Hôm nay,  

Học Giùm

13/01/200600:00:00(Xem: 6317)
-Gần đây tin báo chí trong nước đọc được trên Internet và nghe được qua các đài phát thanh quốc tế của Mỹ như RFA và của Pháp như RFI cho biết một chuyện dài Xã Hội Chủ Nghĩa mắc cười, cười ra nước mắt cho nước nhà Việt Nam. Tin rằng, Ông Bộ trưởng Giáo Dục và Đào Tạo của CSViệt Nam là Ông Nguyễn Minh Hiển nói trong Hội nghị tuyển sinh sau đại học, đa số của gần 2.500 Tiến Sĩ không trực tiếp tham gia giảng dạy hay nghiên cứu, mà "học vị" chỉ để làm đẹp hồ sơ, dễ bề thăng tiến. Còn nói theo phó thường dân Nam Bộ, bằng cấp của mấy Ông Tiến sĩ Giấy đó chỉ để "lộng kiếng" mà thôi. Bình luận vấn đề trên một số thính giả trong nước của Đài Phát Thanh quốc tế như RFA, RFI nói trên đài khi được phỏng vấn, cho rằng đó là do cái nạn: học giùm và dốt chuyên tu, ngu tại chức.

Một, chuyện học giùm không có gì mới lạ. Nó có từ thời Thực Dân Pháp bám rễ vào Việt Nam, bỏ Hán học, buộc Tây học. Nhớ xưa nghe ông bà kể lại ở Nam Kỳ Lục Tỉnh, thời văn minh Tây Phương qua con tàu Thực dân và quân Viễn Chinh Pháp bắt đầu mọc được góc rể ở Việt Nam. Pháp quá cần "thông ngôn ký lục" người Việt cho việc cai trị người Việt. Đặc biệt tại Nam Kỳ Lục tỉnh, thuộc địa theo chế độ trực trị như Pháp Quốc Hải Ngoại, nhà cầm quyền Pháp buộc "con nít, trẻ con" phải đi học chương trình Đông Pháp, nói tiếng Tây như chuyển ngữ .Ai lỡ "quên" nói tiếng Việt trong lớp. "mày mày, tao tao" mà không "toi toi moi moi", thì bị phạt tiền, bị khẻ, hay bị quì gối. Mấy ông đại điền chủ giàu, ruộng có bay thẳng cánh, đâu muốn cho các " công tử" chịu cực, chịu khổ " một ngày hai buổi đến trường". Nhưng kẹt một cái mấy ông ấy thường thường là hương chức hội tề, đâu dám "vi lịnh quan lớn chánh" dù luôn miệng nói riêng với nhau "vác giạ vay lúa, chớ ai vác giạ vay chữ". Nhưng ở thế kẹt mấy ông ấy phải thi hành "lịnh lạc" đối với mình. Mấy ông ấy "mướn" con nhà nghèo đi học "giùm" cho con của mình. Con nhà nghèo vốn có cơm ăn là mừng rồi, đằng này đi học giùm lại được áo mặc, cha mẹ được trả công giảm tô hay lãnh lúa thì "mừng quýnh". Mà đi học nó nhẹ hơn nhổ cỏ lúa, khỏe hơn chăn trâu, dễ như "chơi". Món ăn tinh thần mà "sự học" cung ứng sao ngon như "cơm sườn", ăn quen nhịn không quen nên học thực, học "mút mùa lệ thủy". Thế là được học bổng "đi Tây", đi Hà Nội "học mút chỉ". Và không ít người Pháp nhận thấy "con đường đi Tây trở thành con đường chống Pháp".

Hai, còn bây giờ thời CS đổi mới, mở cửa cho Tây Phương vào, không còn những điền chủ hương chức hội tề thích vác giạ vay lúa mà ghét vác giạ vay chữ nữa. Thay vào đó là những cán bộ đảng viên có chức có quyền nắm cán lẩn lưỡi Đảng Nhà Nước CS. Sự tiếp cận với Tây Phương đòi hỏi kiến thức, khoa học kỹ thuật Thái Tây và ngôn ngữ nhiều nước xài là Anh Văn. Muốn phong hàm tiến sĩ phải biết Anh văn, CS Hà Nội đã "quyết" như vậy. Muốn làm giám đốc liên doanh phải nói được tiếng Anh và có bằng đại học. Thế là cán bộ đảng viên đua nhau thi hành "lịnh lạc" theo kiểu lợi cho mình. Học "tại chức và chuyên tu", một năm có khi ghi danh hai ba lớp, thi đâu đậu đó, nhơ chính sách "chiếu cố" cũng có, nhờ thi giùm cũng có. Nhưng coi vậy học cũng phải có giống có dòng, có gene nói theo thời bây giờ; thần đồng rất hiếm trên con đường học vấn. Thế là các cán bộ có chức có quyền giải quyết vấn đề bằng nhò "học giùm, thi giùm". Tin Đài RFA, cứ hai tiếng đồng hồ học giùm thì được trả 25.000$ Việt Nam. Sinh viên nghèo đang học hay đã tốt nghiệp mà chưa có việc làm có thêm cơ hội kiếm chút cháo. Và với tuổi đảng cao, chức vụ cao, quyền thế lớn việc mướn học giùm, thi giùm không khó. Giáo sư nào, giám khảo nào dám uống thuốc liều kiểm soát sự hiện điện ở trường lớp, dám nhận dạng ở trường thi đối với sinh viên hay thí sinh loại "hổ kha" đó. Ờ cấp phó tiến sĩ và tiến sĩ việc học giùm thi giùm càng "dễ ăn" vì đa số việc học làm ở nhà, kể cả luận án, và thi thì chủ nhiệm với hội đồng giám khảo thường là người áo thụng vái nhau, miễn chủ nhiệm “đồng tình" thì đồng nghiệp sẽ "nhất trí" thôi.

Có người cứ tưởng ở xứ CS tỷ lệ người có bằng đại học thấp. Không đâu, số bằng kỹ sư của Trung Cộng cấp ra mỗi năm, tỷ lệ còn cao hơn Âu Mỹ nữa. Việt Nam CS có 2.500 tiến sĩ phi nghiên cứu, phi phát minh, phi sản xuất, đâu có ít. Đang có nạn lạm phát bằng cấp đại học 4 năm hay hậu đại học trong xã hội CS. Ở nước nhà, chuyện kỹ sư cơ khí Việt Nam ra đi bán chợ trời, dược sĩ Việt Nam đi làm trình dược viên là chuyện cơm bữa. Trong guồng máy công quyền bằng đại học cũng lạm phát. Nhà cầm quyền Đảng Nhà Nước CS Hà Nội bằng đại học rất nhiều. Mà vô cùng thiếu thốn những người giảng dạy đại học, những chuyên viên, những người lãnh đạo có trình độ và khả năng thực sự trong việc điều chuyện nước việc dân. Bằng cấp để lộng kiếng thì có, kiến thức để thực thi thì không. Khiến Ô Bộ Trưởng Giáo Dục và Đào Tạo mới phải kêu trời như bộng.

Sau cùng việc cán bộ đảng viên chạy bằng đại học nhờ học giùm, thi giùm, nhờ dốt chuyên tu, ngu tại chức đã làm xúc phạm giới trí thức Việt Nam và hạ cấp ngành đại học là môi trường xuất phát ra thành phần ưu tú của xã hội.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi vốn tính hiếu kỳ lại đang vô cùng rảnh rỗi nên nghe qua câu chuyện (“kỳ cục”) như thế thì không khỏi “động lòng bốn phương,” muốn thực hiện ngay một chuyến “Đông Du” cho biết đó biết đây.
Tình hình chung mấy năm qua ở Á châu Thái bình dương từ đông bắc tới đông nam cho thấy: Mỹ thêm bạn, TC thêm thù.
Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Tom Cotton của Arkansas đã lên án nhiều nhân vật trong NBA tỏ ra yếu hèn trước Trung Cộng, trong đó có cả ngôi sao Lebron James. Theo Cotton, Lebron James phản đối việc một nhà quản trị NBA ủng hộ Hong Kong là vì muốn bảo vệ lợi nhuận kinh doanh của mình tại Trung Cộng.
Theo một thăm dò mới của Viện Nghiên Cứu Chính Quyền thuộc UC Berkeley, hầu hết những cử tri tại California - bao gồm cả đa số cử tri Cộng Hòa - cho rằng di dân đã làm cho nước Mỹ trở thành một nơi tốt hơn để sinh sống.
Hai viên chức ẩn danh của Hoa Kỳ đã tiết lộ với Reuters: sau vụ những cơ sở lọc dầu của Saudi Arabia bị tấn công vào ngày 14/09, Hoa Kỳ đã bí mật thực hiện một cuộc tấn công mạng chống lại Iran.
Sinh-trụ-hoại-diệt là lẽ thường tình, cả với người lẫn… xe hơi. Mua xe hơi, có đi là có mòn. Xe mới rồi sẽ cũ. Tuy nhiên, nếu chủ xe biết giữ gìn, bảo trì đúng cách, thì tuổi thọ của xe sẽ dài hơn.
Theo The Wall Street Journal, công ty bán lẻ trên mạng Amazon đang trả chi phí di chuyển cho những nhân viên được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư, để họ có thể đến điều trị tại hệ thống City of Hope- Los Angeles.
Những ngân hàng hiện nay đang được ghi nhận là tính lãi suất cao kỷ lục trên thẻ tín dụng, khi những người sử dụng thẻ vay nợ càng nhiều.
Kẹt xe, phải nối đuôi hàng dài trên đường đi làm là nỗi căng thẳng, đau khổ của nhiều người Mỹ.
Theo một cuộc thăm dò của Gallup được công bố vào giữa Tháng 10, hơn một nửa người trưởng thành Mỹ cho biết có thành viên trong gia đình sử dụng quá nhiều bia rượu, thuốc.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.