Hôm nay,  

Thơ

08/07/200000:00:00(Xem: 14968)
Về Thăm

Lưu lạc xa quê mười mấy năm,
Hôm nay lại được trở về thăm.
Lũy tre làng cũ rung trong gió,
Lối nhỏ và thôn trải đá dăm.
Lũ trẻ nhà ai nô trước ngõ,
Thấy ông già lạ chúng hỏi rằng:
Ông tới nhà ai, cháu chỉ cho!
Nhà ông đây, ông cứ đi vô.
Đầu sân con vện mơ màng ngủ.
Sực tỉnh chồm lên sủa rất to.
Vờn lại bên tôi quấn quýt vào,
Mười mấy năm rồi tưởng quên tao!
Tôi đưa tay vuốt lưng con vện,
Nó ngước nhìn tôi nước mắt trào
Mấy đứa con tôi ùa cả lại,
Mừng mừng, tủi tủi rước tôi vào.
Ôm tôi không nói, rưng rưng lệ.
Cứ đứng ôm tôi, con nghẹn ngào..
Rồi kéo vô nhà con tôi kể:
Hàn huyên câu chuyện... mừng làm sao.
Bố mẹ ra đi bỏ lại con.
Mười mấy năm rồi tháng năm tròn.
Nay đà qua rồi cơn vận bĩ,
Việt kiều yêu nước... phải không con..."
Anh Mười

*

Mưa tháng sáu

Trời mưa tháng sáu ngập đồng,
Thân cha lặn lội lưng còng ruộng xa.
Mẹ lo bảo quản việc nhà,
Bón phân cho nọc trầu già xanh tươi.
Ngoại già hiền hậu mỉm cười,
Đàn con góp sức dựng xây mái nhà.
Chờ cha xong việc uống trà,
Cơm chiều, kho tộ bạc hà canh chua.
Mẹ làm thêm gỏi càng cua,
Cho cha nhấm nháp bông đùa cùng con.
Qua rồi một thuở vàng son,
Bây giờ đạo nghĩa chẳng còn như xưa,
Quê nhà giờ đã mưa chưa"
Quê người tháng sáu trời mưa thật buồn.
Nhớ nhà con giọt lệ tuôn,
Vĩnh Hòa Hiệp

+++

Thứ nhứt

Anh đã cho tôi một lời hứa
Và như ước niệm thời gian vùn vụt trôi
Những đóa hoa mặt trời thích tìm nắng
Xem như vậy thôi cũng một đời.
*
Không gian bao la muôn màu sắc
Ai khép mình sống với ước mơ
Ngày lẫn đêm đầy đủ mong chờ
Yêu đau khổ vậy sao"
*
Cỏ xanh cũng học đòi ưu tư
Phấn trắng cố ươm màu nhung nhớ
Bảng đen lạnh lùng hơn cả mùa đông
Và những lớp học trống không bóng người
*
Người xưa về đâu"
Từng giọt mưa ngâu tí tách hỏi
Bài tình ca năm đó đâu"
Cơn khát hành hạ cơ thể khô cằn
*
Nghĩa trang chiều nay vắng
Người thăm viếng bận ngon giấc nồng ấm
Ai đã khuất êm ả nơi này
Mộ đá tuy cao không che nổi bầu trời
Tím
HPDC

+++

Mưa bên sông

Cùng một thời tuổi thơ
Hai đứa ở đôi bờ
Em bờ sông bên đó
Chỉ cách một con đò
*
Trước sân hàng dâm bụt
Dưới tàn cây ô môi
Bông nở màu tim tím
Chúng ta cất nhà chòi
*
Theo đám bạn hàng xóm
Bơi xuồng khắp các sông
Tìm hái bông điên điển
Làm dưa ngày mưa giông
*
Mấy năm trời trường quận
Cùng chung tuổi học trò
Tình bạn thời thơ dại
Giấy trắng đời thơm tho
*
Em bây giờ đã lớn
Áo trắng dài thướt tha
Trên đường chiều tan học
Anh theo dặm đường xa
*
Rồi em giã biệt trường
Bỏ lại người em thương
Theo chồng về xứ lạ
Dặm đường dài gió sương
*
Anh về bến sông xưa
Con đò vẫn bên sông
Em phương trời xa thẳm
Còn nhớ" Mưa bên sông.
Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em biết Ngoài vườn sau nhà em Có một hang thỏ Có thỏ mẹ và ba thỏ con Là bốn con thỏ
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.