Hôm nay,  

Thơ

08/07/200000:00:00(Xem: 16527)
Về Thăm

Lưu lạc xa quê mười mấy năm,
Hôm nay lại được trở về thăm.
Lũy tre làng cũ rung trong gió,
Lối nhỏ và thôn trải đá dăm.
Lũ trẻ nhà ai nô trước ngõ,
Thấy ông già lạ chúng hỏi rằng:
Ông tới nhà ai, cháu chỉ cho!
Nhà ông đây, ông cứ đi vô.
Đầu sân con vện mơ màng ngủ.
Sực tỉnh chồm lên sủa rất to.
Vờn lại bên tôi quấn quýt vào,
Mười mấy năm rồi tưởng quên tao!
Tôi đưa tay vuốt lưng con vện,
Nó ngước nhìn tôi nước mắt trào
Mấy đứa con tôi ùa cả lại,
Mừng mừng, tủi tủi rước tôi vào.
Ôm tôi không nói, rưng rưng lệ.
Cứ đứng ôm tôi, con nghẹn ngào..
Rồi kéo vô nhà con tôi kể:
Hàn huyên câu chuyện... mừng làm sao.
Bố mẹ ra đi bỏ lại con.
Mười mấy năm rồi tháng năm tròn.
Nay đà qua rồi cơn vận bĩ,
Việt kiều yêu nước... phải không con..."
Anh Mười

*

Mưa tháng sáu

Trời mưa tháng sáu ngập đồng,
Thân cha lặn lội lưng còng ruộng xa.
Mẹ lo bảo quản việc nhà,
Bón phân cho nọc trầu già xanh tươi.
Ngoại già hiền hậu mỉm cười,
Đàn con góp sức dựng xây mái nhà.
Chờ cha xong việc uống trà,
Cơm chiều, kho tộ bạc hà canh chua.
Mẹ làm thêm gỏi càng cua,
Cho cha nhấm nháp bông đùa cùng con.
Qua rồi một thuở vàng son,
Bây giờ đạo nghĩa chẳng còn như xưa,
Quê nhà giờ đã mưa chưa"
Quê người tháng sáu trời mưa thật buồn.
Nhớ nhà con giọt lệ tuôn,
Vĩnh Hòa Hiệp

+++

Thứ nhứt

Anh đã cho tôi một lời hứa
Và như ước niệm thời gian vùn vụt trôi
Những đóa hoa mặt trời thích tìm nắng
Xem như vậy thôi cũng một đời.
*
Không gian bao la muôn màu sắc
Ai khép mình sống với ước mơ
Ngày lẫn đêm đầy đủ mong chờ
Yêu đau khổ vậy sao"
*
Cỏ xanh cũng học đòi ưu tư
Phấn trắng cố ươm màu nhung nhớ
Bảng đen lạnh lùng hơn cả mùa đông
Và những lớp học trống không bóng người
*
Người xưa về đâu"
Từng giọt mưa ngâu tí tách hỏi
Bài tình ca năm đó đâu"
Cơn khát hành hạ cơ thể khô cằn
*
Nghĩa trang chiều nay vắng
Người thăm viếng bận ngon giấc nồng ấm
Ai đã khuất êm ả nơi này
Mộ đá tuy cao không che nổi bầu trời
Tím
HPDC

+++

Mưa bên sông

Cùng một thời tuổi thơ
Hai đứa ở đôi bờ
Em bờ sông bên đó
Chỉ cách một con đò
*
Trước sân hàng dâm bụt
Dưới tàn cây ô môi
Bông nở màu tim tím
Chúng ta cất nhà chòi
*
Theo đám bạn hàng xóm
Bơi xuồng khắp các sông
Tìm hái bông điên điển
Làm dưa ngày mưa giông
*
Mấy năm trời trường quận
Cùng chung tuổi học trò
Tình bạn thời thơ dại
Giấy trắng đời thơm tho
*
Em bây giờ đã lớn
Áo trắng dài thướt tha
Trên đường chiều tan học
Anh theo dặm đường xa
*
Rồi em giã biệt trường
Bỏ lại người em thương
Theo chồng về xứ lạ
Dặm đường dài gió sương
*
Anh về bến sông xưa
Con đò vẫn bên sông
Em phương trời xa thẳm
Còn nhớ" Mưa bên sông.
Vĩnh Hòa Hiệp

Trong tình hình nhiều kẻ bất lương, trong đó có nhiều quan chức từng giữ cấp cao như Viện Phó Viện Kiểm Sát TP Đà Nẵng, cứ sờ mó cả các bé gái nhỏ, dư luận lại kêu gọi dạy võ cho tất cả các học sinh, và dạy kỹ năng đối phó các tình huống như khi vào thang máy... đồng thời sửa luật để tăng án trừng phạt bọn dâm tặc. Hình trên là một lớp võ tại một sân chùa tại Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ khi tuổi ngoài bát tuần. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh, cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết đầu tiên là thư kể về mùa đông băng giá khác thường tại vùng Thủ Đô Hoa Kỳ. Sau đây, bài viết thứ ba là chuyện về mùa xuân và hoa đào.
Mời Tham Dự Kể Chuyện Tình, Chuyện Gia Đình, hay Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Xẻ Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ… là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Món tôm kho tàu ăn với cơm trắng, nấu thêm tô canh khoai mỡ nữa là hợp vị.
Ta thường có ý nghỉ là: “Nếu mình có được thứ người đó có thì mình sẽ có hạnh phúc.” Thí dụ như tôi (Steven) đây, khi tôi còn sống ở apartment và có ít tiền tôi ganh tỵ với ai có nhà riêng và nhiều tiền hơn tôi. Khi tôi có được căn nhà đầu tiên, tôi ganh tỵ với những người có nhà đẹp và lớn hơn tôi. Khi tôi lái chiếc xe đời cũ, tôi ganh tỵ với người lái xe mới hơn và đẹp hơn xe tôi. Khi tôi có gia đình, tôi ganh tỵ với những bạn có gia đình hạnh púc. Hình như là cho dù tôi có được thứ gì thì luôn luôn tôi có thứ khác để ganh tỵ. Giờ tôi trở nên giàu có với công việc mình yêu thích và một gia đình êm ấm nhưng cũng có lúc tôi thấy mình ganh tỵ với một anh bạn hồi trung học giờ trở nên danh tiếng và có bạc tỷ!
Năm 1998 tôi lấy vài lớp học về Tài Chánh và Quản Trị Kinh Doanh, cái bài học nằm lòng là những phương cách bỏ tiền ra đầu tư để sinh lợi, mà cái câu ông thầy nói đi nói lại, nói đến lủng lỗ tai, nói đến khùng đầu luôn là:
âm thanh NĐT vang lên như tiếng thở dài trong nảo nề tuyệt vọng của một chứng nhân cho cuộc đổi đời có một không hai này. Nhạc NĐT xoay quanh Tình Yêu và Thân Phận, cái đẹp của tình yêu trong xáo trộn của thời cuộc và nỗi chán chường bi đát của thân phận lưu đày trên chính quê hương mình
chúng ta phải dấn thân tạo điều kiện, LM này thất bại, rồi phải cố gắng LM khác nữa cho đến khi thành công. Không hề sợ kẻ khác chê cười. Thành quả cuối cùng mới là quan trọng cho đất nước và dân tộc Việt Nam.
Đây là một chương trình giáo dục của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ dành cho các học sinh lớp 5, đặc biệt là các em từ các gia đình có thu nhập thấp và chương trình này đặt trọng tâm vào các môn khoa học, công nghệ, kỹ thuật, và toán, thường được gọi tắt là STEM (Science, Technology, Engineering and Math)
Con số trên bao gồm 221 người đã bị kết án, đa số bị kết tội với những tội danh nguỵ tạo như tuyên truyền chống lại nhà nước, lật đổ chế độ và phá hoại việc thực thi các chính sách đoàn kếtdân tộc; và 30 người khác đang bị giam giữ trước khi xét xử.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.