Hôm nay,  

Lựa Chọn Theo Thiên Kiến?

09/01/200000:00:00(Xem: 7449)
Tạp chí Time khi lựa chọn các nhân vật có ảnh hưởng lớn trong thế kỷ 20 đã có thật không vướng chút thiên kiến nào không" Dĩ nhiên, không ai bàn cãi gì về nhà bác học Albert Einstein, người khai sinh cuộc cách mạng khoa học và là cha đẻ các ngành khoa học mới sau đó. Nhưng còn các nhân vật chính trị" Thí dụ, như ai đã khai tử chủ nghĩa cộng sản" Đứng trên quan điểm Cộng Hòa, rõ ràng là báo Time đã bênh các nhân vật cấp tiến, mà làm nhẹ đi vai trò những người bảo thủ... Thí dụ như Tổng Thống Ronald Reagan, người hùng Đảng Cộng Hòa Hoa Kỳ, hay Đức Giáo Hoàng John Paul đệ II, người đã cứng rắn giữ gìn các giá trị gia đình và góp sức đẩy chủ nghĩa Cộng Sản vào bóng tối, hay bà Thủ Tướng Anh Margaret Thatcher trong một thời đầy sóng gió của Cuộc Chiến Tranh Lạnh…

Hay có phải báo Time đã thiên lệch đứng về các nhân vật cấp tiến và Dân Chủ, thí dụ như đã mời Tổng Thống Clinton viết bài vinh danh di sản của Franklin Roosevelt - nghĩa là mời ông Dân Chủ ca ngợi một ông cũng Đảng Dân Chủ Hoa Kỳ…

Theo nhà báo Cal Thomas, Tổng Thư Ký Walter Isaacson của Time đã không cho Reagan điểm son nào trong việc lập một liên minh với Đức Giáo Hoàng và bà Thatcher để đánh bại chủ nghĩa cộng sản. Thực sự, Isaacson viết rằng Reagan chỉ là một “người biên đạo múa” cũng chia điểm với Mikail Gorbachev. Nhưng than ôi, chính Gorbachev vào thời đó đã thề là sẽ chữa lành chủ nghĩa cộng sản chứ không hề có ý khai tử nó.

Isaacson còn đẩy xa hơn, tìm cách biện minh để giảm tầm ảnh hưởng của liên minh Đức Giáo Hoàng, Reagan và Thatcher rằng họ đã được giúp sức từ Winston Churchill, Harry Truman và Franklin Roosevelt. Điều khác biệt cần thấy trong lý luận này là, những lãnh tụ thời vừa sau hậu Thế Chiến II đó đã ngăn chận làn sóng CS, trong khi chính Reagan, Vatican và Thatcher đã khai tử chủ nghĩa CS.

Hay có phải những người cấp tiến quá đà chỉ bênh nhau" Mà không ưa những người đại diện cho các giá trị bảo thủ" Những chữ “cấp tiến” và “bảo thủ” nơi đây dễ làm suy nghĩ lệch lạc nơi đây. Thí dụ, bảo thủ là bảo vệ giá trị gia đình, chống đồng tính luyến ái, chống phá thai... nhưng chính các liên minh bảo thủ đã gìn giữ được thế giới tự do... trong khi những người “cấp tiến” trong khi có những cuộc chiến mới mẻ như đòi nữ quyền, đòi quyền đồng tính và đa số đã đứng hẳn về phe phản chiến thời Cuộc Chiến Việt Nam với những khẩu hiệu thuyết phục tuổi trẻ như “Hòa Bình Tức Khắc,” hay là “Hãy Làm Tình, Đừng Làm Chiến Tranh”…

Tờ báo cấp tiến New York Times còn đi xa hơn tạp chí Time. Nhật báo này chất vấn về bài diễn văn Reagan đọc năm 1981 về “đế quốc hung hiểm” (Liên Xô), trong đó ông tuyên chiến kinh tế chống Liên Xô, “là hành động của một người ngốc nghếch hay là của một chiến lược gia nhìn xa.” Nhưng chính lập trường lúc đó của phe cấp tiến mới là ngốc nghếch với những lời kêu gọi “đông lạnh nguyên tử, đơn phương giải trừ quân bị và thân thiện với Liên Xô.”

Phe gọi là cấp tiến đó không thấy là các lời tuyên chiến dữ dằn của Reagan đã tạo ra hy vọng cho hàng triệu người đang sống bên kia bức màn sắt rằng Hoa Kỳ nghiêm túc muốn giải phóng họ ra khỏi chủ nghĩa cộng sản.

Chính trong bài diễn văn ngày 3.6.1988 tại London, Reagan đã nêu lên hai chính nghĩa - hòa bình và tự do cho nhân loại toàn cầu - nghĩa là lời tuyên chiến trực diện chống Cộng. Và ông chẳng nhắc nhở gì tới chiến lược “kềm hãm Cộng sản” mà phe cấp tiến muốn đưa ra. Không phải kềm hãm, mà là phải phá sập chủ nghĩa CS, đó là lập trường Reagan.

Chiến lược cứng rắn của liên minh Đức Giáo Hoàng, Reagan và Thatcher đã chứng tỏ là đúng đắn sau khi Liên Xô sụp đổ. Và lịch sử sẽ không quên họ, bất kể các bài báo của Time hay New York Times muốn bỏ lơ hay nhắc thật nhẹ thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Uy Lĩnh xưng danh và kể lại những gian nan từ sau khi rời thành Troa. Trước tiên quân Uy Lĩnh cập bờ biển Thạch Các, tấn ông thành Ích Ma Rốt, qua ngày hôm sau bị dân Si Côn phản công dữ dội phải rút lui. Đoàn thuyền binh bị ngược gió băng qua mũi Ma Lê, sau chín ngày lênh đênh cập vào bến xứ Lô Tô Pha.
Ông Nguyễn Phi Khanh thi đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ . Khi Hồ Quí Ly cướp ngôi nhà Trần , ông ra làm quan dưới triều Hồ Hán Thương và được bổ nhiệm chức Hàn Lâm Học sĩ .
Suốt nhiều cuối tuần tháng 6 và đầu 7 năm 2019, dân Hông Kông chỉ có 7,5 triệu người nhưng hơn 2 triệu người xuống đường biểu tình kiên trì, nhiều mặt, để bảo vệ nền tự do, dân chủ của mình.
Những tiêu chuẩn nào để phân biệt một thành phố vận hành tốt và vận hành tệ ở nước Mỹ? Cũng khó mà xác định một tiêu chuẩn đánh giá chung.
Hiện nay đang có lời kêu gọi biến thủ đô Washington D.C thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, theo thăm dò mới nhất của Gallup, hầu hết người Mỹ phản đối.
Theo tin tức từ The Hill, trong một nỗ lực làm giảm mức chênh lệch lương giữa hai đội tuyển nam và nữ quốc gia túc cầu của Hoa Kỳ, công ty Procter & Gamble đã tuyên bố đài trợ $529,000 cho đội nữ, cho những chiến thắng của họ tại giải World Cup.
Theo tin của CNN, trong đảng Cộng Hoà, sau những cuộc bầu cử 2018, không còn nhiều thành viên với quan điểm ôn hoà về vấn đề nhập cư, vì một nửa những thành viên ủng hộ việc nhập cư đã rời chức vụ.
Gallup nhận thấy rằng nền kinh tế có cải thiện trong thời tổng thống Trump, nhưng những lo lắng về tình hình tài chính cá nhân thì không hề thuyên giảm.
Nước Mỹ từ lâu được xem là quốc gia đi đầu của chủ nghĩa tư bản, nơi mà người dân làm việc cực nhọc vì đồng tiền. Và có người sẽ đoán rằng những người hạnh phúc nhất sẽ là những người giàu nhất?
Theo một cuộc thăm dò YouGov của CBS, vừa được công bố hôm Thứ Tư 17/06, 62% những cử tri Dân Chủ ở các tiểu bang tự nhận mình là “rất tự do” (very liberal), hay “tương đối tự do”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.