Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

26/07/200400:00:00(Xem: 11655)
50 năm nhìn lại âm mưu & tội ác CS (20-7-1954 - 20-7-2004)

Việt Phong - Yagoona NSW

Cuộc chiến tranh Việt-Pháp đã làm hao tổn không biết bao tài nguyên và sinh linh vô tội trên đất nước Việt Nam và sau cùng đã được kết thúc bằng Hiệp Định Gernève 20-7-1954. Khi quân Pháp rút ra khỏi bờ cõi, toàn dân Việt hy vọng là rồi đây đất nước sẽ có được những ngày tươi sáng sau cả thế kỷ bị đầy ải dưới ách thực dân. Nhưng chẳng bao lâu, tất cả đã thấu hiểu được thực chất chỉ là ảo tưởng, vì sự bịp bợm của Cộng Sản Quốc Tế qua trung gian bọn tay sai bán nước CSVN, đứng đầu là tên tội đồ Hồ Chí Minh. CSVN đã lợi dụng hai chữ chính nghĩa trong tinh thần yêu nước chống ngoại xâm của toàn dân để thực hiện ý đồ. Chính vì sự ma mãnh này, Hồ Chí Minh đã lôi cuốn được toàn dân hết lòng chiến đấu, chịu đựng gian lao, hy sinh bao nhiêu của cải và xương máu. Trong suốt thời gian lãnh đạo kháng chiến, đối với quốc dân, mặt trận Việt Minh không hề có một lời tuyên bố hay một bản hiệu triệu nào nói đến chủ nghĩa Mác-Lênin hoặc chế độ CS. Đảng cộng sản, dưới danh xưng "đảng Lao động", không khi nào ra mặt công khai điều động cuộc kháng chiến, mà tập đoàn Hồ Chí Minh luôn núp dưới danh nghĩa "Chính quyền dân chủ của nhân dân" , nghĩa là của công nhân, nông dân, tiểu tư sản thành thị, tiểu tư sản trí thức, tư sản dân tộc và các nhân sĩ yêu nước, tiến bộ. Mãi đến thời điểm năm 1953-1956, bộ mặt thật tay sai đế quốc CS của Hồ Chí minh mới thực sự lộ diện qua chiến dịch đấu tố, khủng bố tầng lớp nông dân phú nông và trí thức. Lúc ấy tất cả mới hiểu rõ bộ mặt thật của CS, nhưng rất tiếc đã quá muộn. Đây cũng là điều đau khổ nhất cho lịch sử và những tấm lòng yêu nước đã trao ra một cách không tính toán.
Nói về hiệp định Gernève, thực chất nó chỉ là đòn phép của đế quốc CS và bản chất ươn hèn của Hồ Chí Minh và đồng bọn. Mục đích Trung Cộng chỉ muốn tạo Việt Nam trở thành một tiền đồn bảo vệ cho chúng, ngăn chặn thế lực của Mỹ tại Á châu. Đồng thời làm giản thiểu tới mức tối đa sức mạnh của các nước Đông Dương (Việt, Miên, Lào), hầu dễ dàng thôn tính sau này trong ý đồ biến ba nước nhỏ thành những tỉnh lỵ của Trung Cộng. Chính vì vậy, Trung Cộng và Hồ Chí Minh đã đi đêm với Pháp để cố gắng thực hiện một điều tiên quyết là làm sao Việt Nam phải chia đôi lãnh thổ với hai chính quyền chính thức được Quốc Tế công nhận. Theo tinh thần Hiệp Định Gernève, sau hai năm Hồ Chí Minh sẽ lợi dụng tổng tuyển cử , nuốt gọn Giang Sơn. Để chuẩn bị cho âm mưu, Hồ chí Minh đã yêu cầu Hiệp Định chấp thuận sự tồn tại một cách chính thức các lực lượng du kích tại ba nước Động Dương. Trong toan tính này, Hồ Chí Minh nghĩ rằng, chính phủ miền Nam tự do không thể dùng bạo lực của nòng súng để cưỡng bách đồng bào bất cứ điều gì. Trong khi đó, tại miền Bắc, bọn chúng đã khống chế toàn bộ bởi bạo lực. Hơn nữa, ngay tại miền Nam Việt Nam, CS vẫn cài người hoạt động, lũng loạn, phần chiêu dụ lừa bịp, phần hăm dọa, khủng bố. Như vậy, chắc chắn đất nước phải lọt về tay bè lũ Hồ Chí Minh. Tuy nhiên những đòi hỏi của phe CS không được thỏa mãn triệt để . Bởi sáu điều quan trọng đã được ghi rõ trong Hiệp Định:


1)- Bảo tồn sự toàn vẹn và độc lập của Lào và Cam-bốt bằng việc bảo đảm sự rút quân của các lực lượng Việt Minh ra khỏi hai nước này. 2)- Bảo tồn phần đất miền Nam Việt Nam và lằn phân ranh không được vượt quá phía nam Đồng Hới (phía bắc vĩ tuyến 17). 3)- Không có sự áp đặt nào lên Cam-bốt, Lào, hay ở phần lãnh thổ được bảo tồn của miền Nam Việt Nam, và duy trì chế độ ổn định không Cộng Sản. 4)- Những vùng đất này có quyền tự quyết và tự bảo vệ an ninh lãnh thổ và quyền nhập cảng vũ khí và có thể yêu cầu sự giúp đỡ của các cố vấn ngoại quốc. 5)- Không loại bỏ khả năng thực hiện sau này việc thống nhất nước Việt Nam bằng những phương cách hòa bình. 6)- Cho phép tất cả những người muốn dời chỗ ở từ một vùng này sang một vùng khác ở Việt Nam được di chuyển trong những điều kiện bình an và nhân đạo.
Trước tinh thần Hiệp Định, âm mưu bất thành, CSVN được đàn anh Trung Cộng nhắc nhở và chỉ điểm thực hiện lời dạy của Lenin "Chính trị là tiếp tục chiến tranh bằng những phương cách khác." Với sự yểm trợ tối đa của khối Trung Cộng và Liên sô, Hồ Chí Minh đã xua quân xâm chiếm miền Nam bằng máu tanh dưới chiêu bài "giải phóng" và "chống Mỹ". Với bản chất khát máu và tinh thần nô lệ căn tính. Cuộc chiến đã đưa bọn tội đồ Hồ Chí Minh vào một món nợ khổng lồ đối với Trung Cộng và Liên Sô. Chúng đã dùng tất cả tài nguyên đất nước và xương máu của đồng bào để trang trải trong suốt bao nhiêu năm qua, nhưng vẫn chưa hết. Bây giờ bọn hậu duệ Khải, Mạnh Lương tiếp tục với những hành động cắt đất nhượng biển và đem xuất cảng dân nghèo đi làm nô lệ khắp thế giới. Một điều đau xót hơn nữa là ngày nay thế giới đã tiến bộ và đến gần nhau hơn, nhưng bọn lãnh đạo CSVN vẫn không ý thức để tái tạo được một nền dân chủ tự do thực sự với đầy đủ nhân quyền, hầu có cơ hội phát huy tiềm năng của dân tộc, canh tân đất nước. Ngược lại chúng vẫn ngụp lặn trong cái kiếp nô lệ cho Trung Cộng để tiếp tục bóc lột đồng bào, phá hoại Giang Sơn...
Để kết luận, trước vấn nạn của đất nước, con đường duy nhất là toàn dân phải đoàn kết giải thể chế độ CS càng sớm càng tốt, thì mới mong Quê Hương có ngày nở mặt và dân chúng mới có những ngày yên vui để xây dựng Tổ Quốc. Riêng khối người Việt tại Hải Ngoại, chúng ta càng cần tỉnh táo hơn trước với những luận điệu lừa bịp "khép lại quá khứ, xoá bỏ hận thù", đừng dại dột đổ tiền của cùng trí tuệ về phục vụ cho đám lãnh đạo ngu xuẩn này một cách vô vọng. Hãy sáng suốt nhận định để có đủ khả năng tiếp tay, yểm trợ cho đồng bào trong nước tranh đấu đến thành công. Chỉ khi nào CSVN biết hoà giải với dân tộc, phóng thích tất cả những "tù nhân" chính chị và lương tâm, tái tạo được một nền Tự Do, dân Chủ thực sự và biết tôn trọng Nhân Quyền để lắng nghe những tiếng nói lương tri như Lm Nguyễn văn Lý, Phạm hồng Sơn, Nguyễn vũ Bình, Trần Khuê, Hà sĩ Phu,v,v, thì lúc ấy chắc chắn biên giới hận thù sẽ tự động tan biến, và một tình yêu chung sẽ ngạo nghễ lên ngôi, để toàn thể dân tộc xiết chặt tay nhau trên khắp năm Châu, bốn Biển, cùng chung lưng đấu cật tái tạo Quốc Gia. Còn bây giờ, nếu vô tình hưởng ứng chiêu bài "Hoà Hợp, Hòa Giải", đổ tiền của và chất sám về giúp CS thì chẳng khác nào đi vào cái thế "vung đao tự thiến", tiền mất tật mang.

Texas qua mặt California để trở thành tiểu bang đứng đầu về nữ doanh nhân trong một nghiên cứu gần đây.
Số lượng thực phẩm bị thu hồi đã gia tăng 10% trong vòng 5 năm qua, và một số đã xảy ra là bởi vì các luật lệ “xưa,” theo tổ chức quan sát bất vụ lợi cho biết trong một phúc trình mới được công bố cho hay.
Kinh tế Hoa Kỳ là tổng hợp các nền kinh tế của 50 tiểu bang và thủ đô Hoa Thịnh Đốn. Sử dụng 6 cách đo lường thị trường lao động và sức khỏe nền kinh tế tổng quát để xếp hạng tất cả những nền kinh tế đó từ xấu nhất tới tốt nhất.
Gần 25% thuốc kháng sinh cho toa tại Hoa Kỳ được cho trong các điều kiện mà chúng không phải để trị bệnh, theo một nghiên cứu mới đây cho thấy. Kháng sinh là thuốc kỳ diệu có thể chữa trị các nhiễm trùng chết người. Nhưng rất thường là chúng được cho để điều trị các bệnh nhiễm vi khuẩn, như cảm và cúm, mà đối với chúng là không có hiệu quả.
SAIGON -- Thuốc Bắc hay Thuốc Nam? Thuốc Đông hay thuốc cây cỏ? Ngành Đông y Việt Nam dự liệu đánh lớn: sẽ xuất khẩu bác sĩ Đông y ra ngoài nước. Báo Công Lý ghi nhận: Học viện Y Dược học cổ truyền Việt Nam hướng tới xuất khẩu bác sỹ ra nước ngoài.
SAIGON -- Báo động... Báo Đảng CSVN báo động: Tốc độ già hóa dân số Việt Nam thuộc hàng cao nhất thế giới.
SEOUL,  Nam Hàn -- Trong khi hiện nay có 15.000 người Việt lao động bất hợp pháp tại Nam Hàn, đất nước trên bán đào Hàn đang có chính thức là 884.000 người nước ngoài làm việc tại Nam Hàn năm 2018.
SAIGON -- Bệnh viện Việt Nam vẫn là nơi làm chúng ta lo nhiều hơn là an... Bản tin SGGP kể: Người nghèo bị ảnh hưởng khi bệnh viện tự chủ...
Nhờ Hiệp định thương mại, kinh tế VN sẽ tăng tốc. Bản tin VOV kể: Cơ hội từ Hiệp định CPTPP là rất lớn, các DN và các ngành hàng đều có thể nắm bắt kịp thời nếu như không muốn những cơ hội đó trở thành thách thức.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.