Hôm nay,  

Chấm Phá: Xấu Hổ

17/07/200400:00:00(Xem: 9524)
Là người Việt Nam, đôi khi ta thấy xấu hổ. Đôi khi thôi sao"
Hãy theo dõi báo chí quốc tế thì biết.
Sau khi bắt giữ Trần Khuê và Phạm Quế Dương gần hai năm trời, nhà nước Việt Nam mới đem hai nhân vật này ra sân khấu có đầy đủ bản sắc múa rối, gọi là Tòa án. Rồi kết án họ 19 tháng tù về tội danh "gián điệp". Sau đó còn bắn tin là sẽ xử đến Nguyễn Đan Quế. Nhà nước đó khinh thường dư luận và cho kẻ bất xứng xét xử những nhân vật ấy qua thủ tục kệch cỡm. Không xấu hổ sao được" Lạc hậu!
Cái nhà nước Việt Nam đó lại vừa mới bày trò lấp liếm, cho Quốc hội len lén "thảo luận" và thông qua các hiệp định về lãnh hải và lãnh thổ họ đã âm thầm ký kết với Bắc Kinh. Đất nước tổ tiên là của bọn hèn kém đó hay sao mà tự tiện dâng người, rồi ngụy trang thành một quyết định của toàn dân" Không xấu hổ sao được" Đớn hèn!
Cũng gần đây, Sứ quán Úc Đại Lợi đã cho nhà nước đó một bài học, khi dõng dạc [hủ nhận tin tức do Việt Nam loan báo là họ ngợi khen tình hình nhân quyền của Việt Nam tại vùng Tây Nguyên. Họ có nói như vậy bao giờ đâu" Bị dân Úc hỏi là "người Việt Nam hay dối trá vậy sao"" ta biết trả lời thế nào" Không xấu hổ sao được" Gian trá!

Có xứ nào mà đàn bà con gái được bán như đầy tớ hay đồ chơi cho Đài Loan như Việt Nam không" Dù được kẻ vô ý thức trình bày dưới hình ảnh lộng lẫy của các "cô dâu Việt Nam", hoạt động ấy gần với kỹ nghệ bán dâm, được nhà nước cho là quốc sách. Dân Đài Loan nhìn phụ nữ ta ra sao" Không xấu hổ sao được" Nhục nhã!
Nhà nước Việt Nam khoe mãi thành tích kinh tế mà vẫn bòn rút đồng tiền của "Việt kiều" hàng năm gửi về và vẫn "xuất cảng lao động" ra ngoài. Người Việt Nam tiếp tục được gửi đi làm lao công cho thế giới, khi bị hành hiếp thì nhà nước ngó lơ. Không xấu hổ sao được" Bỉ ổi!
Trung bình, một năm một người Việt chỉ có lợi tức gần 400 đô la, mỗi ngày kiếm ra một đồng. Nhưng, nhìn vào các khoản tiền biển thủ đến mấy chục triệu đô la, là những khoản rất nhỏ đã trồi lên ánh sáng, ta nghĩ sao về chữ "đạo đức cách mạng" và "cần kiệm liêm chính"" Không xấu hổ sao được" Bẩn thỉu!
Người Việt Nam đâu tệ vậy" Cái nhà nước hiện hành mới lạc hậu, đớn hèn, gian trá, bỉ ổi và bẩn thỉu như vậy.
Nhưng, nó vẫn nhơn nhơn tồn tại.
Không xấu hổ sao được"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
HANOI -- Ai sẽ có thể lên thay Chủ Tịch Nước kiêm Tổng Bí Thư CSVN Nguyễn Phú Trọng? Một dấu hiệu cho thấy, có thể hoặc là Tướng Ngô Xuân Lịch, hoặc là Trần Quốc Vượng.
Westminster (Bình Sa)- - Mặc dù cuối tuần tại Nam California có nhiều sinh hoạt nhưng Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai cùng các hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng vẫn tiếp tục duy trì cuộc biểu tình thường kỳ để yểm trợ tinh thần cho đồng bào quốc nội trong công cuộc đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền được tôn trọng, lãnh thổ, lãnh hải được vẹn toàn.
Hình trên, nhà văn Nhật Tiến (phải) ký tên tặng sách cho nhạc sĩ Trần Chí Phúc (trái) khi nhạc sĩ tới thăm và tặng các đĩa nhạc Thiền Ca. Nhà văn Nhật Tiến năm nay 83 tuổi, nổi tiếng qua nhiều thể loại văn học trong đó truyện dài Thềm Hoang được Giải thưởng Văn chương Toàn quốc 1962.
Văn hào Victor Hugo tưởng tượng một Paris tương lai sẽ không còn những lâu đài, dinh thự mà chỉ còn hai di sản lớn, đó là Khải Hoàn môn và Nhà thờ Notre-Dame. Dưới mắt ông, đó là hai tác phẩm vĩ đại và bất tử. Khải Hoàn môn do Napoléon Đệ I cho xây dựng, khởi đầu vào năm 1806 và xong năm 1836, dưới triều đại vua Louis-Philippe, hiện tọa lạc giữa 3 Quận 8, 16 và 17 của Paris. Còn Nhà thờ Notre-Dame đúng là một chứng nhơn lịch sử Pháp vì nó trải qua thời Quân chủ, Đế chế và Cộng hòa.
Mất tích... tàu cá và ngư dân... Bản tin Infonet kể: Hai tàu cá cùng 20 ngư dân mất liên lạc gần bãi Tư Chính...
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ
Gà là thực phẩm chứa hàm lượng dinh dưỡng rất cao và hơn thế nữa là thịt gà rất ngon, vậy nên được rất nhiều người yêu thích. Đặc biệt thực phẩm này được nhiều đầu bếp và các mẹ sáng tạo nên những món ăn rất ngon, hấp dẫn cho cả gia đình.
Lần tới, khi bạn sắp sửa đi vào chuyện làm ăn quan trọng hay quan hệ cá nhân với người nào mà bạn chưa biết rõ về họ, hãy dò xét cho kỹ trước.
Năm 1987 khi tôi bước tới đất nước Canada, tôi nặng khoảng 130 lbs (59kg), với chiều cao là một thước 72. Tôi không ốm lắm và cũng không mập lắm. Tới năm 1998 với sự bất cẩn không chăm sóc sức khỏe, ham ăn ham uống, tôi cân nặng khoảng 240 lbs (109 kg), sau chuyến đi Florida để thăm gia đình thì tôi cảm thấy không khỏe. Lúc đó tôi mới 39 tuổi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.