Hôm nay,  

Chuyện Nhà Chùa

13/04/200500:00:00(Xem: 5592)
LTS. Bài viết này được gửi từ Sài Gòn, từ một vị hộ pháp đang hỗ trợ cho quý Thầy Giáo Hội PGVNTN, trình bày về trường hợp Thầy Nguyên Vương bị công an bao vây, phải trốn ở sân Chùa Thanh Minh, cho tới khi được quý Thầy tới đưa taxi chở về Chùa Già Lam. Lý do bài này được viết do vị hộ pháp này muốn bày tỏ sám hối vì lỡ sử dụng ngôn ngữ “phẫn nộ” không thích nghi của ngừơi con Phật – vì con Phật lúc nào cũng phải từ bi nhìn về chúng sinh, kể cả đối với các anh công an tội nghiệp.

Suốt buổi chiều qua, Túy Tiên tôi vô cùng bi phẫn vì sự việc công an vây bắt Đại Đức Nguyên Vương. Lái Honda qua lại nhiều lần trên con đường Trần Huy Liệu, nhìn công an lố nhố qua lại, ra vào Thanh Minh Thiền Viện, túm tụm bàn mưu tính kế, chỉ đợi Thầy Nguyên Vương bước ra khỏi cổng là “dùng biện pháp mạnh“ cưỡng chế bắt Thầy đi “làm việc,“ tôi thấy mình nhỏ nhoi làm sao. Thấy Thầy Tổ bị vây, bị nạn mà chẳng biết làm sao giải cứu. Giá thời xưa, nhất định Túy Tiên tôi đã rủ những người cùng bang, vừa hát bài “Hoa Sen Rơi“ vừa thành lập “Đả Cẩu Trận Pháp,“ xông vào giải cứu. Nhưng thời nay, thấy họ kè kè súng dài súng ngắn, uy lực còn mạnh hơn cả Hàm Mô Công hay Xà Trận của Tây Độc Âu Dương Phong (trong Anh Hùng Xạ Điêu của Kim Dung), nên chỉ biết thở dài và cầu nguyện tới Long Thần Hộ Pháp cứu giúp.
Điều đó xảy ra khi chư Tăng đồng xuất hiện giải cứu cho Đại Đức Nguyên Vương và mang Thầy về bản tự lúc 5 giờ chiều. Túy Tiên tôi thở phào nhẹ nhõm, khi thấy Thầy đã bước qua cổng Tu Viện Quảng Hương Già Lam an toàn. Vòng xe lại, tôi mua ít đồ nhắm trên đường Đinh Tiên Hoàng, ghé người bạn hiền cùng nâng ly túy lúy càn khôn. Ăn mừng sự kiện thoát khỏi trùng vi của Đại Đức Nguyên Vương, và uống để quên đi cái nhục cái hèn của những người đại diện cho Luật pháp. Họ chỉ lừ lừ cắn trộm, dũng khí của họ để đâu mà không dám hành sự một cách quang minh chính đại" Phải làm sao cho người dân nể phục. Chế độ công an trị hành xử thô bạo, gian xảo quá, chả trách nào mấy tháng gần đây, liên tiếp nổ ra các vụ người dân không còn chịu nổi nữa, phải liều mạng sống chết phản kháng.

Trở lại chuyện của Túy Tiên tôi, trong cơn say, tôi đã khóc cho những nhọc nhằn khốn khổ của chư Tôn Đức và những vị Nhân Sĩ Việt Nam chân chính. Tôi phải làm cái gì đó để tiếp tay với họ, để giúp họ có được phương tiện để tiếp tục nói lên những lời chân thật. Nhưng một con én chẳng làm nên mùa xuân. Tôi chỉ có thể viết lên lời kêu gọi sự tiếp tay của quý vị đồng bào ruột thịt. Ai dè đâu, công việc làm của tôi lại là điều không đúng, sau khi gửi email kèm bài viết cho thân hữu nhờ phổ biến. Có vị Tăng nhận được, Thầy đã từ bi gọi tôi lại và giảng giải thế nào là Tứ Đại Giai Không, thế nào là Ưng Vô Sở Trụ, thế nào là lý Duyên Sanh, thế nào là tinh thần Vô Úy. Vị Tăng đã không phiền trách tôi, như những cảm nhận sợ hãi của tôi, khi nghe Thầy cắt nghĩa mọi vấn đề qua cái nhìn của Chánh Pháp. Vị Tăng chỉ nhắc nhở là tôi đã làm một việc không đúng, vì đối với quý Ngài thân mạng còn giả tạm, còn không tiếc, không sợ… thì xá gì cái máy chụp hình, cái máy quay phim, cái xe gắn máy. Nếu hiểu câu Kim Cang “Phàm hữu sở tướng giai thị hư vọng" (những gì có hình tướng, đều là hư dối cả), thì việc còn mất phỏng có đáng gì" Dù rằng những thứ đó là phương tiện. Phương tiện mãi mãi chỉ là phương tiện, chẳng bao giờ phương tiện có thể nhập nhằng biến thành cứu cánh. Tôi cúi đầu đảnh lễ vị Tăng, đảnh lễ Chánh Pháp và viết những dòng này xin sám hối cho việc làm bằng “tư tưởng thấp kém“ của tôi. Cầu mong chư Tôn Đức và chư vị Nhân Sĩ đang đấu tranh cho Chánh Pháp trường tồn, chính nghĩa nâng cao tại quê nhà nơi đây hoan hỷ niệm thứ cho.

Sài Gòn, ngày 12 tháng 4 năm 2005
Túy Tiên

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hải đảo Việt Nam chúng ta đã mất từ lâu. Từ 1974 đã về tay Tàu Cộng lận. Năm 1974, lợi dụng Miền Nam Việt Nam đang bị đồng minh Mỹ bỏ rơi, Tàu đánh Việt Nam Cộng Hoà, xâm chiếm Quần đảo Hoàng Sa - dưới sự đồng lỏa của Bắc Việt và dưới con mắt thờ ơ – hay với một nghéo tay hứa hẹn gì giữa Kissinger và Chu Ân Lai?
VOA ngày 30- 10- 2019 có một bài viết, dẫn nhập như sau “Vụ 39 thi thể được tìm thấy trong thùng lạnh của xe tải bên ngoài thủ đô London của Anh, trong đó nghi là có những di dân lậu từ Việt Nam, thu hút sự chú ý về vấn đề xuất khẩu lao động bất hợp pháp vốn biến hàng ngàn người từ những vùng quê nghèo khó trở thành nạn nhân của tình trạng đưa lậu người và buôn người.”
Tổng thống Trump luôn dùng kinh tế vững chắc như là thành tựu của mình, để chống lại việc bị luận tội, cũng như hy vọng sẽ tái đắc cử vào năm 2020.
Con người thường say mê sự nổi tiếng và sự giàu có. Câu hỏi “gia đình nào giàu nhất nước Mỹ” có lẽ luôn là một đề tài hấp dẫn.
Nhạc đồng quê Mỹ vẫn rất ăn khách, nên các ngôi sao nhạc đồng quê ngày càng giàu. Hãy lấy thí dụ như ngôi sao tiêu biểu Garth Brooks. Ong đã vượt qua Elvis Presley về số album bán ra, với 170 triệu người hâm mộ luôn sẵn sàng mua.
Một phi thuyền bí mật của Không Quân Hoa Kỳ đã hạ cánh an toàn sau một sứ mạng dài hai năm trên không gian- là một kỷ lục mới.
New York Times đưa tin vào cuối tháng 10: General Motors, Fiat Chrysler Automobiles (FCA) và Toyota là những nhà sản xuất xe hơi ủng hộ chính phủ Trump trong cuộc chiến pháp lý chống lại California (và hàng chục tiểu bang khác) được quyền có tiêu chuẩn riêng về qui định khí thải xe hơi, cao hơn so với tiêu chuẩn liên bang.
Một sự thật đau lòng: khi lựa chọn một chương trình bảo hiểm cho mình, chúng ta thường chọn không phù hợp!
Theo một nghiên cứu mới, ngày nay những thế hệ trẻ khi đã rời nhà thờ thì ít có khả năng sẽ trở lại.
Theo một cuộc thăm dò mới: giới cửu tri trẻ Hoa Kỳ ủng hộ chủ nghĩa xã hội hơn lớp già, với hơn 2/3 trong số họ tuyên bố sẽ bỏ phiếu cho những ứng cử viên theo khuynh hướng xã hội.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.