Hôm nay,  

Medical, Mập Phì

31/07/200400:00:00(Xem: 14870)
Quá ký, mập phì là bịnh; Medicare và Medicaid sẽ trả tiền trị. Đó là tin mừng sau 40 năm chờ đợi.
Thực vậy, từ 40 năm nay quá ký, mập phì là nỗi khổ lớn của nhiều người Mỹ. Tốn không biết bao nhiêu tiền nghiên cứu, thuốc men, tập luyện. Chết cũng không ít chỉ sau nạn hút thuốc lá của thế kỷ rồi. 40 năm sau Bộ Y tế Mỹ, đặc biệt chương trình Bảo Hiểm Y tế Công Cộng, Medicare và Medicaid (ở Cali gọi là MediCal ) mới chịu thừa nhận là bịnh và trả tiền chữa trị.
Kết luận sau 40 năm suy nghiệm của Medicare và Medicaid đượùc Bộ Trưởng Y tế Tommy Thompson nói trong cuộc chất vấn tại Uûy Ban Thượng viện, ngày Thứ Năm 15 tháng 7, năm 2004. Bộ sẽ có thể mở ra một chương trình mổ bao tử làm cho nhỏ lại và trả tiền cho bác sĩ và bịnh viện chữa trị giúp cho một số bịnh nhân nội ngoạïi trú bị hai bịnh này. Bộ sẽ cho Medicare và Medicaid bảo chi cho số người hưởng bảo hiểm sức khoẻ cho người trên 65 tuổi, khuyết tật, và nghèo nếu xét những bịnh chứng quá ký và béo phì ảnh hưởng đến sinh mạng. Nhưng tính ra hơn 40 triệu người và hàng năm ngân sách Bộ Y tế phải tăng thêm hàng nhiều tỷ Mỹ kim cho quyết định mới ấy.
Thế cho nên, người có trách nhiệm về sức khoẻ nhân dân Mỹ và quản lý kinh phí Bộ Y tế, trước Uûy Ban Thượng Viện, có những lời lẽ khá chuyên môn và nhiều dè dặt vì hai lý do. Con số thật đáng sợ của người Mỹ đang bị quá ký và béo phì. 60% dân số Mỹ đang bị quá ký và 30% dân số Mỹ đang bị béo phì. Nếu kể cả hai bịnh cộng lại gần 90% người Mỹ bị. Và trong số người được hưởng Medicare và Medicaid thì có 37% bị quá ký và béo phì. Quá ký và béo phi đưa đến biến chứng bịnh tiểu đường, bịnh tim, ung thư, và thấp khớp kinh niên. Cứ mỗi năm hiện có 300.000 người Mỹ chết vì những chứng liên quan đến quá ký và béo phì. Hai, nếu Medicare và Medicaid trả tiền, kinh phí chưa trị sẽ lên rất cao. Bây giờ chưa bảo chi cho quá ký và béo phì mà ngân sách y tế nghe đã chóng mặt rồi. Khi đem tiền chữa trị quá ký và mập phì vào ngân sách y tế, ngân sách sẽ phồng lên nhiều tỷ nữa.
Trước đây qua ký và mập phì theo định nghĩa của Medicare và Medicaid không phải là bịnh nên không trả tiền chữa trị vì hai chương trình này theo luật chỉ trả tiền chữa trị bịnh hoạn và thương tích ( illness and injuries ). Nhưng với lời tuyên bố của vị Bộ Trưỏng mới đây, quá ký và béo phì là bịnh, nên Medicare và Medicaid sẽ trả tiền chữa trị. Khác với trước đây y sĩ điều trị phải khó khăn chứng minh hai thứ đó là nguyên nhân của bịnh có thể làm hại sinh mạng bịnh nhân.

Còn quần chúng thì đã biết và thực sự sợ hai thứ bịnh quá ký và béo phì lâu rồi. Nhân dân Mỹ già trẻ bé lớn nam nữ đã tốn vô số thì giờ, tiền bạc, và công sức để chống hai thứ bịnh đó từ lâu. Có người đổ lỗi cho cách ăn uống. Có người qui tội cho thiếu vận động. Có người nghĩ đó là di truyền. Trong những hình thức chống bịnh quá ký và béo phì trên phạm vi trền thông đại chúng, gần đây nhứt và nổi nhứt khiến Bộ Trưởng Y tế bị Uûy ban Y tế Thượng Viện chất vấn và một dây chuyền công ty bán đồ ăn nhanh lớn nhứt Mỹ không vui. Đó là phim "SUPER SIZE ME" (tạm dịch Làm Tôi Quá Khổ). Nhà làm phim vừa tài liệu vừa khôi hài Morgan Spurklock đưa lên màn ảnh bữa ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều suốt một tháng trời tại MacDonald. Khoai tây chiên là món mà người Mỹ thích nhứt, bữa ăn "Super Size" gồm đồ ăn nhanh loại lớn, ly nước ngọt loại to, đa số ưa chuộng. Nếu ăn một bữa ăn như thế thì "đi bộ liền 7 tiếng đồng hồ cũng chưa tiêu chưa đốt nổi hết calori mà đồ ăn thức uống ấy cung cấp." Vậy ăn quá bỗ, quá nhiều là nguyên nhân chánh, chớ con người sức đâu để vận động thể dục 7 giờ một ngày để tiêu hoá và đốt hết chất làm lên cân quá lý và làm mập phì quá khổ. Và nhà làm phim cười ra nước mắêùt đưa ra một số dẫn chứng về hậu qua đáng sớ cho tương lai, cho núm ruột của các gia đình Mỹ đau sót: " Trong số trẻ em Mỹ sanh năm 2000, 1 trong 3 em sẽ bị bịnh tiểu đường." Oâng kết luận "Mập phì là nguyên nhân gây chết chóc đứng hàng thứ hai, sau thuốc lá tại Mỹ." (AFP, Reuters, USA Today, Le Monde 16/7). Còn Bộ Trưởng Y tế Tommy Thopson trình với Quốc Hội, "Mập phì là một vấn đề y tế công cộng ở nước ta, vì nó hàng triệu người Mỹ phải chịu nhiều vấn đề sức khoẻ không cần thiết và chết sớm." Kết luận của Oâng Bộ Trưởng Y tế Mỹ chấm dứt cuộc tranh luận dai dẳng 40 năm, về quá ký béo phì là bịnh hoạn hay thói tật háu ăn hốc uống, lười vận động. Quá ký, béo phì là bịnh. Medicare và Medicaid sẽ chịu tiền chữa trị. Chấm hết.
Medicare và Medicaid được đa số người Mỹ chân chính xem như là quyền thủ đắc của người Mỹ, không phải là thành tích của riêng đảng Cộng Hoà hay Dân Chủ. Có lẽ vì vậy trước việc Medicare, Medicaid bảo chi cho việc chữa trị quá ký, mập phì do Bộ trưởng Y tế của nội các Bush, chánh quyền Cộng Hoà khởi xướng và phát động, người ta không thấy hai ứng cử viên Bush- Cheney lấy đó làm thành tích tranh cử. Và chắc qui vị nghị sĩ, dân biểu Dân Chủ cũng không nỡ nào vì tinh thần đảng phái đi chống đối ngân sách Bộ Y tế xin kinh phí bỗ xung khi cần để đài thọ cho việc chữa trị hai thứ bịnh chết từ từ vì quá dư thừa này.

Sau khi Saigon sụp đổ, CS cưỡng chiếm hoàn toàn miền Nam VN, ai nấy đều nghĩ rằng Saigon sẽ không tránh khỏi một cụộc tắm máu theo như lời nhận định của một số báo chí ngoại quốc lúc bấy giờ bởi.vì khi họ liên tưởng đến thời điểm CS tổng công kích Tết Mậu Thân 1968 , CS chỉ mới tạm chiếm thành phố Huế có 1 thời gian ngắn ngủi mà chúng đã để lại biết bao niềm đau thương mất mất cho người dân Huế vô tội với những mồ chôn tập thể rải rác khắp mọi nơi .
Sujata Garth là ái nữ của ông Thôn Trưởng làng Bakraur(Sujata-Kuti) gần Buddhagaya (Bồ Đề Đạo Tràng). Nhà của Cô ở phía bắc con sông Niranjana. Làng này ngày xưa mang nhiều tên khác nhau như: Sujata Kutti, Sulatagarth và Sujata Quila, tất cả đều đặt theo tên Sujata con gái của ông thôn trưởng. Bên sông Niranjana có cây cổ thụ, tàng cây rộng lớn che bống mát quanh năm, dân làng sùng kính như thần linh, dân làng thường đem hoa quả cúng bái, đem bình sửa rưới chung quanh để vun xới gốc rể cây cổ thụ.
Bản tin VOA ghi nhận: Một số trí thức Việt Nam có nhiều ảnh hưởng trên mạng xã hội mới đây đưa ra những quan điểm có tính chất “xét lại” sự kiện 30/4, ngày Việt Nam gọi là “giải phóng miền Nam” nhưng nhiều người lại coi là “ngày quốc hận”, thu hút hàng nghìn lượt phản ứng và chia sẻ trên mạng.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
biên soạn quyển sách này không những chỉ để đưa lên tiếng nói của những người Việt Nam thuộc Đệ Nhị Cộng Hoà trước khi bị tắt hẳn, nhưng cũng để cho người Mỹ có cơ hội cuối cùng, sau gần nửa thế kỷ, để hiểu rõ hơn
Chuyến công tác tại Mimasaka chỉ là một hành động khởi đầu trong xâu chuỗi công tác giải nọc độc Cộng Sản cho các chính giới tại Nhật Bản . Việc làm lâu dài này cần sự kiên trì của cộng đồng người Việt trên thế giới .
Từ một thực tại linh động, từ cái mà chị gọi là “bức tranh sắc mầu cuộc sống,” chị đã nâng niu nuôi nấng cảm xúc rồi phó thác nó vào chiêm bao thơ mộng
Nữ Nghị Viên Garden Grove Thu Hà cho hay rằng buổi hội thảo chia làm 3 phần nói về quá khứ, hiện tại và tương lai. Quá khứ là lịch sử Việt Nam, hiện tại là các hoạt động của giới trẻ và tương lai mà các em muốn thấy là gì.
Giáo hội này do Ahn Sahng-hong sáng lập năm 1964 và được tiếp nối bởi Kim Joo-cheol và Jang Gil-ja vào năm 1985. Giáo hội này đã bị Hội Đồng Toàn Quốc của các Hội Thánh tại Hàn Quốc lên án là “phạm thương, dị giáo và cuồng giáo”
Nguy cơ rối loạn dòng chảy hạ lưu là có thật và có thể nhìn tử thượng nguồn... với thời gian có thể đưa tới một tiến trình đảo ngược, một Đồng Bằng Sông Cửu Long / ĐBSCL còn non trẻ có thể từ từ tan rã.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.