Hôm nay,  

Chấm Phá: Xấu Hổ

17/07/200400:00:00(Xem: 6028)
Là người Việt Nam, đôi khi ta thấy xấu hổ. Đôi khi thôi sao"
Hãy theo dõi báo chí quốc tế thì biết.
Sau khi bắt giữ Trần Khuê và Phạm Quế Dương gần hai năm trời, nhà nước Việt Nam mới đem hai nhân vật này ra sân khấu có đầy đủ bản sắc múa rối, gọi là Tòa án. Rồi kết án họ 19 tháng tù về tội danh "gián điệp". Sau đó còn bắn tin là sẽ xử đến Nguyễn Đan Quế. Nhà nước đó khinh thường dư luận và cho kẻ bất xứng xét xử những nhân vật ấy qua thủ tục kệch cỡm. Không xấu hổ sao được" Lạc hậu!
Cái nhà nước Việt Nam đó lại vừa mới bày trò lấp liếm, cho Quốc hội len lén "thảo luận" và thông qua các hiệp định về lãnh hải và lãnh thổ họ đã âm thầm ký kết với Bắc Kinh. Đất nước tổ tiên là của bọn hèn kém đó hay sao mà tự tiện dâng người, rồi ngụy trang thành một quyết định của toàn dân" Không xấu hổ sao được" Đớn hèn!
Cũng gần đây, Sứ quán Úc Đại Lợi đã cho nhà nước đó một bài học, khi dõng dạc [hủ nhận tin tức do Việt Nam loan báo là họ ngợi khen tình hình nhân quyền của Việt Nam tại vùng Tây Nguyên. Họ có nói như vậy bao giờ đâu" Bị dân Úc hỏi là "người Việt Nam hay dối trá vậy sao"" ta biết trả lời thế nào" Không xấu hổ sao được" Gian trá!

Có xứ nào mà đàn bà con gái được bán như đầy tớ hay đồ chơi cho Đài Loan như Việt Nam không" Dù được kẻ vô ý thức trình bày dưới hình ảnh lộng lẫy của các "cô dâu Việt Nam", hoạt động ấy gần với kỹ nghệ bán dâm, được nhà nước cho là quốc sách. Dân Đài Loan nhìn phụ nữ ta ra sao" Không xấu hổ sao được" Nhục nhã!
Nhà nước Việt Nam khoe mãi thành tích kinh tế mà vẫn bòn rút đồng tiền của "Việt kiều" hàng năm gửi về và vẫn "xuất cảng lao động" ra ngoài. Người Việt Nam tiếp tục được gửi đi làm lao công cho thế giới, khi bị hành hiếp thì nhà nước ngó lơ. Không xấu hổ sao được" Bỉ ổi!
Trung bình, một năm một người Việt chỉ có lợi tức gần 400 đô la, mỗi ngày kiếm ra một đồng. Nhưng, nhìn vào các khoản tiền biển thủ đến mấy chục triệu đô la, là những khoản rất nhỏ đã trồi lên ánh sáng, ta nghĩ sao về chữ "đạo đức cách mạng" và "cần kiệm liêm chính"" Không xấu hổ sao được" Bẩn thỉu!
Người Việt Nam đâu tệ vậy" Cái nhà nước hiện hành mới lạc hậu, đớn hèn, gian trá, bỉ ổi và bẩn thỉu như vậy.
Nhưng, nó vẫn nhơn nhơn tồn tại.
Không xấu hổ sao được"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
LIMA - Trong lúc điều tra tham nhũng đang diễn ra, QH Peru bị TT Vicarra giải tán bằng quyền hành pháp ít khi dùng tới, để đóng cửa cơ quan lập pháp do đối lập kiểm soát.
SEOUL - Tin ngày 1 tháng 10: Sau khi Bắc Hàn quy trách chính quyền Trump không nối lại thương lượng phi nguyên tử, hai bên đã đồng ý ngồi lại đàm phán vào ngày 5 tháng 10.
TAIPEI - Cầu hình cung bắc qua 1 vịnh của Taiwan đổ bất ngờ vào ngày 1 tháng 10, khiến 1 xe tải chở bồn nhiên liệu rơi xuống tàu bè đang lưu thông.
BEIJING - Chính quyền Hoa Lục tổ chưc ngày quốc khánh 1 tháng 10 rầm rộ tại công trường Tian’men, trong lúc các thành phố lớn tràn ngập không khí ô nhiễm và hơn 1 tỉ dân bị kiểm soát chặt chẽ.
Từ cuối năm 2018, đã có một số dự đoán cho rằng Apple đang đầu tư mạnh để phát triển công nghệ màn hình MicroLED, công nghệ tiên tiến hơn hẳn so với nhiều ưu điểm vượt trội về độ tương phản, độ sáng và mức tiêu thụ năng lượng.
Khi quyết định chuyển việc sản xuất Mac Pro mới từ Trung Quốc về Mỹ, Apple có đề cập tới ưu đãi miễn trừ áp thuế từ chính quyền liên bang.
MIAMI - Tin khí tượng cho hay: thời tiết miền nam là nóng kỷ lục, trong khi 11 tiểu bang từ Michigan đến New Mexico được báo động đề phòng ngập lụt.
NEW YORK CITY - Tin ABC ngày 30/09: người thứ nhì đã bị bắt về vụ trộm 250,000 Mk trong lúc chuyển tiền lên phi cơ tại phi trường JFK.
TALLAHASSEE - Từ Thứ Ba ngày 1-10, một số nhà giáo và nhân viên trường học có thể mang súng vào trường học, theo một đạo luật của FLorida, được ban hành vào tháng 5 , sau vụ nổ súng tàn sát tại trường Parkland.
SAN FRANCISCO - Xuehua “Edward” Peng bị bắt hôm Thứ Sáu 27/09 tại nhà ở San Francisco vì là gián điệp của chính quyền ngoại quôc họat động bất hơp pháp tại Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.