Hôm nay,  

Biến Mất Trên Đời Rồi?

11/10/200500:00:00(Xem: 5818)
- Chắc hẳn rằng bạn đã từng đọc rải rác đâu đó về một thời các cán bộ, cán binh Cộng Sản VN khi bị giam trong tù chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thời trứơc 1975, có khi các tù nhân rủ nhau phản đối chỉ vì bị ăn toàn là cá khô suốt cả tuần lễ... Đúng vậy, ăn cá khô hoài thì dễ bệnh phù thủng... thế là cán bộ, cán binh bèn biểu tình ngồi ngoaì sân, tuyệt thực, la hét ầm ĩ để đòi ăn ngon hơn. Và rồi tới một thời, khi cả nước không còn cá khô mà ăn, như trong thời 1975-1985 và may mắn lắm thì mới có gạo, chứ không thì khoai mì, bo bo là thường trực. Vậy mà không thấy cán bộ, cán binh CSVN nào lên tiếng trong thời kỳ này.

Lý do đơn giản: người ta chỉ có thể phản đối, biểu tình, la hét, tuyệt thực khi trực diện với những người là người, vì họ có tai để nghe, có lòng nhân ái để mềm lòng, có ltình đôàng bào để chia sẻ, cảm kích...
Nhưng không ai biểu tình hay la hét, không ai tuyệt thực hay chống đối khi trực diện mình chỉ là một bức tường câm lặng, hay chỉ là một bọn ma cà rồng hút máu. Chính các cán bộ cũng hiểu như thế, sau bao nhiêu đợt đánh Nhân Văn, diệt Xét Lại, bứng gốc Trí Phú Địa Hào, đánh tư sản, và vân vân.

Nhiều thập niên sau, các kỷ niệm kinh hoàng về sự tàn bạo của một chế độ vẫn còn in hằn trên tâm thức người dân. Tới nổi, một người con cưng trưởng thành trong lòng chế độ, như anh Lê Hồng Lĩnh, khi thất nghiệp nhiều năm trong lúc đang có văn bằng Cử Nhân Sử Học (nghĩa là kiến thức về đảng của anh phải là nhiều lắm, để biết sợ các màn thanh trừng) vẫn không dám một lời nặng nhẹ với chính phủ, mà chỉ dịu dàng xin đi ở tù để khi ra tù được giúp tìm việc. Trời ạ, thiên đường xã hội chủ nghĩa phải đi ngang cửa nhà tù...

Hoàn cảnh của anh Lê Hồng Lĩnh được báo Thanh Niên kể trong bài viết nhan đề “Một cử nhân viết thư xin được... vào tù” của phóng viên Phùng Nguyên trên ấn bản ngày Thứ Bảy, 08/10/2005.
Anh Lê Hồng Lĩnh năm nay gần 40 tuổi, sinh năm 1968, tại Hà Tĩnh. Được chọn tên Hồng Lĩnh cũng là bày tỏ lòng “tự hào quê ta,” vì đây cũng là nơi của nhà thơ Nguyễn Du mấy thế kỷ trứơc.

Dân mình trước giờ vẫn thế, vẫn có tính ưa tự hào quê quán. Như kiểu tự hào kẻ sĩ Bắc Hà, hay dân chơi Bạc Liêu, hay xứ Quảng thơ văn.... Nhưng vùng Thanh Nghệ Tĩnh, cũng là quê hương ông Hồ, và bây giờ là nơi anh Lê Hồng Lĩnh tự haò, thì vốn nổi tiếng từ thời quân chủ xa xưa rồi, khi chiến binh hai Châu Hoan, Châu Ái (tên cũ, thời Lý Trần) đều nổi tiếng thiện chiến và trung thành với vua. Nhưng cái tự hào của anh Lê Hồng Lĩnh không đổi ra thành gạo, thành tiền được. Anh cũng không muối mặt mà đi làm cò, kiểu chặn đầu trên, cắt đầu dưới mà kiếm sống trên đau khổ của dân lành. Anh cũng không hăng hái xin vào đảng để gia nhập Đảng CSVN, tức là cái gọi là “Câu Lạc Bộ 2 Triệu Đầy Tớ Ưu Tú Của Nhân Dân,” để bóc lột đồng bào. Nhưng xin việc hoài không được, thì anh cựu bộ đội Lê Hồng Lĩnh bèn xin đi ở tù.

Lê Hồng Lĩnh không phaỉ dân làm biếng đâu. Anh chưa bao giờ có cơ may làm cậu ấm, cô chiêu của cán bộ gộc. Lúc đầu, khi mới lớn, anh buồn cha mình vì khám phá ra cha bỏ rơi mẹ, vào Đồng Nai kiếm vợ bé. Trời ạ, thế mà cũng tự hào là trai xứ Thanh Nghệ Tĩnh. Bác Hồ 4 vợ, mấy dòng con mà vẫn còn sẵn lòng vì nứơc hy sinh chuyện nhà, để bỏ rơi hết cả, thậm chí cho đàn em thủ tiêu cô Xuân, mà có sao đâu, vẫn phất lá cờ đầu cho đảng cơ mà...

Vậy đó, rồi anh đã tình nguyện “xin đi bộ đội, đơn vị đóng quân tại Thanh Hóa. Năm 1990 Lĩnh ra quân, trở về quê hương, chưa biết sẽ làm gì. Nhưng chẳng mất thời gian để buồn, Lĩnh lao vào làm đủ mọi việc để kiếm sống như đóng gạch, chữa xe đạp, buôn trứng... Trúng tuyển hệ chính quy Đại học Huế. Năm đó Lĩnh tròn 31 tuổi.(...) Lĩnh ra trường với tấm bằng cử nhân lịch sử. Một tương lai màu hồng- 35 tuổi, Lĩnh vẫn còn đủ lãng mạn để nghĩ như vậy. Anh cầm hồ sơ đi xin việc nhiều nơi. Nơi này người ta nhận hồ sơ rồi... quên, nơi kia hứa suông, nơi nọ lần lữa... Lĩnh bắt đầu vỡ mộng, anh chợt "ngộ" ra một điều "giản dị": Có bằng cử nhân mà thất nghiệp còn tệ hơn cả việc đi buôn trứng, chữa xe đạp trước đây. (...) Cũng vào thời điểm đó, Lĩnh cưới vợ... Và 3 năm sau Lĩnh vẫn chưa xin được việc làm. Gánh nặng cơm áo đè lên đôi vai gầy của vợ. Hai vợ chồng vẫn phải ở trong một ngôi nhà thuê chật chội, bây giờ có thêm một đứa con trai cần được chăm lo. Vợ Lĩnh làm ở cơ quan nhà nước, lương tháng khoảng 1 triệu đồng, từng ấy trang trải cho sinh hoạt của 3 người giữa thị xã Hà Tĩnh, đành phải giật gấu vá vai. Lĩnh không thể bình tĩnh được nữa, anh cuống lên, lại vác hồ sơ đi khắp nơi xin việc, chấp nhận cả lên miền núi. Nhưng xem ra tấm bằng cử nhân sử học mà anh có trong tay chưa phải là chìa khóa mở cửa vào tương lai. Thế rồi, được một tay cò dắt mối, Lĩnh "liều" chấp nhận vay 15 triệu đồng để "chạy" vào một cơ quan nhà nước. Ông giám đốc lúc đầu đã nhận lời nhưng sau đó lại từ chối khi biết bố Lĩnh là bạn mình nên không dám "ăn" tiền. (...)

Trong một nỗ lực nhằm thoát khỏi tình cảnh này, Lĩnh đã vào Vinh xin làm công nhân cho một xí nghiệp in. Trong đơn xin việc anh khai mình "mù chữ"... Làm được một thời gian, Lĩnh lại phải khăn gói về quê vì lương quá thấp, 800 nghìn một tháng, còn phải thuê nhà trọ, rồi tiền ăn và tiền đi lại... mang tiếng đi làm mà chẳng mấy khi đưa cho vợ con được đồng nào...”

Phóng viên baó Tiền Phong kể rằng:
“Lĩnh gỡ cặp kính trắng, anh lại cười buồn: "Từ trước đến nay tôi chưa có bất cứ một sai phạm nào để phải xấu hổ với lương tâm. Nhưng tôi sợ tình trạng này kéo dài, mình sẽ không còn lương thiện nữa. Cuộc sống có thể thúc ép tôi nhập vào đội quân cò mồi, môi giới việc làm mà tôi đã từng là nạn nhân chẳng hạn. Sống mà không có việc làm khác gì đi tù, anh nhỉ""...
Câu chuyện trên cũng cho thấy tấm lòng của anh đối với chế độ: không hề oán trách gì cái chế độ đang làm cho hàng chục triệu người như anh đói khổ...

Anh Lĩnh thế cũng là may, còn dám nộp đơn xin đi ở tù. Nếu anh không phải sinh ở “quê Bác,” và nếu anh là dân Miền Nam thì chắc chắn là anh thấy chuyện đói khổ là tự nhiên rồi. Đảng CSVN này đì tận gốc, trốc tận rễ bao nhiêu sinh lực, dân lực, tài lực, trí lực... của dân Miền Nam từ lâu rồi, để tới nổi chỉ còn đường bỏ chạy khỏi nứơc mà đi. Dân Miền Nam không ai dám nộp đơn đi tù cả, vì ở nhà tù lớn đã thê thảm rồi, thì lòng nào dám vào nhà tù nhỏ. Cái chuyện xa xưa tù nhân ngồi biểu tình để phản đối con cá khô là chuyện để “Tây nó nghe,” chứ CSVN không có chuyện đó. Nhưng vì anh Lê Hồng Lĩnh là con cưng “thanh Nghệ Tĩnh, tự hào quê Bác,” nên vẫn xem nhẹ cảnh tù, hay có phải anh ý thức rất rõ rằng ở tù đâu cũng như nhau, dù trong hay ngoài song sắt...

Nhưng, tại sao nhà nứớc CSVN lại bao vây kinh tế chính những thanh niên như anh" Không thấy rằng anh bị bạc đãi, mà không hé môi một lời oán trách nhà nứơc hay sao"
Trong khi đó, ở một cực khác thì nhà hoạt động tự do tôn giáo Nguyễn Chính Kết lại nói thẳng, nói thật rằng nhà nước CSVN luôn sử dụng mọi thủ đoạn để kềm kẹp người dân, mà một biện pháp độc ác trong đó chính là bao vây kinh tế.

Dễ dàng thấy, khi CSVN bao vây kinh tế anh Lê Hồng Lĩnh một lần, thì thấy rõ là họ bao vây kinh tế các nhà dân chủ một nghìn lần. Nhưng hiển nhiên không nhà dân chủ nào tự nguyện xin vào tù như anh Lĩnh cả. Vì vào là mắc mưu liền, riêng việc nhốt chung với tù bệnh AIDS như Mục Sư Nguyễn Hồng Quang trải qua cũng là thê thảm rồi.

Bài viết nhan đề “Tại sao có quá ít người dám tranh đấu"” của Giáo Sư Kết ghi tình hình như sau:
“Tôi cũng xin kể trường hợp của tôi. Khi bắt đầu lên tiếng cho tự do tôn giáo vào đầu năm 2001, tôi đang làm trưởng một hội đoàn ở Việt Nam, hội Kolping. Vì sợ hội đoàn của tôi bị liên lụy, nên khi vừa bắt đầu lên tiếng, tôi đã tự nguyện từ chức hội trưởng. Ấy thế mà nhiều cộng đoàn nhỏ bé của tôi đã bị khó dễ, nghi ngờ. Một số hội viên bị mất việc làm chỉ vì là hội viên Kolping. Chẳng hạn một hiệu trưởng trường cấp ba ở An Giang bị giáng chức xuống làm giáo viên thường, một nhân viên của trường ấy bị đuổi việc. Đương nhiên khi giáng chức hay đuổi việc những người này, chính quyền luôn luôn dựa vào một lý do khác, nếu không có thật thì cũng ngụy tạo ra, để có cớ mà đuổi. Một số cộng đoàn Kolping ở tỉnh này tỉnh nọ phải làm việc với công an và bị theo dõi vì bị nghi ngờ…

Riêng tôi thì bị bao vây kinh tế và bị sách nhiễu nhiều lần. Tôi sống và nuôi gia đình được là nhờ dạy học và dịch sách. Lúc đó tôi đang dạy triết học cho 5,6 nhà dòng ở Sàigòn và dịch các sách về tôn giáo (thần học, tu đức). Sau khi lên tiếng cho tự do tôn giáo thì tất cả các nhà dòng tôi đang dạy đều không còn dám nhờ tôi dạy nữa, mặc dù ở một vài nhà dòng có những môn tôi đang dạy chưa xong. Tôi thắc mắc: không hiểu công an có ra lệnh gì cho các nhà dòng đó không "! Khi công an quận hỏi tôi: có phải anh nhận dịch sách ở tòa Tổng Giám Mục không" Tôi nhận đại cho khỏi lôi thôi. Thế là khoảng 3 tháng sau, anh công an tôn giáo quận đến hỏi tôi: "Anh đâu có nhận dịch ở tòa Tổng Giám Mục, vậy anh nhận dịch ở đâu"" Lúc đó tôi đang dịch một cuốn sách do một người bạn ở Pháp nhờ dịch, nên tôi trả lời thẳng: "Tôi nhận dịch từ ngoại quốc!" Điều đó cho thấy công an đã đến tòa Tổng Giám mục hỏi về việc cung cấp bài dịch cho tôi để tôi có việc làm, chắc chắn chỉ với mục đích bao vây kinh tế hầu tôi không còn cách nào để sống. Có lẽ chính quyền nghĩ rằng nếu không còn cách nào để sống, gia đình bị thiếu thốn, đói khổ, con cái không đủ tiền để đi học… thì những người tranh đấu làm sao có thể tiếp tục lên tiếng được"”
Như thế, anh Lê Hồng Lĩnh kể ra vẫn còn là may mắn. Vì anh Lĩnh còn được báo Tiền Phong đăng đầy đủ tiếng nói của anh. Nhưng những người như Giáo Sư Nguyễn Chính Kết thì đã biến mất rồi, dưới mắt truyền thông của 700 tờ báo, đài quốc nội. Không ai nhìn thấy họ nữa, không ai nghe nữa, họ như dường bị xóa đi trên đời này. Sau khi có lệnh bao vây kinh tế. Sau khi có chỉ thị của cái gọi là “Câu Lạc Bộ 2 Triệu Đầy Tớ Ưu Tú Của Nhân Dân.”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.