Hôm nay,  

Medical, Mập Phì

31/07/200400:00:00(Xem: 17112)
Quá ký, mập phì là bịnh; Medicare và Medicaid sẽ trả tiền trị. Đó là tin mừng sau 40 năm chờ đợi.
Thực vậy, từ 40 năm nay quá ký, mập phì là nỗi khổ lớn của nhiều người Mỹ. Tốn không biết bao nhiêu tiền nghiên cứu, thuốc men, tập luyện. Chết cũng không ít chỉ sau nạn hút thuốc lá của thế kỷ rồi. 40 năm sau Bộ Y tế Mỹ, đặc biệt chương trình Bảo Hiểm Y tế Công Cộng, Medicare và Medicaid (ở Cali gọi là MediCal ) mới chịu thừa nhận là bịnh và trả tiền chữa trị.
Kết luận sau 40 năm suy nghiệm của Medicare và Medicaid đượùc Bộ Trưởng Y tế Tommy Thompson nói trong cuộc chất vấn tại Uûy Ban Thượng viện, ngày Thứ Năm 15 tháng 7, năm 2004. Bộ sẽ có thể mở ra một chương trình mổ bao tử làm cho nhỏ lại và trả tiền cho bác sĩ và bịnh viện chữa trị giúp cho một số bịnh nhân nội ngoạïi trú bị hai bịnh này. Bộ sẽ cho Medicare và Medicaid bảo chi cho số người hưởng bảo hiểm sức khoẻ cho người trên 65 tuổi, khuyết tật, và nghèo nếu xét những bịnh chứng quá ký và béo phì ảnh hưởng đến sinh mạng. Nhưng tính ra hơn 40 triệu người và hàng năm ngân sách Bộ Y tế phải tăng thêm hàng nhiều tỷ Mỹ kim cho quyết định mới ấy.
Thế cho nên, người có trách nhiệm về sức khoẻ nhân dân Mỹ và quản lý kinh phí Bộ Y tế, trước Uûy Ban Thượng Viện, có những lời lẽ khá chuyên môn và nhiều dè dặt vì hai lý do. Con số thật đáng sợ của người Mỹ đang bị quá ký và béo phì. 60% dân số Mỹ đang bị quá ký và 30% dân số Mỹ đang bị béo phì. Nếu kể cả hai bịnh cộng lại gần 90% người Mỹ bị. Và trong số người được hưởng Medicare và Medicaid thì có 37% bị quá ký và béo phì. Quá ký và béo phi đưa đến biến chứng bịnh tiểu đường, bịnh tim, ung thư, và thấp khớp kinh niên. Cứ mỗi năm hiện có 300.000 người Mỹ chết vì những chứng liên quan đến quá ký và béo phì. Hai, nếu Medicare và Medicaid trả tiền, kinh phí chưa trị sẽ lên rất cao. Bây giờ chưa bảo chi cho quá ký và béo phì mà ngân sách y tế nghe đã chóng mặt rồi. Khi đem tiền chữa trị quá ký và mập phì vào ngân sách y tế, ngân sách sẽ phồng lên nhiều tỷ nữa.
Trước đây qua ký và mập phì theo định nghĩa của Medicare và Medicaid không phải là bịnh nên không trả tiền chữa trị vì hai chương trình này theo luật chỉ trả tiền chữa trị bịnh hoạn và thương tích ( illness and injuries ). Nhưng với lời tuyên bố của vị Bộ Trưỏng mới đây, quá ký và béo phì là bịnh, nên Medicare và Medicaid sẽ trả tiền chữa trị. Khác với trước đây y sĩ điều trị phải khó khăn chứng minh hai thứ đó là nguyên nhân của bịnh có thể làm hại sinh mạng bịnh nhân.

Còn quần chúng thì đã biết và thực sự sợ hai thứ bịnh quá ký và béo phì lâu rồi. Nhân dân Mỹ già trẻ bé lớn nam nữ đã tốn vô số thì giờ, tiền bạc, và công sức để chống hai thứ bịnh đó từ lâu. Có người đổ lỗi cho cách ăn uống. Có người qui tội cho thiếu vận động. Có người nghĩ đó là di truyền. Trong những hình thức chống bịnh quá ký và béo phì trên phạm vi trền thông đại chúng, gần đây nhứt và nổi nhứt khiến Bộ Trưởng Y tế bị Uûy ban Y tế Thượng Viện chất vấn và một dây chuyền công ty bán đồ ăn nhanh lớn nhứt Mỹ không vui. Đó là phim "SUPER SIZE ME" (tạm dịch Làm Tôi Quá Khổ). Nhà làm phim vừa tài liệu vừa khôi hài Morgan Spurklock đưa lên màn ảnh bữa ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều suốt một tháng trời tại MacDonald. Khoai tây chiên là món mà người Mỹ thích nhứt, bữa ăn "Super Size" gồm đồ ăn nhanh loại lớn, ly nước ngọt loại to, đa số ưa chuộng. Nếu ăn một bữa ăn như thế thì "đi bộ liền 7 tiếng đồng hồ cũng chưa tiêu chưa đốt nổi hết calori mà đồ ăn thức uống ấy cung cấp." Vậy ăn quá bỗ, quá nhiều là nguyên nhân chánh, chớ con người sức đâu để vận động thể dục 7 giờ một ngày để tiêu hoá và đốt hết chất làm lên cân quá lý và làm mập phì quá khổ. Và nhà làm phim cười ra nước mắêùt đưa ra một số dẫn chứng về hậu qua đáng sớ cho tương lai, cho núm ruột của các gia đình Mỹ đau sót: " Trong số trẻ em Mỹ sanh năm 2000, 1 trong 3 em sẽ bị bịnh tiểu đường." Oâng kết luận "Mập phì là nguyên nhân gây chết chóc đứng hàng thứ hai, sau thuốc lá tại Mỹ." (AFP, Reuters, USA Today, Le Monde 16/7). Còn Bộ Trưởng Y tế Tommy Thopson trình với Quốc Hội, "Mập phì là một vấn đề y tế công cộng ở nước ta, vì nó hàng triệu người Mỹ phải chịu nhiều vấn đề sức khoẻ không cần thiết và chết sớm." Kết luận của Oâng Bộ Trưởng Y tế Mỹ chấm dứt cuộc tranh luận dai dẳng 40 năm, về quá ký béo phì là bịnh hoạn hay thói tật háu ăn hốc uống, lười vận động. Quá ký, béo phì là bịnh. Medicare và Medicaid sẽ chịu tiền chữa trị. Chấm hết.
Medicare và Medicaid được đa số người Mỹ chân chính xem như là quyền thủ đắc của người Mỹ, không phải là thành tích của riêng đảng Cộng Hoà hay Dân Chủ. Có lẽ vì vậy trước việc Medicare, Medicaid bảo chi cho việc chữa trị quá ký, mập phì do Bộ trưởng Y tế của nội các Bush, chánh quyền Cộng Hoà khởi xướng và phát động, người ta không thấy hai ứng cử viên Bush- Cheney lấy đó làm thành tích tranh cử. Và chắc qui vị nghị sĩ, dân biểu Dân Chủ cũng không nỡ nào vì tinh thần đảng phái đi chống đối ngân sách Bộ Y tế xin kinh phí bỗ xung khi cần để đài thọ cho việc chữa trị hai thứ bịnh chết từ từ vì quá dư thừa này.

Người Việt dính dáng với văn chương thơ phú của Việt Nam đa số thích thơ Đường. Ai có tâm hồn nghệ sĩ hơn và đam mê hơn thường nghêu ngao ngâm nga thơ của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Vương Xương Linh, Mạnh Hạo Nhiên, Liễu Tôn Nguyên, Bạch Cư Dị… để tự mình tìm tòi cái hay đẹp của chính nguyên tác. Vẫn chưa đủ, họ nghiền ngẫm bài dịch các bài thơ nầy để mong hiểu thêm nữa mà khi đọc nguyên tác chưa hiểu hết ý. Có người lại dùng thời giờ và sở học của mình dịch từng tập dầy thơ Đường ra quốc ngữ để cho riêng mình thưởng thức. Họ rất sung sướng khi thấy một chữ mình dịch thiệt là đắc thể, đúng chỗ, lột được ý của nguyên tác. Thậm chí có người không biết chữ Hán hay lỏm bỏm vài ba chữ cũng nhảy vô dịch, căn cứ trên những bản dịch có sẵn từ trước, thay đổi một vài chữ hay một vài nhóm từ. Cách dịch dễ nhứt là căn cứ trên bản dịch của ai đó giúp mình hiểu ý bài thơ làm căn cứ rồi diễn dịch lại bằng câu thơ mà vần là vần của nguyên tác. Cách nầy phổ thông nhứt khiến cho có cảnh tượng mà tôi không biết
Vậy là chữ nghĩa có vấn đề... Thực tế, không rõ nghiêm trọng tới mức nào, nhưng thấy rõ là Báo Văn Nghệ Công An nâng lên tầng nghiêm trọng, để gọi là chơi một màn quy chụp hàng loạt để viết: “một số “văn tài” của Việt Nam đã và đang làm ngược, biến mọi giá trị thành rác thải văn hóa độc hại...”
Các bạn thiếu nhi thân mến, Mùa Xuân lại đến! Vui quá! Các bạn đã chuẩn bị gì cho Tết năm nay chưa? Các bạn đã ghi tên và chuẩn bị cho các màn văn nghệ đón Xuân chưa? Nhiều lắm nha. Năm nay có tới mấy Hội Chợ Xuân, đặc biệt nhất vẫn là Hội Chợ Xuân của các anh chị sinh viên, có rất nhiều mục cho thiếu nhi tham dự. Với chủ đề “37 Năm Bước Vững Một Niềm Tin: Xuân Thịnh Vượng, Năm Mậu Tuất”.
Ở ngoài công viên, pháo nổ đì đùng. Mọi người bận rộn đi chợ để mua hoa lan và hoa cúc. Những điều này báo hiệu: Mùa Xuân lại đến khắp mọi nhà.
Vấn Đề Học Lực và Thực Lực của học sinh trong các trường tư và trường công (tiếp theo)
Tóm tắt: Ngày xưa có hai vợ chồng nông dân sinh được một cậu con trai, nuôi mãi mà cậu chỉ lớn bằng ngón tay cái. Một hôm cậu giúp cha đánh xe vào rừng, gặp hai người đàn ông, họ muốn mua cậu để đem đi trình diễn. Người cha không bằng lòng, nhưng Tí Hon khuyên cha cứ bán cậu đi.
Dự Luật SB 971 sẽ thêm điều khoản “khuynh hướng tính dục và giới tính” vào Khoản 190.2 của Bộ Luật Hình Sự California
Từ nay, Marie Ndiaye là Nhà Văn cận đại với số tiền thưởng Giải Goncourt lớn nhứt 11 euros thay vì 10 euros! Chúc tất cả Vui Xuân.
trên 10 công an Lâm Đồng đã thay nhau tra hỏi về các cuộc gặp gỡ với phái đoàn tự do tôn giáo quốc tế, tại sao kêu gọi biểu tình chống nhà nước, tại sao nói “đảng cộng sản Việt Nam đã làm cho dân tộc tụt hậu”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.