Hôm nay,  

Sống Chết Mặc Bây

1/30/200000:00:00(View: 6518)
Sanh, bịnh, lão, tử, tất cả bốn cái khổ dính liền với thân phận con người, đều dính liền với y tế. Vấn đề y tế vì thế là một vấn đề lớn của xã hội, quốc gia. Nó trở nên lớn hơn, trọng đại hơn đối với lớp người có tuổi là lớp người sau gần một đời đóng góp cho xã hội. Và xã hội, theo lẽ công bằng là đạo người ta ở đời, có nhiệm vụ phải đãi ngộ lớp người có tuổi ấy. Việt Nam ta truyền thống đạo đức từ ngàn xưa đến ngày nay vẫn một mực “Kính lão đắc thọ”. Tuy nhiên, từ non 10 năm trở lại đây, từ khi CSVN áp dụng hình thái “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”, chẳng những trẻ em mà người già cũng bị bỏ rơi, “sống chết mặc bây”, trên bình diện giáo dục và y tế. Nếu trẻ em bị xem là vú sữa để cứu sống giáo chức và trường ốc là mặt bằng sản xuất kinh doanh, lớp người có tuổi lại bị rơi vào hoàn cảnh bi đát hơn.

Việc bỏ người già sống chết mặc bây xảy ra từng giờ, từng ngày, từ ải Nam quan đến Mũi Cà Mau, ngay tại “nhà thương” (là một cách gọi trìu mến đối với cơ sở y tế làm đúng trách vụ mà xã hội mong mỏi). Người dân nói chung và nhứt là người già (già thì hay bịnh) đã phải đóng tiền mà chánh quyền CSVN gọi là tạm ứng, phải bắt buộc đóng trước mới được cấp cứu. Tôi có một người thân bị đụng xe, bất tỉnh, được xích lô chở vào Phòng cấp cứu Bịnh Viện Chợ Rẫy đầu tháng 7/95. Không thân nhân, không giấy tờ nên chẳng ai đóng tiền nhập viện và phải nằm la ó, chịu trận gần 24 giờ. Mãi gần 2 ngày sau, thân nhân tìm gặp, mướn xe cứu thương, chở qua BV Nguyễn Tri Phương khoan sọ rút máu bầm. Và suốt đời người ấy bất bình thường. Chắc chắn người Pháp, Mỹ hay người Việt hải ngoại đi năm 1975 sẽ thấy khó hiểu và không chấp nhận hành vi vô nhân đạo, phản lời thề Hippocrate, và trái tập tục cấp cứu của ngành y. Nhưng nó đã có và đang xẩy ra ở Việt Nam. Ngân sách nhà nước không trả. Bịnh nhân không trả. Chẳng lẽ bác sĩ điều trị trả à" Theo nguyên tắc quản lý của CSVN bịnh viện phải “lấy thu bù chi là chính”. Tài trợ cho bịnh viện để điều trị là phụ nếu không muốn nói là số không. Cái nguyên tắc đó người dân phải trả rất đắt - cái chết oan uổng vì nghèo hay vì bất tỉnh không thân nhân.

Bịnh nhân “lâm sàng” (sic), nằm nhà thương nói theo dân gian cũ, còn phải trả tiền bồi dưỡng bác sĩ, y tá, thuốc men, giường nằm. Thương tâm hơn bịnh nhơn và gia đình phải tất tả ngược xuôi mua từ chỉ, nước biển, máu (đóng tiền) trước khi mổ.
Với sự tốn kém đó, nguời già chắc “thà chết còn sướng hơn” vì làm sao có tiền khi đã mất sức lao động, mắt kém chân rung. Nhưng bịnh viện phí không có miễn trừ niên lão; người già vẫn phải chịu như người trẻ.

Để làm nổi bật cái đại khổ của người lớn tuổi ở Việt Nam, cần liếc qua vài con số thống kê trên thế giới. Tại Hoa Kỳ, năm 1997 nhà nước trả y tế phí cho người cao niên gồm 28% dân số Mỹ. Ngoài ra số người nầy còn được trợ cấp tiền mặt hàng tháng trên 600 đô la (US Bureau of Census, 1998). Tại Âu Châu, nhà nước các quốc gia đài thọ: 97% (Na Uy), Pháp (72%) Anh (83%) cho toàn dân (United Nations Development Programme, 1998).

Tình lý của việc làm trên, một là do nghĩa vụ của nhà nước Dân chủ, vì dân, do dân, của dân; hai là lẽ công bằng. Đãi ngộ người già là người đã cống hiến gần trọn đời cho xã hội. Xã hội có nghĩa vụ phải trả ơn. Sau cùng là tái phân phối lợi tức, san bằng sự cách biệt giàu nghèo trong xã hội.

Ba mục tiêu trên thực hiện bằng thuế khóa và bằng phân bổ ngân sách mà người quyết định là đại diện nhân dân. Nếu ngân sách và thuế khóa không phục vụ nhân dân thì mất lý do tồn tại. VNCS rơi vào trường hợp chánh quyền chỉ phục vụ cho một giai cấp, 1 tổ chức là Đảng. Quốc hội không phải của dân mà là cánh tay của Đảng thể hiện qua việc ứng cử, bầu cử và tiến trình lập pháp. Với một cơ cấu phi dân chủ như vậy, nên học sinh phải đóng tiền học, người già phải đóng tiền bịnh viện là lập luận đương nhiên.

Hệ luận đó trái với đạo lý Việt Nam kính già yêu trẻ, ngược lại lòng dân, và văn minh nhân loại. Để trẻ thơ, người già sống chết mặc bây là một tội ác.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
An Xá Quốc Tế vừa phát hành một bản cáo trạng gay gắt đối với những tập đoàn internet thống trị thế giới. Tổ chức có trụ sở tại London này cho rằng Facebook và Google cần phải bị bắt buộc từ bỏ mô hình kinh doanh dựa trên sự giám sát của mình, vì điều này là vi phạm nhân quyền.
Theo tin từ CBS: Cơ Quan An Toàn Giao Thông (TSA) hiện nay đang thử nghiệm những kỹ thuật mới, giúp cho việc kiểm tra an ninh tại các phi trường nhanh chóng hơn, giúp hành khách đỡ phải xếp hàng dài và chờ đợi lâu.
Theo CNN, hơn 1,000 bệnh nhân tại Bệnh Viện Goshen tiểu bang Indiana có thể đã phải tiếp xúc với vi khuẩn HIV, hepatitis C, hepatitis B, sau khi một lỗi sơ sót trong quá trình làm vệ sinh thiết bị phẫu thuật đã xảy ra.
WASHINGTON - Theo bản chép điều trần kín mới công bố ngày 26-11, nhân viên chuyên môn của phòng quản trị ngân sách (OMB) thuộc Bạch Ốc là Mark Sandy được 2 đồng sự cho hay “họ thôi việc tại OMB 1 phần vì hoang mang thấy quân việc Ukraine bị đình hoãn”.
WASHINGTON - 2 người thông thạo biết TT Trump đã được thông báo khiếu nại của “người thổi còi” về các thương lượng với Ukraine khi ngưng quyết định đình hoãn quân viện” hồi Tháng 9.
Cho tới gần đây, thăm dò dân ý mới nhất của CNN ghi nhận: 50% công dân Mỹ thấy là nên luận tội và truất phế Trump.
WASHINGTON - Thăm dò mới của CNN ghi: cựu PTT Joe Biden nhận được hậu thuẫn của 28% cử tri, là cao nhất trong các dự ứng viên TT của đảng Dân Chủ.
WASHINGTON - Thị trường việc qua cuối năm thứ 3 nhiệm kỳ TT của Donald Trump tiếp tục vững mạnh. Nhưng giới nghiên cứu nhận thấy điểm tiêu cực là việc làm chỉ tăng ở các vị trí lương thấp.
WASHINGTON - TT Trump tuyên bố hôm 27/11: băng đảng ma túy Sinaloa là khủng bố, có nghĩa là có thể bị tấn công bằng phi cơ không người lái UAV.
Việt Nam sẽ có 104 triệu dân vào năm 2030, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm Thứ Tư.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.