Hôm nay,  

Đa Số Thầm Lặng

26/06/200500:00:00(Xem: 10139)
Chúng ta thường nghe nói về"đa số thầm lặng," một nhóm chữ thường được các chính khách Aâu-Mỹ đưa ra khi gặp một số chỉ trích để biện giải rằng số người chống đối thực ra không nhiều. Nghĩa là, họ ngầm ý hứa hẹn rằng cứ để chờ tới ngày bầu cử thì xem cho biết tay ta, vì đa số dân là ủng hộ tớ mà. Nhưng gần đây, chúng ta lại nghe nhóm chữ "đa số thầm lặng" từ phía nhà nứơc Hà Nội, khi nói về những chống đối từ người Việt hải ngọai, và đặc biệt khi nói tới những tiếng nói đòi hỏi dân chủ hóa quê nhà. Nói trái lại, tức là "lạc điệu," cũng một nhóm chữ mà báo nhà nứơc ưa dùng trong các trường hợp tương tự. Thật sự, nhà nứơc có tin thật lòng như thế không" Và có muốn chờ tới ngày bầu cử nào để chứng tỏ phe ta đông, phe đối lập ít hay không" Mà với CSVN thì sẽ hỏi là đối lập nào...

Vấn đề chính là, không phải chuyện nhà nứơc CSVN có tin vào lời tuyên truyền đưa ra hay không. Bao nhiêu chuyện đã cho thấy rồi: ông Hồ kêu gọi kết hợp chống Pháp, nhưng rồi phe Đệ Tứ thì bị cho mò tôm, các đảng quốc gia bị Đảng CSVN lặng lẽ săn lùng và truy diệt trong lúc cuộc chiến chống Pháp chưa xong… Đó là chính ngay thời Oâng Hồ còn như thế, chưa cần kể gì các chuyện sau này, tới ngay như đổi tiền, đánh tư sản, học tập 10 ngày trở thành tù 13 năm, nhận vàng cho vượt biên và đánh đắm tàu, mời gọi quên chuyện cũ nhưng đập phá tượng đài thuyền nhân… chỉ là chuyện nhỏ.

Vấn đề chính là, nhà nứơc CSVN nhồi sọ, cưỡng bách dân mình tin thật vào các lời tuyên truyền, và điều đó đã rất nhiều lần thành công. Chuyện cán bộ vào Nam mang theo gạo, đường, mì chính, bột khô… để cứu đói thân nhân Miền Nam sau 21 năm mới tìm gặp được, và lại khám phá ra rằng chính đồng bào Miền Bắc mới thực sự cần cứu đói.

Hay như chuyện vào Nam "chống Mỹ cứu nuớc" nhưng để thấy rằng dân Miền Nam không cần như thế, dân Nam Hàn và Đông Đức cũng không cần như thế… Và rồi khám phá ra quân Mỹ đã "chiếm đóng" - đặt căn cứ quân sự - trên lãnh thổ 94 quốc gia tính từ thập niên 1950s tới giờ, và mỗi năm giúp tổng sản lượng quốc dân GDP nứơc "được chiếm đóng" tăng 1%. (Tài liệu Heritage Foundation)
Nhóm chữ "đa số thầm lặng" lần này được chính phủ CSVN chỉ cho số lựơng vài trăm người biểu tình chống phái đòan Thủ Tướng Phan Văn Khải - rằng cả triệu Việt Kiều vẫn ngồi nhà, xem TV, vào Internet để theo dõi tin ông Khải, có mấy ai ra biểu tình đâu. Chỉ có người hải ngoại mới hiểu được các khó khăn của việc biểu tình - cao điểm là ngày thứ ba, lúc ông Bush gặp ông Khải, lại là ngày làm việc. Không mấy người có thể xin nghỉ kịp. Chỗ đậu xe trên vùng thủ đô Washington DC cũng là vấn đề. Và nhiều nữa. Nhưng bảo ông Khải muốn thử xem cái "đa số thầm lặng" thế nào, thì cách tốt nhất là tới thăm Little Saigon ở Quận Cam, hay San Jose ở California… thì thấy liền. Một ông Trần Trường đã thấy mệt cho cảnh sát giữ trật tự, huống gì tới một ông Phan Văn Khải. Nhưng báo nhà nứơc tất nhiên không nhắc chuyện ông Khải không tới thăm Quận Cam, nơi có 2 thành phố (Westminster và Garden Grove) buộc ông phải khai báo trứơc 14 ngày, nếu múôn tới. Như thế vẫn còn là chưa thấm gì với chính sách ra công an "xin giấy tạm vắng, xin giấy tạm trú" mà đồng bào quê nhà đang chịu đựng mỗi khi muốn đi đâu.
Thực tế, nhà nứơc cũng có thể nói tương tự với chuyện các nhóm đồng bào khiếu kiện - rằng "đa số thầm lặng" có ai ra phố Ba Đình hay công viên Lê-Nin mặc áo vẽ biểu ngữ đòi khiếu kiện đâu. Đúng vậy, thật hiếm thấy biểu tình tại Việt Nam. Nhưng ai cũng biết, biểu tình tại Việt Nam kể như là cảm tử. Chưa biểu tình còn thấy múôn chết, huống gì là biểu tình. Chúng ta hẳn chưa quên hình ảnh các tín đồ Tin Lành Mennonite của Mục Sư Nguyễn Hồng Quang thắt khăn tang khi xây nhà thờ mấy năm trứơc ở quận 2, Sài Gòn. Hiển nhiên, chưa hẳn là chết, nhưng đều tin là kể như hết sống bình an rồi.

Những người trái ý nhà nứơc đều có chung số phận bất an. Linh Mục Chân Tín bị xe gắn máy đụng, may chỉ trầy trụa, chưa chết. Mục sư Thân Văn Trường đang khỏe mạnh, tỉnh táo vẫn bị đẩy vào nhà thương điên Biên Hòa, chưa chết. Cô giáo Lê Thị Hồng Liên bị đánh bể quai hàm, tra tấn tới phát khùng, cũng chưa chết. Nhà văn Phương Nam Đỗ Nam Hải bị sa thải khỏi ngân hàng, nơi anh đang là một chuyên gia kỹ thuật. Giáo sư Nguyễn Chính Kết bị các nhà dòng từ chối, không cho dạy nữa. Nhóm 10 vị sư đi về hướng Tu Viện Nguyên Thiều là bị bắt cóc liền... Còn những trừơng hợp khác nữa, nhưng kể hòai không hết.

Đa số thầm lặng. Đúng vậy, đúng là có cái gọi là đa số thầm lặng. Thậm chí cũng có cái gọi là "đa số vang dội" nữa. Thí dụ, những con số "đầy ấn tượng" trong thống kê nhà nứơc.


Cứ xem, như thống kê về bầu cử "đại biểu quốc hội" tại quê nhà. Những con số hơn 99% rất là vang dội. Không quốc gia nào, ngòai 4 nứơc cộng sản cúôi cùng, kiếm ra số dân đi bầu đông như thế.
Để dẫn thống kê, theo web quốc hội CSVN thì như sau:
"-- Quốc hội khoá IX (1992-1997) bầu cử ngày 19.7.1992; Tỉ lệ cử tri bỏ phiếu: 99,12%;
-- Quốc hội khoá X (1997-2002) bầu cử ngày 20.7.1997; Tỉ lệ cử tri bỏ phiếu: 99,59%…"
Có phải vì dân Việt mình có ý thức dân chủ cao hơn dân các nước khác" Chỉ có những ai mang não trạng xác ướp mới nói như thế. Hay là vì tòan dân VN đang "cùng nhau đoàn kết để xây dựng đất nước của mình..."" Nhóm chữ vừa dẫn trong ngoặc kép là lời của Thủ Tướng Khải trong buổi họp báo đầu tiên trên đất Mỹ, khi ông Khải mời gọi "tất cả con người Việt Nam chúng ta trong cộng đồng dân tộc Việt Nam cùng nhau đoàn kết để xây dựng đất nước của mình..." Và tất nhiên, ông Khải cũng gọi số ngừơi biểu tình phản đối là thiểu số lạc điệu, chưa hiểu và cần về nhìn tận mắt. Nhưng ông Khải cũng không dẫn ra những con số của "đa số thầm lặng" mà đúng ra là "đa số vang dội" của các hàng số 99%… Những con số mà hiện nay, chưa chắc Hoa Lục, Cuba tìm được nữa… và chỉ còn Bắc Hàn là có nổi các con số đầy ấn tựơng này thôi.

Nhưng. Thủ Tứơng Khải không hề đối thọai, nên cũng không cần viện dẫn con số nào hết. Chuyện đối thoại hả" "Đuổi tụi nó đi" ra khỏi phòng họp báo rồi mà, có gì đối thoại nữa. Độc giả nào múôn nghe câu nói này, có thể vào link ở trang web http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/06/23/listener_forum_TNga/ mà nghe.
Nếu đối thoại không hề có, đối với Đảng CSVN, thì làm sao có đối lập" Và nếu không có đối lập, thì làm sao có bầu cử đa nguyên đa đảng"

Thực sự là đã có đối lập từ lâu, ngay tại quê nhà, và đã có nhiều lời kêu gọi sửa hiến pháp, để chấp nhận bầu cử đa nguyên đa đảng. Nhiều khuôn mặt lớn đã xuất hiện. Nơi đây chúng ta không nói tới các vị tu sĩ, vì các ngài thực sự chỉ là tiếng nói lương tâm, và đứng ngòai các cao trào chính trị.
Và gần đây, thì các nhà hoạt động dân chủ đã chính thức và công khai kết hợp với nhau, để liên minh đấu tranh cho dân chủ. Đây chính là một dấu mốc lớn của cuộc chiến vì tự do, dân chủ quê nhà.
Trong khi đăng tải "Thư cuả TS Nguyễn Thanh Giang gởi TT Phan Văn Khải &TT George W.Bush," trang web www.doi-thoai.com đã ghi nhận dấu mốc lịch sử đầy cảm động này như sau:
"Qua phỏng vấn cuả đài phát thanh Á Châu Tự Do ngày 17 tháng 6 năm 2005, Giáo Sư Trần Khuê đã loan báo cho toàn thể đồng bào trong ngoài nước biết, những nhà dân chủ trong nước đã tập họp và chỉ định giáo sư Trần Khuê làm phát Ngôn Viên cuả phong trào.
Với sự loan báo này, cuộc tranh đấu cho tự do dân chủ một cách ôn hoà đang bước sang một giai đoạn mớí với các đặc diểm sau đây:
-- Những nhà dân chủ trong nước tập họp thành một lực lượng công khai đối đầu với đảng CSVN.
-- Sự đối đầu công khai này sẽ bị CSVN đàn áp thô bạo vì quyền lực CS không chấp nhận một lực lượng chính trị nào ngoài đảng CS.
-- Việc công khai này đòi hỏi sự yểm trợ tích cực từ những cá nhân, đoàn thể, tổ chức ngoài nước có cùng mục tiêu tranh đấu cho tự do dân chủ VN một cách ôn hoà.
Đây là một cuộc tranh đấu giữa cái thiện và ác, giữa nhân nghiã và hung tàn, giữa trí tuệ VN và cường bạo...”

Chúng ta cũng có thể thấy bản tin mới từ Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam phổ biến từ Washington ngày 24 tháng 6, 2005, cho biết lá thư của các DB: Chris Smith, Tom Lantos, Ed Royce, Don Payne, và Jeff Fortenberry gởi cho ông Phan Văn Khải sau buổi điều trần tại quốc hội ngày 20 tháng 6, 2005 vừa qua, đòi hỏi phải thả tự do cho 15 người đang bị tù vì lý do chính trị, tôn giáo, sắc tộc... đòi giải chế cho 16 vị đang bị quản chế trong đó 13 nhà sư và còn lại là các linh mục, mục sư...

Họ có phải là đối lập không" Có phải là thiểu số không" Tên của họ ghi trên danh sách không đủ một trang giấy mà"
Nếu nhà nước nói họ quá ít, rằng họ không phải đa số thầm lặng, xin hãy tổ chức ngay một cuộc trưng cầu dân ý trên toàn quốc về các lời đòi hỏi của họ -- xem có thực đó là nhuững gì mà đa số thầm lặng đang chờ đợi, đang hy vọng, đang mong mỏi nhưng vẫn giữ thầm lặng, chỉ vì nhà nước muốn họ phải là “đa số thầm lặng,” và không được phép lên tiếng.
Dù vậy, cuộc chiến dân chủ đang hình thành dần dần.

Xin chúc lành cho cuộc chiến dân chủ đầy cảm động. Xin chúc lành cho cụ Trần Khuê và tất cả các nhà dân chủ. Đây mới thực là cuộc chiến của đa số thầm lặng. Vận mệnh của đồng bào cả nứơc, và đặc biệt là của các thế hệ tương lai đang đặt trọn hy vọng vào cuộc chiến này. Một lần, và vĩnh viễn. Để giã từ cái chủ nghĩa bất nhân, tàn bạo của "một thiểu số tự nhận là ưu việt của giai cấp công nhân"… Để lá phiếu thực sự có giá trị dân chủ. Một lần, và vĩnh viễn.

Từ mùa xuân năm rồi tới nay, Paris hãy còn sôi nổi vụ Tộc kinh ở Bussy Saint Georges, thành phố ngoại ô phía Đông, cách Paris lối 45 km. Một nhóm người Việt nam cùng với vài người Tàu gốc Chợ lớn, Miên và Lèo, tất cả đều bỏ chạy bán mạng tìm đường qua Pháp xin tỵ nạn cộng sản sau khi 3 xứ Đông dương cũ bị cộng sản cưỡng chiếm, nay họ rước một nhóm Tàu qua Pháp, giới thiệu mua đất vừa kinh doanh, vừa tổ chức hoạt động văn hóa chánh trị phục chỉ nhằm vụ quyền lợi của Tàu.
Đúng là Việt Nam hưởng lợi từ hội nghị thượng đỉnh Mỹ-Triều... nhưng có đúng là Trump về Mỹ và cảm ơn cũng như ca ngợi chính phủ Việt Nam. Không than phiền gì chăng?
Trang Thời Trang & Thẩm Mỹ Việt Báo xin mời các bạn đọc đóng góp thêm hình ảnh các loại: Hình học nghề, hành nghề, tự trang điểm, diện quần áo đẹp, v.v… Hình, bài, thắc mắc thẩm mỹ xin vui lòng gởi về địa chỉ tòa soạn VB: [email protected], hay email [email protected]
Ở Hoa Kỳ, phụ nữ có chiều cao từ 5”4 trở xuống được coi là “nhỏ con”. Có rất nhiều quần áo may kích cỡ “petite” dành cho người nhỏ con. Tuy nhiên, khi bạn chọn chiếc quần có cỡ thật nhỏ để mặc vừa vặn thì có thể chiếc áo khoác ngoài, hay áo may cắt kiểu “taylor” có thể mặc không vừa. Vì vậy, hãy mặc thử quần áo cỡ nhỏ thật cẩn thận.
Em hỏi hơi “ngu” tí chị ơi, mình dùng má hồng trước, hay sau khi dùng phấn ướt (foundation) vậy chị?.
Chị Diệu có nhóm bạn thân trên một diễn đàn. Thư này là họ liên lạc với nhau. “Hổm nay quận Cam (Orange County) được mấy trận mưa dầm, cả đêm cả ngày luôn. Dự báo thời tiết cho hay sẽ mưa cho tới thứ sáu, ngưng một hai ngày rồi lại mưa tiếp, dẫn luôn cho gần hết tháng hai, mừng quá. Tiểu bang California luôn cần nước mờ. Cầu cho ao hồ sông gì cũng đầy lên cho dân nhờ. Cây cối khỏi cần tưới nước, sẽ đâm chồi nảy lộc, bãi cỏ trước nhà sẽ xanh tươi cho mà coi.”
Tác giả quê gốc Kinh 5 Rạch Giá, hiện là cư dân Seattle, dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2010. Ba bài đã viết là chuyện 30 năm của gia đình bà: Vượt biển tới đảo tị nạn, sau 7 năm chờ đợi, bị buộc phải hồi hương. Nhờ chương trình ROV, gia đình vẫn tới được nước Mỹ, và với sức phấn đấu chung, tất cả đã đứng vững.
Viết, nhân đọc một tin… tức mình -- Huế là xứ thơ. Có lẽ do các yếu tố lịch sử, phong cảnh và nếp sống, vùng đất sông Hương núi Ngự là nơi sản sinh ra nhiều nhà thơ – cả nổi tiếng lẫn khét tiếng. Nếu kể hết tên, chắc chắn sẽ thiếu sót.
Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi, tính theo ngày âm lịch. Hai mươi ba năm trước từ California bay về Tuy Hòa, ngồi bên cạnh chứng kiến người thân yêu nhất từ từ ra đi; cảm tưởng mất mát đó không bao giờ quên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.