Hôm nay,  

Tật Cũ Khó Thay

24/01/200500:00:00(Xem: 5592)
Thụy Khanh, ở huyện Truy ấp, tỉnh Hoài nam, làm nghề ăn trộm để tìm kế mưu sinh, thường hay túng thiếu. Vợ là Lã thị, thấy vậy, mới nhân buổi trời trong xanh gió mát, thoải mái tâm tư, mà lấy hết sức hơi tỏ phơi điều gan ruột:
- Một chiếc xuồng nhỏ chìm thì không sao, nhưng một chiếc thuyền lớn bị chìm, thì sẽ kéo theo những thuyền bé chung quanh rơi vào vòng xoay của nó. Chàng! Trên thì chẳng có nghề để… thân vinh. Dưới hổng có đất đai để dành ngày mai bán - thì vợ con của chàng - ắt sẽ sớm tiêu diêu. Nương nhờ nơi bến khác!
Khanh biết là vợ giận, nhưng nhất thời chẳng biết tính sao, bèn thì thào tự nhủ:
- Nàng chê ta không nghề, nhưng nàng cũng có cái… mụ nội gì đâu, thì trách móc chi cho héo hon đời phu phụ!
Rồi với tay lấy điếu cày. Kéo một hơi cho bổ phổi bổ gan, đoạn thong thả nói rằng:
- Ở với nhau chưa được mấy mùa trăng, mà trí óc nàng đã như mây ngàn gió núi, đến nỗi chuyện xảy ra trước mắt cũng chẳng nhớ gì hơn đặng, thì chẳng trách sao nàng cứ buông lời trách mắng - tới độ hạnh phúc như dzầy cũng hổng quý hổng vun - thì bạc tóc răng long bao giờ mới với được"
Lã thị nghe chồng nói vậy, liền rúng động tâm can, mà nói rằng:
- Chàng nặng lời với thiếp, mà sắc mặt còn hồng hào như vậy, là cớ làm sao"
Thụy Khanh liếc mắt nhìn vợ một phát, rồi từ tốn đáp:
- Đã là vợ chồng, thì phải bổ khuyết cho nhau. Chớ không thể vì một lỗi… hơi to mà phát sinh điều không đặng…
Đoạn, ngoẹo đầu mà suy tính, Một lát sau, bỗng quyết liệt nói rằng:
- Ta đi ăn trộm một chuyến nữa, để kiếm thêm ít vốn, rồi sống đời lương thiện. Chớ thân ta hai bàn tay trắng. Dẫu muốn đàng hoàng, cũng chẳng thể nào tính tới được đâu!
Lã thị nghe vậy hớt hãi cả mặt mày. Lo lắng nói:
- Thiếp đọc sách. Thấy có người tung hoàng ngang dọc, nhưng cuối cùng lại chết ở… lỗ chân trâu, khiến tâm can dâng cao lòng tiếc nuối. Nay chàng đã muốn bỏ đi phần quá khứ. Sống tiếp đời lương thiện. Sao không binh đường khác. Chẳng đặng hơn ư"
Thụy Khanh lặng người đi một chút, rồi cả quyết đáp:
- Hoa không nở được một trăm ngày, cũng như người không thể có ngàn ngày hạnh phúc. Ta! Cho dẫu thân tâm bầm dập, mà có thể mang đến cho nàng đôi phút thần tiên, thì cũng nhất quyết chơi luôn cho tới bờ tới bến.
Lã thị nhìn đôi mắt của chồng. Chợt thấy cả bầu trời cương quyết, bèn biết là không thay đổi được, liền buồn buồn mà nói nhẹ như tơ:
- Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Chỉ e vướng phải vòng lao lý, thì chữ vợ chồng. Biết chừng nào mới nối kết được đây"
Thụy Khanh bỗng nở nụ cười độ lượng. Bước lên một bước, rồi ghé miệng vào tai, mà nói rằng:
- Thầy Sáu ở làng bên thông hiểu thiên văn, am tường địa lý, lại rất rành về phong thủy. Nay ta lấy cớ đi buôn, để hỏi xem đi về hướng nào thì đắc lợi. Chừng lúc ấy cứ vậy mà phang, thì còn lo đến chỗ công nha mần chi nữa"
Lã thị như bắt được vàng, mừng rỡ đáp:
- Nếu cõi âm phù trợ, để muôn việc hạnh thông, thì phải cố chơi thêm vài cái nữa!
Ngày nọ, Thụy Khanh lấy áo the mặc vào. Tay cầm ba sấp vải, đi đến nhà của Thầy Sáu làng bên, tha thiết nói:
- Con mỗi ngày một lớn. Tuổi mỗi ngày một cao, mà chẳng có kim ngân ủi an ngày tóc bạc, nên mạo muội đến nhờ thầy. Những mong thầy thương ban ít… hướng, để mã đáo thành công, thì tự hậu trước sau sẽ nhớ thầy trong sớm tối.
Rồi đặt ba sấp vải xuống bàn thờ tổ. Thầy Sáu, bỗng dưng vô mánh, liền bấm vội âm dương. Khẳng khái nói rằng:
- Hướng đông nam tốt, nhưng chỉ lợi cho hạng tiểu nhân. Chớ không lợi cho người quân tử.
Thụy Khanh tươi hẳn cả mặt mày. Sung sướng đáp:
- Tiểu nhân có tiền cũng thành người quân tử. Sao dại dột bỏ qua, để cơ hội bay liền theo mây gió!
Đoạn cúi đầu cảm tạ. Chuẩn bị bước đi. Chợt nghe tiếng nhỏ to thầy tâm sự:
- Làm người, mà không chấp ba cái danh hảo phù du, thì so với cổ kim đã ngon lành lắm vậy.
Thụy Khanh phớn phở cả mặt mày. Khoan khoái đáp:
- Con không biết nói những lời hoa mỹ để tặng thầy, nhưng con nói với tất cả trái tim vừa rót đầy hy vọng - là một mai thoát được sự nghèo khó của ngày xưa - thì con sẽ… chia cho thầy chút ít.
Khi về đến nhà, Thụy Khanh lấy rựa ra mài cho sắc, đến độ thả sợi tóc lên, thì tóc kia liền chia đôi phân nửa, bèn ôm rựa vào lòng, mà tự nhủ lấy thân:
- Sướng cũng nhờ mày. Tù tội cũng vì mày mà đến, thì lẽ thịnh suy, đã ở trong tay mày đó vậy!
Tối ấy, Khanh cầm rựa ra phục ở bãi tha ma, mong có ai một mình đi qua thì cướp, mà chẳng thấy một mạng nào, trong khi gió đông thổi lạnh buốt tới xương, tưởng chừng không đứng nổi, bèn nhỏm dậy ra về. Thời may thấy một bóng người lụ khụ đi tới, liền xách rựa chạy ra, thì thấy một ông già lưng đeo cái túi, bèn hét lớn mà rằng:

- Rựa không có mắt. Muốn sống thì bỏ cái túi xuống, rồi xéo cho nhanh. Lạng quạng tới lui thì đừng trách rựa kia không tình không nghĩa.
Ông già kêu van nói:
- Trong mình lão thực không có gì đáng giá. Nhà hết gạo ăn, nên chạy qua con rể xin được vài đấu gạo, để sống cầm hơi. Chớ vàng bạc tư trang chẳng có gì hết cả!
Khanh chẳng nói chẳng rằng, cứ tự tiện xách túi gạo khoác vào vai. Cao hứng nói:
- Dâu là chính lễ. Rể là người dưng. Ông xin gạo được của… người dưng, thì cũng ném vào hàng nam tử hán, nên ta không lột áo của ông, để tỏ lòng ngưỡng mộ.
Lúc Thụy Khanh về đến nhà. Lã thị mừng rỡ chạy ra. Sung sướng nói:
- Lúc chàng rời khỏi gia trang. Thiếp van vái Cậu Bà soi sáng. Cho mọi sự hạnh thông, thì thiếp sẽ dâng liền hai nhánh chuối.
Thụy Khanh bỗng mát tràn trong dạ, bèn mắt lộ tinh anh. Sảng khoái đáp:
- Nặng lễ mới dễ kêu. Ngày mai nàng phải hứa nhiều hơn, thì lợi lộc thu gom mới ngon lành hết ý.
Lã thị gật đầu ưng chịu. Tối mai. Thụy Khanh lại ra chỗ cũ nằm chờ. Chợt thấy một người vác gậy đi tới, núp vào bụi rậm, thỉnh thoảng lại nhấp nhỏm dòm ngó, ra vẻ là người đồng đạo. Khanh bèn nhẹ nhàng từ sau mả đi ra. Cẩn trọng nói rằng:
- Núp vào bụi mà đợi người, là muốn cho người không thấy. Có phải vậy chăng"
Người ấy đáp:
- Đúng!
Khanh lại nói:
- Danh chánh thì ngôn thuận. Nay làm một việc mà… chánh thuận mất tiêu, thì chốn tâm tư ắt có nhiều khúc mắc. Có phải vậy chăng"
Người ấy đáp:
- Đúng!
Khanh đoán được hai câu đều trúng, bèn nhẹ cả châu thân. Hớn hở nói rằng:
- Mới gặp nhau lần đầu, mà sống điều thành thật. Không hoa ngôn xảo ngữ để che đậy mưu mô của mình, thì thiệt là nam tử hán. Xứng mặt trượng phu. Đáng cho ta kết tình thúc bá.
Rồi lấy cơm nắm ra mời. Vừa ăn vừa nói chuyện, ra chiều tương đắc, đến nỗi quên mình đi ăn trộm. Cho đến lúc nghe tiếng lùa trâu ra đồng, Khanh mới nắm vội cổ tay. Thảng thốt nói:
- Làm nghề không vốn mà chỉ có một thân, thì khó lòng khá đặng. Nay Trời xui Đất khiến để gặp được nhau, thì hậu vận mai sau ắt ngon lành hết biết.
Người ấy nhìn Khanh một chút, rồi chậm rãi đáp:
- Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên đối diện bất tương phùng. Nay mình may mắn gặp nhau, thì cũng quyết chơi cho tới bờ tới bến. Chẳng giấu gì đệ. Ta vốn là giòng dõi danh gia, tên Phiệt, họ Châu - vì mắc phải lưới tình - nên đành bán chút… lương tâm để vui lòng người yêu dấu, khỏi rẽ bến sang ngang mà chia lìa ấm mặn…
Đoạn nắm chặt hai bàn tay lại. Nhỏ giọng nói rằng:
- Hai ngày nữa làng bên có đám cưới. Ắt bận rộn ngày đêm, thì tài lộc phát sinh chắc ăn là phải có.
Khanh phớn phở mặt mày, nhưng cũng ráng đè nén cõi tâm tư. Lo lắng nói:
- Mất lòng trước được lòng sau. Đệ muốn biết chia thế nào cho đúng"
Phiệt cười cười đáp:
- Ăn đồng chia đủ. Năm trên năm. Không bao giờ sai chạy.
Tối ấy Khanh về mặt nở rộ như hoa, khiến Lã thị bỗng dâng điều thắc mắc, liền châm vội ấm trà. Gấp rút nói:
- Chàng về với hai bàn tay trắng, mà mắt tựa sao sa, là cớ làm sao"
Thụy Khanh mừng mừng đáp:
- Ở hiền gặp lành. Lời xưa ấy chẳng bao giờ sai trật.
Lã thị mở to mắt nhìn chồng, mà chẳng hiểu mô tê, bèn ưu tư nói:
- Chàng chọn nghề ăn trộm để làm kế mưu sinh. Xét ra đã có phần không phải. Nay chàng lại cho mình ở hiền - thì dẫu bên chàng đã bốn mùa Thu - Thiếp thật tình không thấu!
Thụy Khanh lúc ấy mới nhìn sau trông trước. Khi chắc chắn là chẳng có ai, mới nhỏ giọng nói rằng:
- Buôn có bạn, bán có phường. Huống chi nghề này mà chỉ có mình ên. Chừng mô mới khá"
Đoạn với tay chiêu một ngụm trà, rồi từ từ nói tiếp:
- Ta với Phiệt kết làm huynh đệ. Vui cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia, nên ở chốn tâm can hóa vui mừng lắm vậy.
Lã thị mặt cắt không còn hột máu. Thảng thốt than:
- Chàng hứa với thiếp chỉ đi làm một chuyến, để tìm vốn mà quay về đời lương thiện. Tạo phúc cho con, hầu tránh được cảnh cha ăn mặn mà đời con khát nước. Nay bỗng dưng chàng kết bè kết bạn, toan tính chuyện dài lâu, thì chữ trăm năm mần răng mà gánh đặng"
Thụy Khanh lắc đầu, đáp:
- Hạnh phúc là do mình tạo lấy. Vui buồn cũng do cách nghĩ của mình mà ra, thì có kiếm chác thêm cũng chẳng ăn thua gì hết cả.
Lã thị bỗng buồn lên mắt biếc. Nặng mối ưu tư mà nhủ thầm trong dạ:
- Chồng ta chưa được phú quý, mà đã quên lời hứa dễ dàng như vậy. Lỡ mai sau tiền bạc có nhiều, chỉ e bỏ cũ mà chạy theo hình bóng mới, thì chẳng uổng công khó nhọc đêm ngày mang nặng hay sao" Chi bằng ta nhân lúc… thế thái chưa có nhiều thay đổi - mà từ giã bỏ đi - thì may ra chồng ta còn có lòng thương tưởng đến. Chớ đợi đến lúc… quạt hết nồng ấp thấy lạnh, rồi rục rịch lìa tan, thì nỗi đau ấy mần răng mà tiêu tán"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.