Hôm nay,  

Tường Lửa Hoa Lục

04/10/200500:00:00(Xem: 9786)
- Công an Bắc Kinh đã canh gác bức Trường Thành Internet ra sao" Và đã trao truyền môn võ kỳ bí này cho công an Hà Nội thế nào" Bên cạnh các nhu liệu ngăn cản, các chính sách buộc trình giấy tờ cho chủ tiệm cà-phê Internet, các điều kiện ràng buộc các hãng Internet... thì công an ngồi trước máy, theo dõi các diễn đàn, viết bài bênh vực cộng sản, và phá hoại các nhà dân chủ ra sao" Dưới đây là một số thông tin từ bài “China’s Web Watchers” trên tạp chí Time Asia ấn hành hôm 3-10-2005, của ký giả Matthew Forney từ Bắc Kinh, có thể cho chúng ta hình dung phần nào về cách công an CSVN hoạt động trên Internet.

Không có gì trong quá khứ trưởng thành của Zheng Yichun cho thấy anh có thể rơi vào nhà tù chính trị. Cha của anh, người nói lưu loát Anh ngữ, đã giữ nhiệm vụ thẩm vấn lính Mỹ trong thời Cuộc Chiến Triều Tiên, và khi còn là thiếu niên hai thập niên sau đó, Zheng là bí thư Đoàn Thanh Niên CS của trường trung học đệ nhất cấp. Chỉ tới khi thời đại cải cách tràn vào Hoa Lục trong thập niên 1980s, thì nhà thơ này mới có cái mà gia đình anh gọi là “tỉnh ngộ.”

Anh nói, bọn lãnh tụ Hoa Lục thì độc tài và tham nhũng, và anh sẽ dùng chữ để tác chiến với chúng. Nhưng ngay cả nhan đề tuyển tập thơ của anh tự xuất bản năm 2002, Thời Của Tẩy Não (The Era of Brainwashing), các tác phẩm của anh không mấy ai chú ý. Nếu không có kỷ nguyên Internet, thì Zheng, bây giờ 57 tuổi rồi, có lẽ vẫn còn ngồi ở căn chung cư tầng lầu 6, nơi không thang máy, gần thị trấn Dalian, vây quanh là các kệ sách văn chương Nga, gõ các câu thơ vào máy điện toán hiệu Legend của anh.

Nhưng Zheng cũng chia sẻ ý nghĩ của anh trên các trang web Hoa Ngữ ở hải ngoại. Hệ thống độc đảng Trung Quốc là “gốc rễ mọi tội ác,” theo lời anh viết trong bài tiểu luận, một trong 63 bài viết mà anh phóng lên trrang dajiyuan.com, một trang web trí thức Hoa Lục ưa chuộng. Mặc dù người dùng web bình thường trong Hoa Lục không vào được trang dajiyuan.com, đây là một trong nhiều trang bị công an vây tường lửa, công an đã bắt Zheng hồi tháng 12 qua và truy tố tội kích động nổi dậy. Ngày 22-9-2005 vừa qua, Zheng bị kêu án 7 năm tù. Bắc Kinh một lần nữa ra án cứng rắn để làm gương cho người dùng Internet.

Yang Chunguang, một nhà văn khác cũng ngụ ở vùng Dalian và viết bài chỉ trích Bắc Kinh, đã nói, “Vụ bắt Zheng là lời cảnh cáo cho những người như tôi. Tôi phải email tới dajiyuan.com để xin gỡ bỏ các bài tôi viết.”

Chính phủ Hoa Lục đã dựng lên bức Trường Thành Hỏa Bích (Tường Lửa Trường Thành) không cho dân chúng vào xem nhiều trang web quốc tế, như các trang web của Ân Xá Quốc Tế và nhiều trang tin khác; cũng thiết lập hàng chục ngàn công an Internet để điều tra về các tội phạm online, trong đó có tội chính trị.

Mặc dù một số người giỏi kỹ thuật vẫn có cac1h vượt tường lửa và thoát vòng vây chận của công an, đại đa số trong 100 triệu người dùng Internet ở Hoa Lục không tìm được các trang web về tự do dân chủ. Bản nghiên cứu mới đây của Trung Tâm Berkman Center for Internet & Society của Đaị Học Luật Harvard kết luận rằng, “Mạng lưới ngăn chận Internet của Hoa Lục là nỗ lực phức tạp nhất trong loại này trên toàn cầu.”

Hội Quan Sát Nhân Quyền HRW ước tính có 60 tù nhân chính trị bị công an Hoa Lục bắt và kết án vì các hoạt động Internet, và Bắc Kinh thường xuyên đóng cửa các trang web trong đất Hoa Lục có các bài viết gây tranh cãi.

Thế mà còn chưa hả dạ, Bắc Kinh lại đang tăng cường xiết chặt Internet. Mới tuần trứơc, Hội Đồng Nhà Nước đưa ra các quy định gay gắt hơn, nhắm vào các diễn đàn trên mạng, các nhật ký online và cả tin nhắn SMS không dây -- ngăn cấm mọi dòng chữù, mọi tin tức có hại cho “an ninh quốc gia và lợi ích nhân dân.”

Công an Hoa Lục làm cho ai cũng khó giấu lai lịch. Đại đa số người dùng Internet ở Hoa Lục là vào các tiệm cybercafe, và để thuê máy thì phải đăng ký bằng thẻ chứng minh nhân dân. Các nhân viên trong tiệm càphê Internet có trách nhiệm thường xuyên quan sát khách hàng, phải giữ trong máy các điïa chỉ URL mà khách vào xem, và trao thông tin này cho công an địa phương, các đơn vị này đã lập ra ở hơn 700 thành phố và tỉnh.

Bên cạnh tình hình công an kiểm duyệt và các tiệm phải tự kiểm duyệt, thì các công ty Hoa Lục phải bảo đảm trang web của họ “không có vấn đề.” Như trang Bokee, cổng web nổi tiếng Hoa Lục về các nhật ký online, trang web này mới được 10 triệu đô đầu tư từ nứơc ngoài, phải thuê 10 nhân viên toàn thời gian để đọc các bài viết, các ý kiến và phaỉ xóa mọi thứ làm phiền nhà nuớc.

“Bạn phải biết nơi rắc rối ở các dòng chữ nào,” theo lời một người thanh tra kiểu này tại trang Xici Hutong, một trang web đặc biệt nơi các phóng viên Hoa Lục trao đổi ý kiến.
Còn trang Sohu.com, một trong 2 cổng web lớn nhất Hoa Lục, phải thường xuyên nói chuyện với công an về các đề tài bị đưa vào danh mục cấm.

Công an đối xử hết sức mạnh tay với mọi vi phạm. Một trang web điều hành bởi sinh viên tại Đại Học Bắc Kinh, trường đứng đầu Hoa Lục, là “trung tâm của nhạy cảm chính trị,” theo lời một người cựu quản trị ở đây. Tên trang web này là Yitahutu và 300,000 người dùng có đăng ký thường xuyên đưa ý kiến, đăng bài chỉ trích nhà nước. Hồi tháng 7-2004, có người đăng 1 bài viết của 1 nhà nghiên cứu Hồng Kông, nói là tỉ lệ dân ủng hộ Đảng CSTQ thấp hơn 20%. Cán bộ Ban Thanh Tra Trung Ương tới liền văn phòng trường, gỡ bài trên web đó. Thay chỗ đó, họ đăng hàng chục bài bình luận viết bởi các nhà tuyên truyền của đảng, ký tên giả làm người bình thường sử dụng web Yitahutu. Một bài viết, “Không có Đảng CS, thì thời hoàng kim kết thúc rồi.” Hai tháng sai, web này bị dẹp tiệm. Từ đó, các thành phố khắp Hoa Lục bèn lập các đội đặc công Internet, giả làm người bình thường, chuyên viết tuyên truyền cho đảng, từ công khai lộ liễu, cho tới cả lửng lơ nửa chừng.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Em biết Ngoài vườn sau nhà em Có một hang thỏ Có thỏ mẹ và ba thỏ con Là bốn con thỏ
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mẹ mất sớm, sống với dì ghẻ quá ác độc nên người anh dẫn em gái trốn khỏi nhà. Dì ghẻ là một bà phù thủy, đã dùng phép thuật biến người anh thành một con Mang. Cô em gái tìm được một túp lều nhỏ trong rừng, hằng ngày hái trái về nuôi anh. Cuộc sống rất an lành thì bỗng một hôm nhà vua cùng tùy tùng đến khu rừng săn bắn. Cuộc săn kéo dài nhiều ngày và người anh xin em cho mình ra khỏi lều dự cuộc săn. Đến ngày thứ ba, Mang bị thương, nên có người biết chỗ ở của Mang , về báo cho vua hay. Hôm sau, chân Mang lành hẳn, lại xin em cho tham dự cuộc săn. Nhà vua đi tới túp lều, đã sửng sờ trước vẻ đẹp của cô gái và xin cưới cô về làm vợ. Cô bằng lòng và đem Mang về hoàng cung. Bà dì ghẻ tưởng hai anh em đã bị thú dữ xé xác ăn thịt, nghe tin cô em đã thành hoàng hậu thì tức giận, ghen tức. Cô con gái của mụ, xấu như ma lem, lại chột một mắt, cũng hờn dỗi khóc lóc muốn soán ngôi hoàng hậu. Mụ phù thủy hứa sẽ dùng kế...
Khi cá Ông từ trần… lòng người cũng hoang mang. Bản tin Kênh 14 kể chuyện Phan Thiết: Ngày 29/5, các ngư dân phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận phát hiện xác một cá Ông lụy ngoài khơi, sau đó tiến hành kéo vào bờ tổ chức an táng theo phong tục địa phương.
Em lớn lên từ tấm lòng biển cả Bát ngát tình người, ruộng mật bờ xôi Bàn tay nào chăm lo từng tấm tã? Cho hôm nay em được lớn thành người Đám trẻ mồ côi bây giờ đã lớn Ba mươi năm mài miệt mái hiên trường Ngày tốt nghiệp trong giảng đường đại học Hẹn cùng nhau đồng trở lại quê hương
Trà Vinh có đầu gà đít vị, Tiều lai Miên (!), hoặc Miên lai Việt nên con lai, nhứt là con gái, thừa hưởng của Tía mình một chút, của Má mình một chút,. tổng hợp toàn tinh hoa, nên em nó đẹp não nùng. Đẹp đến nỗi mấy anh xứ Nẫu quê mình, tuốt tự Quảng Nam, phiêu bạt vào, dẫu còn nhớ con ‘ghệ’ mình ở quê xưa, mà vẫn thấy con tim mình tan nát!
Hóa không bay vút miền miên viễn, Xác trần tháo cởi, hạnh vô biên. Đọa đày mạt kiếp giờ quên lửng, Nhẹ tênh bụi rắc rũ oan khiên. Mừng rơn thanh thoát cơ man đấy, Bỗng chợt động tâm: khóe mắt đầy. Giọt nước người xưa ươn ướt đọng, Rừng xanh đất đỏ lấp khôn khuây.
Một cách lịch sự hơn thì Trung Quốc bày tỏ hy vọng rằng trong khoảng một thập kỷ nữa, Mỹ sẽ học được sự khiêm tốn để chấp nhận Trung Quốc như một nước bình đẳng với mình và cùng lúc ấy có đủ khôn ngoan để tránh kích động Trung Quốc ở sân sau châu Á.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.