Hôm nay,  

“con Tầu Ma” Có Thật

3/6/200500:00:00(View: 5503)
Đất nước được gọi là một con tầu. Lãnh tụ được xưng tụng là “người cầm lái vĩ đại”. Đó là mốt thời thượng của chế độ cộng sản, cả Tầu lẫn Việt. Mỗi lần đại hội đảng, lại có màn đánh trống thổi kèn, hô hào “tiến nhanh, tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội”. Giống hệt tầu hụ còi báo hiệu khởi hành. Cứ vậy, nhiều đại hội đảng đã hạ màn, nhiều “kế hoạch ngũ niên” đã vượt chỉ tiêu. Và bây giờ, cộng sản Việt Nam lại “hồ hởi” sửa soạn đại hội đảng thứ mười, viết là “đại hội “X”, Thêm một lần, “con tầu” lại hụ còi báo hiệu lên đường.

Thành tích “người cầm lái vĩ đại” đến mức nào là chuyện đã mồ yên mả đẹp, khỏi bàn. Nhưng còn cái đất nước được gọi là con tầu" Con tầu ấy ra sao" Nó là loại tầu gì" Nó đi tới đâu rồi" Nó còn đi tới đâu" Số phận những hành khách trên tầu ra sao"

Có thể trả lời những câu hỏi day dứt ấy thế này:
Đó là “con tầu ma có thật.”
Câu trả lời đến từ chuyện kể của một bà mẹ. “Tôi chỉ vừa từ Việt Nam tới Los Angeles 2 ngày, và đã dành cả một đêm không ngủ để viết ra những điều bao năm phải kín miệng.”

Và câu chuyện “con tầu ma có thật” được bà mẹ kể lại, xin trích nguyên văn:
“Theo bước chân của những người Hoa, tôi đã từ giã cha mẹ với bao nhiêu giọt nước mắt để qua Bến Tre ra đi theo diện bán chánh thức. Chuyến đi do công an Bến Tre tổ chức, có thu vàng tính theo đầu người, cấp giấy tờ. Rồi cũng chính công an đưa người ra chiếc tàu sắt Panama đậu ở ngoài khơi.

“Chiếc tàu vẫn đứng yên dù cho dòng người tiếp tục dược đưa ra ào ạt. Hầm tàu, boong tàu, trên cầu thang, dưới gầm cầu thang, kẽ hốc, và mọi ngóc ngách dều kín mít người. Khoảng cách giữa mọi người ngày càng thu nhỏ lại, cho đến khi không còn một khe hở nào để thở nữa.

“Cứ thế, người mới được đưa lên chiếc tàu sắt quái ác này vẩn đứng lì tại chổ… năm ngày, mười ngày, rồi đến ba chục ngày lương thực, nước uống mỗi lúc một vơi dần, chiếc tàu ma vẫn lù lù trong bóng tối. Ăn uống, tiêu tiểu, rác rưới, quần áo dơ bẩn... sống chung với người. Đói khát, bệnh tật, lo âu, đau đớn, bàng hoàng và kinh sợ…

“Mỗi ngày, có tiếng còi hú, mọi người cứ ngỡ là tàu khởi hành. Nhưng không, đó là lúc một thây người bị quăng xuống biển. Cứ thế tiếp tục 2 tiếng, 5 tiếng, rồi 10 tiếng còi hú cho đến lúc tôi không còn nhớ và đếm xiết nữa. Những tiếng còi hú đau thương và ghê rợn vang lên để đưa những linh hồn về một cõi khác, một cõi vĩnh hằng nào đó mà tôi nghĩ có lẽ còn hạnh phúc hơn những người còn sót lại trên tàu phải sống với cảnh mà không phải riêng tôi mới gọi là “địa ngục trần gian”.

Mọi người phải ăn ỉa tại chổ, đổi lấy một lon gạo, một gói mì, một thùng nước vàng oánh tanh tưởi trong những phuy nước rỉ sét từ đất liền chở ra bằng 1 chỉ, 2 chỉ , 5 chỉ vàng… ôi thôi khủng khiếp quá!
Gia đình chúng tôi không lọt khỏi cái vòng ghê gớm đó. Đứa con gái lớn chưa đầy hai tuổi đeo cứng tay cha nó chỉ còn da bọc xương, hai con mắt tròn xoe thuở nào đã lộ hẳn ra ngoài. Đứa con gái nhỏ chưa đầy sáu tháng đã vắt cạn bầu sữa mẹ, vợ chồng tôi lúc bấy giờ trông giống như một bộ xương cách trí.
Mọi người trên tàu vẫn chờ vẫn đợi, ngày lại qua ngày sáng tối không biết, bốn mươi ngày sống trong địa ngục, chiếc tàu sắt Panama giết người này vẫn không rời chỗ, sóng đánh mạnh vào mạn tàu, tàu lắc lư, ói mửa tràn lan… Gia đình chúng tôi kẹt cứng dưới khoang tàu nên không biết tại sao tàu không chạy" Lý do nào người mỗi lúc một đông" Tại sao mình lại nằm chờ chết" (ngưng trích)

Đoạn kể về “con tầu ma” trên đây đúng là chuyện có thật. Cũng có thật như cách người cộng sản thích ví von, đất nước Việt Nam đã thực sự bị họ biến thành một con tầu ma. Nó hú còi đó, làm ra vẻ nhúc nhích khởi hành đó, nhưng nó vẫn nằm lì một đống. Nằm lì ra đó để tiếp tục bán giấy lên tầu. Và rồi “một lon gạo, một gói mì, một thùng nước vàng oánh tanh tưởi trong những phuy nước rỉ sét từ đất liền chở ra bằng 1 chỉ, 2 chỉ , 5 chỉ vàng…” Tiếng còi tầu hú lên chỉ là hiệu lệnh ném người chết xuống biển, “giải phóng đầu ra” để tiếp tục “tận thu đầu vào.”

Con tầu ma có thật ấy rồi ra sao"
Số phận đám hành khách bị trấn lột ấy rồi sẽ thế nào"
Câu chuyện kể trên được trích từ bài viết về nước Mỹ số 689-1231-01, đăng Việt Báo số ra ngày 1 tháng 1 năm 2005, có tựa đề “Từ con tầu ma tới nước Mỹ”. Bài viết hiện có sẵn trên Việt Báo Online, mục Viết Về Nước Mỹ. Mời bạn đọc lại và nghĩ lại.
Tác giả bài viết kể trên được ghi “Người Giấu Tên” vì bà tới nước Mỹ theo diện du lịch thăm con thăm cháu, rồi sẽ phải trở về Việt Nam. Hôm nay, trang Viết Về Nước Mỹ đăng thêm bài viết giã từ của bà.
Kính chúc bà bình an.
VIỆT BÁO
Và Giải Thưởng Viết Về Nước Mỹ

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Hai tháng nữa mới tới Tết nguyên đán Canh Tý (2020) nhưng hàng hóa “ăn Tết, chơi Tết” nhập cảng đã rộn rịp xuất hiện trên thị trường, trong đó hàng Trung Quốc chiếm số lượng lớn
Chùa Hang, còn gọi là Phước Điền tự, là một di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia nằm trên núi Sam (cách cụm di tích chùa Tây An, lăng Thoại Ngọc Hầu, miếu Bà Chúa Xứ khoảng 1km), xưa nay vẫn được xem là điểm đến du lịch tâm linh không thể bỏ qua của du khách khi đến vùng Châu Đốc, theo PetroTimes.vn.
Vụ thu hoạch ốc hương năm nay, người nuôi ở thị xã Sông Cầu (Phú Yên) mừng vì sản lượng cao, thế nhưng giá lại thấp hơn năm trước, thời gian nuôi lại kéo dài nên lãi không là bao, theo Tin24H.
Westminster (Bình Sa)- - Đài Pháp Âm Phật Giáo Toàn Cầu, do Hòa Thượng Thích Thông Hải, Viện Chủ Tu Viện Chơn Không tại Hawaii và Tu Viện An Lạc tại Ventura, California, Phó Chủ Tịch Ngoại Vụ Hội Đồng Điều Hành Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ sáng lập.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường Viện Việt Học 15355 Brookhurst St., Ste. 222. Thành phố Westminster, CA 92683 vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 24 tháng 11 năm 2019, một buổi ra mắt tác phẩm “Người Lính Và Quê Hương” của nhà văn Nhã Giang Thu Tâm đến từ San Jose.
Thành phố Garden Grove xin giới thiệu đến cộng đồng chương trình ‘Black Friday Goes BiGG" nhân dịp những ngày lễ cuối năm sắp đến.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Lấy phương châm “hòa bình, tự vệ” chỉ đạo, chính sách Quốc phòng mới của Việt Nam đã tăng từ 3 lên 4 “không”, đó là: không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe doạ sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế” .
Buổi cơm tối sum họp cả nhà rất vui vẻ, sau ngày làm việc mệt mỏi nhưng khi cả nhà quây quần bên mân cơm thì tự nhiên khoẻ hẳn laị. Tài lanh miệng khen:
Vân Đồn chỉ là một địa danh nhỏ bé nằm trong vịnh Bái Tử Long, ấy vậy mà xưa nay sử sách nhắc đến còn nhiều hơn cả những vùng rộng lớn trong đất liền, bởi vì nó là một nơi hết sức trọng yếu trong việc giữ gìn lãnh thổ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.