Hôm nay,  

Khiêu Vũ Với...quả Bom

16/06/200500:00:00(Xem: 5717)
Chuyện dài bom nguyên tử Bắc Hàn có gì lạ" Màn kịch này có nhiều đoạn làm người ta hồi hộp như “trời mưa bong bóng phập phồng” theo lối nói của người dân Việt Nam. Tuần trước Phó Ngoại trưởng Bắc Hàn Kim Gye Gwan nói với một phóng viên TV Mỹ chính phủ của ông ta đang chế tạo thêm bom nguyên tử và có khả năng gắn đầu đạn hạt nhân vào phi đạn. Ông ta không cho biết Bắc Hàn đã có bao nhiêu bom nguyên tử, và cũng không nói rõ phi đạn của Bắc Hàn có thể bắn xa đến Mỹ hay không, vì đó là bí mật quân sự. Kim chỉ trả lời gọn Bắc Hàn “Có đủ bom để phòng vệ, chống lại một cuộc tấn công của Mỹ”. Hù dọa chăng"

Mấy ngày trước đó các giới chức Mỹ nói đã nhận được bảo đảm Bắc Hàn vẫn gắn bó với hội nghị 6 bên về việc tháo gỡ chương trình chế tạo vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Hội nghị này đã bị đình trệ từ tháng 6 2004. Bắc Hàn không chịu tiếp tục họp, lấy cớ “Mỹ có chính sách thù nghịch”, và đòi nói chuyện tay đôi với Mỹ thay vì họp tay sáu. Nhưng không thấy nói rõ bao giờ Bắc Hàn họp lại, nhiều giới tỏ vẻ hoài nghi. Trong khi đó Nhật Bản lại tin rằng Bắc Hàn đã có bom nguyên tử. Sự thật ra sao chưa rõ, chỉ biết rằng ngay sau lời tuyên bố có bom của Bắc Hàn, Tổng Thống Nam Hàn Roh Moo Hyun đã vội vã bay qua Mỹ hội kiến với Tổng Thống Bush.

Từ lâu giữa Mỹ và Nam Hàn vẫn đồng ý trên nguyên tắc về mục tiêu giải giới nguyên tử Bắc Hàn, nhưng lại bất đồng ý về sách lược thương lượng với chế độ Cộng sản này. Sau cuộc hội kiến ở Mỹ, Roh nói hai bên đã hết bất đồng, nhưng Bush trong lời tuyên bố công khai đã cho thấy vẫn còn một ít bất đồng nhỏ. Bush nói ông vẫn chờ đợi sự phúc đáp những đề nghị của Mỹ với Bắc Hàn như cho hưởng lợi về kinh tế, năng lượng và ngoại giao nếu Bắc Hàn chịu giải giới nguyên tử. Đề nghị này Mỹ đưa ra từ một năm nay, nhưng vẫn chưa thấy Bắc Hàn chính thức trả lời. Các phụ tá của Roh đã nhiều lần nhắc nhở Mỹ nên nói rõ chi tiết về thời điểm và điều kiện rõ rệt những món lợi lộc Mỹ hứa cấp để đổi lấy việc thủ tiêu chương trình nguyên tử. Nam Hàn vẫn sợ chiến tranh Nam-Bắc tái diễn nên tìm mọi cách hòa dịu với miền Bắc, mong lấy mồi kinh tế nhử Bắc Hàn từ bỏ dần chế độ Cộng Sản.

Thái độ úp mở của Bắc Hàn khiến người ta thấy màn kịch quả bom nên được gọi là “tống tiền hạt nhân” cho hợp thời đại mới. Bắc Hàn bỏ họp, thỉnh thoảng thổi quả bom cho nó phồng lên, nhưng không phải để đánh Mỹ mà chỉ cốt để đòi tiền chuộc cho cao. Bắc Hàn không phải đồ khùng mà tấn công Mỹ bằng vũ khí nguyên tử với vài ba quả bom để lãnh đòn trả đũa dữ dội của bom hạt nhân Mỹ. Về phía Mỹ, chuyện Bắc Hàn làm bom nguyên tử đã được đặt ra từ lâu vì vấn đề chiến lược ở Thái Bình Dương. Đặc biệt TT Bush trong nhiệm kỳ đầu, ngay sau vụ khủng bố 9/11, đã liệt Bắc Hàn vào danh sách “Tam Ác”, cùng với Iraq và Iran về tội chế tạo WMD, tức vũ khí giết người hàng loạt. Về việc thương thuyết với Bắc Hàn, cuộc hội nghị 6 bên gồm Bắc Hàn, Nam Hàn, Nhật Bản, Nga, Mỹ và Trung Quốc. Trong 6 nước này Nam Hàn và Nhật Bản liên kết với Mỹ, cùng có một mối quan tâm đặc biệt về an ninh vì Bắc Hàn đã có lần thử phi đạn tầm trung bay qua trên đầu Nhật. Riêng Nga có mối quan tâm không phải an ninh mà là kiếm chác kinh tế trong vai trò đứng giữa hưởng lợi. Nhưng hai địch thủ chính trong canh bạc đa phương này không phải Bắc Hàn và Nam Hàn mà là Mỹ và Trung Quốc.

Bắc Hàn ôm bom, nhưng kẻ giật dây Bắc Hàn lại là Trung Quốc. Dĩ nhiên Bắc Kinh không bao che cho Bắc Hàn làm bom, sợ mang họa về sau, vì một ngày đẹp trời nào đó Bắc Hàn cũng có thể dùng bom để “tống tiền” ông thầy. Trung Quốc chỉ nhằm lợi dụng tối đa vụ “tống tiền nguyên tử” của Bắc Hàn để thâu hoạch những mối lợi riêng về kinh tế một khi Mỹ viện trợ cho Bắc Hàn. Hiện nay kinh tế Trung Quốc đã tràn qua biên giới Bắc Hàn, tạo ra nhưng khu đổi mới kinh tế phồn thịnh, trong khi dân chúng Bắc Hàn ở nhiều nơi vẫn nghèo đói. Mặt khác Trung Quốc muốn nhân cuộc thương thuyết 6 bên thúc đẩy sự chia rẽ giữa các phe tham dự, chia rẽ Mỹ và Nhật Bản, lôi cuốn Nam Hàn hòa dịu với Bắc Hàn với miếng mồi thống nhất Nam Bắc trong hòa bình, gây chia rẽ Nam Hàn với Nhật Bản. Về mặt này Trung Quốc nhằm trước hết phá vỡ chiến lược Mỹ ở Đông Bắc Á, từ Nam Hàn qua Nhật Bản cho đến Đài Loan, để bảo vệ sườn Hoa lục đến đảo Hải Nam. Cuộc thương thuyết đa phương bị Trung Quốc biến thành một màn vũ loạn xà ngầu, mỗi diễn viên có một điệu vũ riêng, chung quy chỉ có lợi cho Trung Quốc.

Mỹ có chính sách nước đôi với Trung Quốc, làm áp lực nhưng đồng thời vuốt ve mơn trớn, hứa hẹn cho lợi về buôn bán để mong Bắc Kinh gò ép Bắc Hàn nhổ bỏ cái răng nguyên tử của nó. Mỹ-Trung Quốc cũng có một cuộc khiêu vũ tay đôi để trừ bom Bắc Hàn. Có điều là người ta quên rằng chính Trung Quốc cũng đang ôm một trái bom rất nguy hiểm, nhưng có một cái tên rất hiền dịu. Đó là bom kinh tế. Với 1.3 tỷ dân, Trung Quốc đang vươn lên hàng siêu cường kinh tế. Với tư thế đó sức mạnh quân sự của nó cũng phát triển tương đương. Lúc đó Đông Á, Đông Nam Á, Nam Á chạy đâu cho thoát khỏi bàn tay ông đại xì thẩu này.

Tôi nghĩ đến “cuộc khiêu vũ với...quả bom”. Tôi thích cuốn phim Hollywood sản xuất năm 1990 do Kevin Costner thủ vai chính, có tựa đề “Khiêu vũ với Chó sói” (Dances With Wolves), một chàng sĩ quan Quân y thời Nam Bắc chiến tranh Mỹ, đã quyết một mình ở lại một tiền đồn, xung quanh toàn là những bộ lạc người Da đỏ dữ tợn như lang sói, sống hoang dã ngoài thế giới văn minh. Nhưng khiêu vũ với bom có vẻ khó khăn hơn nhiều. Thủ tướng Phan Văn Khải của nước Việt Nam cộng sản sang Mỹ để tuần tới hội kiến với TT Bush. Lại có một màn khiêu vũ nữa chăng" Có lẽ không, vì Khải chưa học nhảy đầm. Chỉ khi nào Việt Nam có đơn đặt hàng mua nhà máy điện nguyên tử, lúc đó mọi chuyện mới bắt đầu.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ông Rudy Giuliani, luật sư riêng của TT Trump, được biết tiếng là thị trưởng New York khi al-Qaeda tấn công 2 tháp đôi ngày 11-9-2001 và được TT Trump mô tả là nhân vật huyền thoại, nay là đối tượng của nhiều cuộc điều tra.
hà làm phim tài liệu và bảo vệ môi trường Michael Moore xác nhận: không thường tán đồng các quan điểm của TT Trump, nhưng có thể đồng ý 1 điểm, là tố cáo lạm dụng chính trị có hệ thống.
tàu Ý đi ngang qua vớt thuyền nhân VN trong đó có Ái Liên. Lúc này cô bị sốt mê man và được đưa về nước Ý sau cả tháng hải trình. Khi bình phục thì Ái Liên được Đức Giáo Hoàng John Paul 2 tiếp kiến và có chụp bức hình kỷ niệm
Có thể cuộc bầu cử 2020 sẽ thành trận thư hùng giữa 2 tay đại tài phiệt của thành phố New York tức Donald Trump (Cộng Hòa) trong ngành địa ốc và Michael Bloomberg (Dân Chủ) trong lãnh vực tài chánh?
Mùa Lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ 2019- Xin tạ ơn, xin bày tỏ lòng biết ơn, xin cám ơn những người Tây phương tốt bụng, những hội đoàn, những quốc gia đã mở rộng vòng tay cứu giúp thuyền nhân trong đó có người viết bài này
gần đây nhất theo yêu cầu của một số thính giả ở xa nên đài đã có quyết định mở thêm hai chi nhánh của đài đó là: một tại San Jose trên băng tần 16.10 và tại Houston TX trên băng tần 27.4, chương trình sẽ được bắt đầu phát hình 24/24 kể từ ngày 1 tháng 12 năm 2019 với 3 hệ thống cùng một lúc
Lãnh đạo của đặc khu Carrie Lam đã nhận biết qua kết quả bầu cử nghị viên cấp quận hôm 24/11: cư dân bất mãn vì cách hành xử quyền lực của hành pháp.
Nai hoang dã chết trong lâm viên quốc gia tại miền bắc Thái Lan với 7 kilogram rác trong bao tử. giới chức địa phương cho biết số rác này gồm bao nhựa plastic, bao cà-phê và cả quần áo lót phụ nữ.
Vào ngày 27/11, 8 người bị truy tố trong vụ tấn công Holey Artisan cafe năm 2016 tại thủ đô Bangladesh, khiến 22 người chết, đa số là ngoại kiều.
Ít nhất 6 người chết và 15 người bị thượng trong 3 vụ nổ khác nhau trong ngày Thứ Ba 26/11 tại thủ đô Iraq.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.