc đaœng Việt Cộng cắt đất cuœa tổ tiên hiến dâng cho ngoại bang, Cô Gia hoœi những ai đã theo Việt Cộng: "Khoe ái quốc phaœi làm sao""
5.
Lầm theo Việt Cộng bấy lâu nay,
Giờ hiểu ra thì bị nhục lây!
Cán bộ, công an đà thức tỉnh,
Đaœng viên, bộ đội hết mê say.
Vậy thì liên kết mà ra sức,
Nên hãy hợp đoàn để góp tay.
Diệt bọn Cộng nô đồ bán nước,
Cho lòng ái quốc được phơi bày!

Cô Gia

*
Tiết Lộ Với Bác Hiệp Lữ
Kính hoạ vận bài "Vài hàng kính tặng bác Nam Man" cuœa Hiệp Lữ đại gia đăng trong mục "Thơ thẩn mà chơi" cuœa Sàigòn Times số 249.

Bác bận tâm chi... thứ dã man
Từ rày đừng có luận hay bàn
Nghe tên, tươœng nó tay sành điệu
Thấy mặt, cười y đứa nhát gan
Viết lách để chơi còn tạm tạm
Mần thơ mà đọc cũng sàn sàn
Vì ông chưa gặp nên chưa biết
Mặt nó giống như đứa bịnh ban.

Nam Man

*
Baœo Đaœm Hết Bệnh
Nam Man đại gia đã có bài thơ "lời than thơœ" trên SGT số 248, viết về lời than cuœa bà vợ khi thấy ông bệnh liệt giường. TXL kính họa vận bài thơ này với bộ vận "lòng, rong, thông, rồng, ông".

Làm nhiều, "xí muội" nát tan lòng,
Tìm thuốc, tìm thầy phaœi chạy rong.
Keœ vái Phật Trời cho khoœe mạnh,
Người mong kinh mạch được hạnh thông.
Ông thầy chỉ kiếm ngay gà lộn,
Sư phụ bày mua gấp đậu rồng.
Chưng mấy thứ này cùng rượu mạnh,
Dùng trong baœy bữa, bệnh xa ông.

Trường Xuân Lão

*
Đòi Lại Non Sông Ta

Baœn Giốc, Nam Quan... đã mất rồi
Non sông gấm vóc mến yêu ôi!
Đất đai chúng bán sâu hao hụt!
Lãnh haœi nó dâng thâm thiệt thòi
Việc đó bạo quyền: Thứ phaœn quốc!
Điều này Việt Cộng: phường khinh nòi!
Cõi bờ đất nước phaœi toàn vẹn
Cương quyết trong ngoài kết hợp đòi.

Thái Châu - Victoria

*
Bác Sĩ Lương Y

Bác sĩ bây giờ có khác nhe!
Ông rờ, ông bóp, ông thì nghe.
Có ông hoœi, viết chừng năm phút,
Tiền thì chỉ tính Me-Đi-Khe.
Bệnh nhân uống thuốc mà không hết...
Dẫu có ra sao, Bác chẳng e...
Bơœi ông quên mất người xưa nói:
Lương y từ mẫu! nên khoœe re.

Tu Ta Lon

*
Di Ngôn Hồ Chuœ Tặc


Nhớ lại bài thơ làm tại trại tù Xuyên Mộc nhân cái gọi là "Quốc Khánh 2.9.80" của cộng sản, để tiếu lâm cho vui.

Trước khi nhắm mắt lìa đời
Trung ương hợp lại nghe lời trối trăn
Mười, Anh, Kiệt, Giáp lăng xăng
Tôn kề tai bác: Muốn ăn thứ gì"
Hồ rằng: Khắp caœ ba "Kỳ"
Món nào cũng được trừ mì, bo bo.
Tôn rằng: Ông chẳng phaœi lo
Bo bo, mì cuœ dành cho nhà tù
Tỉnh mê, bác khoái gật gù
Địa - Hào - Trí - Phú keœ thù chớ quên
Keœ thù chống Đaœng bốn bên
Thầy chùa, cha xứ, từng tên boœ tù
Ai không nghe Đaœng cứ hù
Công an, bộ đội dập trù là xong
Trung Quốc nhớ gọi bằng ông
Đền ơn dâng đaœo, núi sông, vùng trời
Hồ rằng: ta sắp lìa đời
Mấy ông ghi lại vài lời di ngôn!
Kề tai thuœ thỉ với Tôn
Sau khi tôi chết, cúng... ồn cho tôi
Tôn rằng: nói thật hay chơi"
Nếu ông muốn vậy, chúng tôi sẵn sàng
Động viên, kêu gọi mấy nàng
Cơœi quần, cơœi áo trước bàn thờ ông
Hồ cười: Tư tươœng đã thông
Hằng năm Quốc Khánh, mấy ông nhớ làm
Duẫn, Chinh tươœng bác nói sàm
Rằng: ông sắp chết, còn ham chơi l...
Đồng rầy: Đừng có làm ồn
Làm vừa ý Bác, cúng l... nghe chưa!

Trương Minh Hòa - WA

*
Bán Nước Từ Hồ Tặc Đến Nay
Kính họa vận bài thơ "Việt Cộng bán nước" cuœa Nam Man đại gia ơœ mục "Thơ thẩn mà chơi" trong SGT số 248 ngày 22.2.02 với bộ vần: nhà, ta, đà, ra, ma.

Cộng nô vong baœn hại dân nhà
Cắt hiến ngoại bang lãnh thổ ta!
Bán nước lúc Hồ ký Hiệp định!(*)
Cầu vinh giờ Mạnh... làm theo đà!
Khi dân, hành động này càng lộ
,Phaœn quốc, việc làm đó rõ ra!
Tội ác bạo quyền sao kể xiết...
Cùng nhau đứng dậy diệt yêu ma.

Việt Lão - Victoria
(*)Đêm lịch sưœ bán nước Hồ Chí Minh đã ký với Tổng trươœng bộ Thuộc điạ cuœa Pháp là Marius Moutet. Kết quaœ haœi caœng Haœi Phòng "phaœi mơœ rộng cưœa" đón thực dân Pháp trơœ lại VN.

*
Nên Đổi Chỗ Mút
Tại một vùng thuộc phía Tây Bắc xứ Ba Tư, trong ngày cưới, cô dâu và chú rể phaœi nhúng tay vào mật ong, sau đó họ phaœi liếm mút hết mật trên các ngón tay người yêu. Vì tham lam, chú rể đã mút nhiều ngón một lần, nhưng không may, cô dâu lại mang móng tay giaœ. Móng này bị sút ra rơi xuống cổ họng, khiến chú rể bị nghẹn và đã tắt thơœ khi được đưa tới bệnh viện.

Chẳng mút chỗ mềm, lại mút tay,
Tục này dẫn đến chuyện không may.
Tay thon, chàng ngoạm liền năm ngón,
Móng giaœ, nàng mang trước mấy ngày.
Ly rượu giao bôi chưa uống cạn,
Cuộc tình đằm thắm đã tan ngay.
Người đi, keœ ơœ nhiều đau khổ,
Cổ tục xứ này phaœi đổi thay.

Trường Xuân Lão

*
Hươœng Xuân
Kính họa vận bài "Đêm Xuân Bên Hồ" ơœ mục "Thơ thẩn mà chơi" trong SGT số 247 ngày 14.2.02 cuœa đại gia Trường Xuân Lão họa vận bài thơ "Đêm giao thừa bị vợ càm ràm" cuœa đại gia Nam Man mục "Thơ thẩn mà chơi" số 246.

Đêm vắng Trời xuân dắt ngắm sao
Ý còn hâm nóng chuyện ngày nào...
Lúc này lạnh vậy không mang áo!
Khi đó run lên chẳng quấn bao!
Chớ lắm ông ơi - già khoái liễu!
Đừng nhiều bác ạ - lão ham đào!
Bây giờ cao tuổi đâu như cu
õBơœi quá mệt rồi quạu quọ nhau.

Việt Lão - Victoria

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LIMA - Trong lúc điều tra tham nhũng đang diễn ra, QH Peru bị TT Vicarra giải tán bằng quyền hành pháp ít khi dùng tới, để đóng cửa cơ quan lập pháp do đối lập kiểm soát.
SEOUL - Tin ngày 1 tháng 10: Sau khi Bắc Hàn quy trách chính quyền Trump không nối lại thương lượng phi nguyên tử, hai bên đã đồng ý ngồi lại đàm phán vào ngày 5 tháng 10.
TAIPEI - Cầu hình cung bắc qua 1 vịnh của Taiwan đổ bất ngờ vào ngày 1 tháng 10, khiến 1 xe tải chở bồn nhiên liệu rơi xuống tàu bè đang lưu thông.
BEIJING - Chính quyền Hoa Lục tổ chưc ngày quốc khánh 1 tháng 10 rầm rộ tại công trường Tian’men, trong lúc các thành phố lớn tràn ngập không khí ô nhiễm và hơn 1 tỉ dân bị kiểm soát chặt chẽ.
Từ cuối năm 2018, đã có một số dự đoán cho rằng Apple đang đầu tư mạnh để phát triển công nghệ màn hình MicroLED, công nghệ tiên tiến hơn hẳn so với nhiều ưu điểm vượt trội về độ tương phản, độ sáng và mức tiêu thụ năng lượng.
Khi quyết định chuyển việc sản xuất Mac Pro mới từ Trung Quốc về Mỹ, Apple có đề cập tới ưu đãi miễn trừ áp thuế từ chính quyền liên bang.
MIAMI - Tin khí tượng cho hay: thời tiết miền nam là nóng kỷ lục, trong khi 11 tiểu bang từ Michigan đến New Mexico được báo động đề phòng ngập lụt.
NEW YORK CITY - Tin ABC ngày 30/09: người thứ nhì đã bị bắt về vụ trộm 250,000 Mk trong lúc chuyển tiền lên phi cơ tại phi trường JFK.
TALLAHASSEE - Từ Thứ Ba ngày 1-10, một số nhà giáo và nhân viên trường học có thể mang súng vào trường học, theo một đạo luật của FLorida, được ban hành vào tháng 5 , sau vụ nổ súng tàn sát tại trường Parkland.
SAN FRANCISCO - Xuehua “Edward” Peng bị bắt hôm Thứ Sáu 27/09 tại nhà ở San Francisco vì là gián điệp của chính quyền ngoại quôc họat động bất hơp pháp tại Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.