Hôm nay,  

Thơ Thơ

09/03/200200:00:00(Xem: 9684)
Mừng Xuân Nhâm Ngọ 2002
Thân kính trao về hiền tyœ Đan Phụng "nhã thươœng"

Sáng nay gánh nước rưœa nhà
Vợ chê rưœa ẩu rầy ba chục lần
Giật mình muốn hoœi anh Tân
Chị Nhâm vui tiếp năm vần là xong
*
Trơœ về từ một cõi huyền không
Tiếng vó êm như khúc nhạc lòng
Nương cánh mai vàng thơm vạn neœo
Ước vườn thơ thắm trổ muôn bông
Nhà Lan quế hội thêm an thịnh
Chữ Phúc trời ban mãi đượm nồng
Đúng hẹn, gặp nhau là toại ýV
ì xuân mã đáo phaœi thành công.

Liễu Thuận Khanh - Sàigòn

*
Nhâm Ngọ Xuân Này
Họa vận bài "Mừng Xuân Nhâm Ngọ 2002" cuœa thi hữu Liễu Thuận Khanh. Thân mến đáp họa bài thơ trên trong niềm vui thơ và nỗi nhớ cố hương.

Thấy xuân chợt đến trước nhà
Người thơ đon đaœ mời ba bốn lần
Xuân rằng vừa tiễn chàng Tân
Đón Nhâm caœm hứng mấy vần mới xong
*
Vó ngựa dồn vang một cõi không
Rộn ràng như trỗi nhịp tơ lòng
Reo vui nhạc gió tràn thiên lý
Tươi thắm vườn xuân nơœ vạn bông
Ước caœnh đất trời luôn khơœi sắc
Mong tình nhân ái mãi chan nồng
Thi nhân mặc khách mừng tao ngộ
Mã đáo văn đàn lập chiến công.

Đan Phụng

*
Nếu Không Có Đàn Bà

Nếu Trời sinh ra không có đàn ba
øThì cuộc đời này trơœ thành vô nghĩa
Hoang vắng đìu hiu còn hơn nghĩa địa
Đức Phật buồn mà Chúa cũng chẳng vui.

Nếu Trời sinh ra không có đàn ba
øChuyện cưœa chuyện nhà bê tha lạnh lẽo
Lấy ai làm nên những điều khéo léo
Bọn đàn ông chắc tàn héo caœ thôi.

Nếu Trời sinh ra không có đàn bà
Hết caœ muôn hoa chẳng bù đắp được
Vắng bóng giai nhân dịu dàng tha thướt
Lấy ai mà mong sánh bước chung đôi.

Nếu Trời sinh ra không có đàn bà
Quaœ đất này thành lạnh lùng trống traœi
Đời mà không có aœnh hình con gái
Thì còn gì chuyện tình ái mộng mơ.

Nếu Trời sinh ra không có đàn bà
Nghĩa là thiếu nguồn thơ cho thi sĩ
Ai để chuyện trò tâm đầu hợp ý
Và ai làm tri kyœ cuœa tình quân.

Nếu Trời sinh ra không có đàn bà
Khác chi con đò bơ vơ ông lái
Đứng bên ni bờ khẩn cầu van vái
Khấn lạy Trời khách qua lại đông vui.

Nếu Trời sinh ra không có đàn bà
Thì đời như một ngôi chùa trên núi


Bao nam nhi chốn bụi trần thui thuœi
Suốt đêm ngày chịu lầm lũi nổi trôi.

Ôi nếu Trời chỉ sinh ra đàn ông
Đời sẽ buồn hơn đêm không sao mọc
Đâu thiếu nữ ngồi buông dài mái tóc
Để ngắm nhìn dáng ngọc ngà dễ thương.

Nhân sinh vạn vật đaœo lộn nghịch thường
Nếu Trời không sinh ra đàn bà nữa
Cánh đàn ông mất đi người nương tựa
Nguy khốn hơn thuyền lật giữa biển khơi

Vỹ Dạ

*
Chuyện Chúng Mình

Ôi vì sao
Ôi tiên nữ
Đêm này anh đã chiêm bao
Thấy em cầm một nhánh đào tặng anh
Ôi người yêu
Ôi suối mát
Bên em suốt caœ buổi chiều
Lòng anh mãn nguyện rất nhiều em ơi!
Ôi má hồng
Ôi suối tóc
Bây giờ thuyền hết trống không
Nhờ em ưng chịu sang sông cùng thuyền.
Ôi nguồn thơ
Ôi tuyệt diễm
Yêu em không kể bến bờ
Bao lâu anh vẫn xin chờ đợi nhau.
Ôi ngọt ngào
Ôi âu yếm
Nhớ em hình bóng ngọc ngà
Nhớ em những lúc thiết tha vô cùng
Cơ trời mơœ hội sống chung
Thương em thương caœ nghìn trùng em ơi!
Ôi nụ cười
Ôi ánh mắt
Làm anh đắm đuối đam mê
Làm anh quyết định duyên thề trăm năm
Chao ôi! Đẹp tựa trăng rằm
Làm anh mơ mộng xa xăm caœ ngày
Tương tư mấy buổi chiều nay
Có thương, có nhớ mới hay ái tình
Đời anh sắp tới quang vinh
Lòng anh vui "chuyện chúng mình" em ơi!

Phạm Tình Thơ

*
Trăng Rằm Thượng Ngươn
Để nhớ những mùa trăng tháng Giêng

Mười lăm trăng sáng Thượng Ngươn
Mọi người trông đợi ban ơn từ Trời
Khói hương đèn sáp chập chờn
Câu kinh tiếng mõ vang lên bên hè
Phướng bay gió lộng tứ bề
Em tôi khấn nguyện lời thề thuœy chung
Đất trời độ lượng bao dung
Xuân mang lộc tốt về trên quê mình
Mua chim mẹ thaœ phóng sinh
Nguyện cầu đất nước thanh bình yên vui
Em thơ còn có nụ cười
Sân chùa lễ hội người người hân hoan
Đì đùng pháo nổ âm vang
Địa lân cùng múa trăng vàng trên cao
Thoáng mùi cây trái ngọt ngào
Thơm mùi nhang khói quyện vào trời xuân
Cho người thiếu nữ bâng khuâng
Điểm trang áo lụa đội khăn lên chùa
Xin xăm một queœ như đùa
Ông Tơ bà Nguyệt đầu mùa se duyên
May ra gặp được người hiền
Sống đời hạnh phúc nơi miền thôn trang
Một ngày nước mất nhà tan
Ngày con vâng lệnh

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.