Hôm nay,  

Chợ Lao Động Phụ Nữ

26/05/200000:00:00(Xem: 6924)
Bạn,
Vào mỗi buổi sáng, khách đi ngang qua đường Bà Hạt, quận 10 Sài Gòn, thường thấy một nhóm khoảng 10 người đến 15 người tụ họp, nửa đi đứng, nửa ngồi với túi hành lý xách trên tay. Họ là những phụ nữ từ Trà Vinh lên, chờ tìm việc làm ở tư gia, ở các quán cơm, quán nước. Đa số những người này là người gốc Kh’mer, đời sống khó khăn, họ cần có việc làm. Nắm được nhu cầu của nhiều gia đình ở Sài Gòn cần người giúp việc nhà, vài cư dân ở thị xã Trà Vinh đã đứng ra làm môi giới tuyển người để hưởng tiền cò. Các cò này lên về Sài Gòn thường xuyên, và mỗi chuyến lên, họ dẫn theo năm, mười người và đưa đến Bà Hạt để cho khách chọn. Đây là chợ lao động “tự phát” mà giá cả được thỏa thuận giữa người mướn và người được mướn, cò được hưởng khoảng 50,000 đồng từ người mướn trả. Thế nhưng không phải các cô gái đợi khách ở Bà Hạt đều được mướn, có khi họ phải về tay không như câu chuyện dưới đây do một nữ phóng viên báo Phụ Nữ ghi lại trong bài phóng sự về chợ này.

Một người bạn mở quán ăn mách tôi: muốn kiếm người giúp việc nhà cứ đến đình Vĩnh Viễn, đường Bà Hạt, quận 10. Anh nói, nhờ một khách hàng thường đến quán ăn giới thiệu với bà Tám, một đầu mối trung gian chuyên đưa người từ dưới Trà Vinh lên, quán của anh cũng mới kiếm được người chạy bàn, người dọn dẹp.

Một buổi sáng, khi tôi đến quán cơm trước cửa đình Vĩnh Viễn, chị bán cơm nói muốn kiếm các bà Tám, bà Tư Huệ hay Bé Tư phải điện thoại hẹn trước, mới biết ngày họ đưa người lao động lên. Chị cho biết hôm qua họ đã đưa vài chục người lên, và chuyến tới sớm nhất phải là ngày hôm sau. Một cô gái trẻ phụ bán cơm nói, từ hôm Tết, các bà ấy đã đưa lên đây cả trăm người rồi, đa số là phụ giúp việc nhà. Trưa hôm sau, khi tôi đến điểm hẹn, đã thấy năm cô gái đứng dọc theo lề đường Bà Hạt, gần ngã tư Ngô Quyền. Ba người trong số họ là người gốc Kh’mer, da đen, dáng vẻ lầm lụi, dưới chân là các chiếc giỏ xách đựng quần áo. Bên cạnh họ là hai cô gái người Việt rất linh lợi, một người tên Hằng nói là con gái của bà Tư Huệ, có người đưa lao động lên theo yêu cầu. Họ nói nếu tôi cần người giúp việc có thể chọn một trong ba cô gái còn lại.


Các cô này đều nói được tiếng Việt, đã từng giúp việc nhà ở Sài Gòn và rất siêng. Cả ba cô gái đều nhìn tôi chờ đợi, trong đó có một cô chỉ mới 16 tuổi. Trong khi tôi lưỡng lự thì có một phụ nữ chạy xe Honda trờ tới hỏi tìm người phụ nữ bán cơm. Một cô gái hỏi: lương bao nhiêu, và khi được biết lương 300 ngàn thì chỉ có cô bé nhỏ tuổi nhất chịu đi theo. Hai cô gái kia vẫn đợi tôi, và khi tôi giải thích với Hằng là tôi cần một người Việt lớn tuổi, có căn cước, còn các cô gái này trẻ quá và chẳng có giấy tờ gì mang theo. Hằng đã nói lại với họ bằng tiếng Kh’mer và cả hai tỏ ra thất vọng. Tuy vậy Hằng vẫn vui vẻ cho tôi số điện thoại nhà cô ở Trà Vinh và nói nếu cần người như thế nào thì cứ liên lạc, muốn bao nhiêu người, kể cả nam, cũng có. Buổi tối, khi tôi gọi về Trà Vinh, người nhà bà Tư Huệ nói bà vẫn còn ở Sài Gòn, nhưng tôi có thể nói yêu cầu cần người với chồng bà ta. Chồng bà Tư Huệ nói: Chuyện cô sợ họ tham lam thì tui bảo đảm vì tui biết gia đình của họ. Nhưng cô cần giấy căn cước thì được chứ giấy tạm vắng thì không có ngay đâu. Họ làm việc chừng nửa tháng, cô cho họ điện thoại về nhắn, tui sẽ cho người cầm mang đến nhà cô.

Bạn,
Theo lời người chồng của bà cò nói trên, thì tại Trà Vinh, người Việt khó kiếm hơn người Kh’mer vì người Việt ở đây đời sống khá hơn, ít ai chịu đi làm. Ông cho biết những ai mướn người Kh’mer cũng khen người Kh’mer thật thà và chịu khó, chỉ không rành tiếng Việt và chẳng được học hành gì mà thôi. Đó là lý do họ khó tìm được việc làm tại chợ lao động Bà Hạt.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
BANGKOK - Vào ngày 8 tháng 10, nhà cầm quyền Thái Lan vừa khám phá thêm 5 xác voi rừng tại hẻm núi Ravine Hell chân thác Haew Narok thuộc địa phận lâm viên quôc gia Khao Yai.
Khoảng đầu tháng 10/2019, Apple đã phát hành phiên bản mới nhất cho hệ điều hành macOS: macOS Catalina.
Khoảng đầu tháng 10/2019, theo trang Bloomberg, chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump bất ngờ đưa 8 công ty công nghệ Trung Quốc vào danh sách đen với cáo buộc các công ty vi phạm nhân quyền với cộng đồng Hồi giáo thiểu số tại tỉnh Tân Cương, Trung Quốc.
DALLAS - Vào ngày 7 tháng 10, phi công của hãng Southwest trụ sở Texas kiện công ty Boeing, đòi bồi thường $115 triệu vì những thiệt hại do vụ dòng phi cơ 737 Max bọ cấm bay.
DES MOINES - Cử tri Iowa muốn các ứng viên TT của đảng DC trình bày rõ hơn chính sach ngoại giao.
WASHINGTON - Ông Mark Sanford, từng là thống đốc South Carolina 2 nhiệm kỳ, và 12 năm làm việc tại Hạ Viện, là người đang ra tranh chức ứng viên TT của đảng CH thách thức TT Trump.
WASHINGTON - Vào ngày 8 tháng 10, Bạch Ốc chỉ thị ông Sondland, là ĐS Hoa Kỳ tại EU, không đáp ứng yêu cầu điều trần từ Hạ Viện.
WASHINGTON - Vài giờ sau khi công bố quyết định rút quân tại Syria, TT Trump đã biện giải là “khôn ngoan vô song”.
Một nhà vũ trụ học Mỹ gốc Canada và 2 nhà khoa học Thụy Sĩ đã đoạt Giải Thưởng Nobel Vật Lý năm 2019 hôm Thứ Ba vì công trình hiểu biết của họ về cách mà vũ trụ đã phát triển từ vụ nổ Big Bang như thế nào và sự khám phá quan trọng về hành tinh được biết đầu tiên bên ngoài thái dương hệ của chúng ta.
Chính quyền CSVN vẫn không từ bỏ việc kiểm soát hoạt động của tôn giáo mà bằng chứng cụ thể là việc các chùa ở VN tố cáo chính quyền đặt máy thu hình trước cổng chùa


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.