Hôm nay,  

Ai Là Julia?

16/08/200100:00:00(Xem: 6058)
Tổng Thống Bush đã có quyết định “hạn chế” những cuộc nghiên cứu tế bào gốc trong phôi thai để chữa bệnh. Nhân dịp này tôi muốn trở lại câu chuyện niềm tin lý trí con người sẽ thắng trước giả tưởng khoa học tạo ra những con người vô tính (clones). Theo dự tưởng không xa lắm trong tương lai, những con người vô tính đó sẽ được sản xuất hàng loạt một cách máy móc, tất cả đều giống hệt nhau, nhất là được sửa chữa các gien di truyền gốc để có sức mạnh, thông minh tài giỏi hơn người thường. Nếu vậy người vô tính sẽ có “lý trí” mạnh hơn hẳn người thường, làm sao người thường có thể thắng nổi họ"
Nhưng thế nào là lý trí" Tư tưởng con người thường có hai thái cực. Một thái cực là đam mê, cực đoan của nó là cuồng tín mê muội. Một thái cực đối nghịch là óc suy luận tính toán, cân nhắc hơn thiệt, cực đoan của nó là cầu lợi, mất hẳn lương tâm không còn phân biệt thiện ác. Lý trí không nằm ở một cực đoan nào, nó nằm ở giữa hai thái cực, người ta thường gọi đó là lương tri, sự thật đó là lý trí. Tôi không nghĩ người vô tính có thể có lý trí. Dù họ có thông minh tuyệt đỉnh, tính toán nhanh như một máy computer siêu đẳng, họ vẫn không thể có lý trí. Khi các bộ óc nẩy nở từ một gốc di truyền duy nhất, chúng chỉ suy nghĩ một chiều để đi đến cực đoan.
Nhưng nếu các nhà khoa học có khả năng thay đổi được các tế bào gốc để cho người vô tính suy nghĩ “đa chiều” thì sao" Nếu vậy thì càng tốt. Trước hết sẽ không thể có hàng loạt người vô tính giống hệt nhau như ta in photocopy các bản sao, không thể trở thành một đoàn quân người máy có khả năng chế ngự hành tinh và vũ trụ. Thứ hai, những người vô tính tư duy đa chiều và đa dạng tất phải quay trở lại mà tiêu diệt kẻ đã độc đoán tạo ra họ. Và thứ ba quan trọng nhất, người vô tính nhất định sẽ không thể có những bộ óc phi phàm hơn loài người. Bởi vì sự “phi phàm” đó chỉ xuất hiện như một sự lòe sáng trong một khoảng khắc rất ngắn ngủi, có thể còn ngắn hơn cả sự lòe sáng của vũ trụ bùng nổ. Chúng ta đã biết sự rực sáng của một lý trí siêu phàm ở gốc một cây bồ đề hơn 2,500 năm trước. Những lòe sáng của tư duy phi phàm đó không phải dễ có, nó đòi hỏi những điều kiện rất khắt khe, kết tinh từ một chuỗi di truyền thiên nhiên từ đời này qua đời khác của loài người.

Tôi dùng tựa đề cuốn phim “Who is Julia” sản xuất năm 1986 ở Mỹ viết bài này để nói rõ hơn những suy tư về người vô tính và di truyền. Đây là một cuốn phim cũ, thỉnh thoảnh các đài TV Mỹ vẫn chiếu lại. Trong tuần vừa qua, khi cuộc tranh cãi về tế bào gốc đang sôi nổi, đài Lifetime đã chiếu lại phim này. Đó là chuyện khoa học giả tưởng, lấy óc của người này gắn vào đầu người khác. Có hai phụ nữ trẻ đều có gia đình êm đẹp hạnh phúc. Một bà là Mary, có cậu con trai lối 5, 6 tuổi, nhưng bà có bệnh nan y ở óc, não tử bị hư hại nặng nên có thể chết bất tử. Bà thứ hai là Julia yêu chồng lúc nào cũng mơ tưởng có một đứa con. Hai người không quen biết nhau, nhưng tình cờ hai bà cùng đứng bên một con đường nhiều xe chạy. Thằng bé con của Mary chạy xuống đường, vừa lúc một chiếc xe vận tải nặng chạy ập đến. Mary hốt hoảng rú lên ngất xỉu, còn Julia thấy thằng bé gập nguy bèn nhẩy đại ra đường đẩy thằng bé bắn vào lề, nhưng chính Julia bị xe nghiền nát. Đưa vào bệnh viện, Mary đã chết ngay từ lúc ngất xỉu vì óc đã hư hết, còn Julia toàn thân nát bấy hấp hối, chỉ có cái đầu và bộ óc còn nguyên vẹn. Sau một quyết định trong chớp nhoáng, hội đồng bác sĩ đã lấy óc còn nguyên vẹn của Julia thay thế cho bộ óc đã chết ở xác Mary. Kết quả họ đã làm Mary sống lại với bộ óc của Julia.
Đây cố nhiên là chuyện giả tưởng vì y học ngày nay chưa có khả năng thay thế óc người như vậy. Nhưng hậu quả chuyện “Thay hồn Đổi xác” (lấy tựa đề một tiểu thuyết giả tưởng tôi đã viết năm 1950), lại sát với những suy tư của thời này về tế bào gốc. Ai là Julia" Cố nhiên bộ óc là Julia với tất cả trí nhớ, tâm tính, thói quen kể cả giọng nói cho đến những hành động hàng ngày của Julia, nhưng thân hình lại là Mary nguyên vẹn. Người chồng của Julia đưa vợ trong cái xác mới về nhà, vì bộ óc Julia đòi như vậy. Nàng yêu chồng, thấy hạnh phúc khi trở lại mái ấm gia đình. Còn chồng Julia coi đây vẫn là vợ mình, chỉ có “hóa trang” khác.
Thế nhưng khi đến chuyện phòng the đầu gối tay ấp, tình thế lại khác hẳn. Ông chồng đã khựng lại khi thấy sắp phải làm tình với một thể xác không phải vợ, còn Julia cũng bàng hoàng khi thấy chồng ôm ấp một cơ thể không phải của mình. Chồng của Mary còn đau khổ hơn, dù biết vợ đã chết nhưng mắt vẫn nhìn thấy Mary ôm ấp thương yêu một người đàn ông khác. Đến khi “Julia mới” lén về thăm gia đình của Mary, nàng đã xúc động vô cùng khi thấy đứa bé gọi mình bằng mẹ, đứa bé mà Julia đã cứu nó thoát chết. Và đến khi gặp người chồng của Mary, cái xác của bà này đã có những phản ứng lạ lùng. Nếu không có bộ óc Julia vẫn chung thủy với chồng, chuyện ái ân tất phải xẩy ra. Chúng ta đã biết những gien di truyền nằm trong hàng tỷ DNA khắp cơ thể con người chớ không phải chỉ nằm trong bộ óc.
Julia đã không ở lại với chồng Mary mà trở về sống với chồng mình, bộ óc vẫn giữ tình yêu chung thủy. Kết cấu của bộ phim là như vậy. Đây không phải là chuyện người vô tính mà là chuyện hai linh hồn và thể xác khác nhau nhập thành một người. Tình yêu đã thắng. Tôi đồng ý với đề tài nhưng tôi nghĩ tình mẫu tử còn mạnh hơn cả tình yêu. Nhưng nếu không có lý trí, không thể có các tình cảm đó. Con người dù hồn ghép xác cũng không mất lý trí. Chỉ có con người vô tính mới không có lý trí.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong tiệm Cô Tuyết, người khách quen mở đầu câu chuyện. Cô có đôi môi hồng tự nhiên, màu hồng của một thân thể khỏe mạnh: -Tuần sau không gặp mấy chị rồi. Cả tháng lận à. Cô Lan nói: -Ủa, bộ về Việt Nam hả?.
Ngày mai, Chủ Nhật 12, 2019 sẽ là Ngày Lễ Mẹ. Mời đọc bài viết của Lê Xuân Mỹ, một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Qua Mỹ năm 1998. Cha học tập cải tạo chết trong trại Vĩnh Phú năm 1979, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ.
Thứ Bẩy, 11 tháng 5-2019 tại Santa Clara County, 70 West Hedding Street, San Jose. Từ 09:30 am với cà phê, bánh ngọt Từ 10:10 am thưởng thức một chương trình văn nghệ chủ đề "Hát cho Mẹ và hát tặng Mẹ".
Cả mấy tuần nay, Trọng Lú, Tam Tổng Trọng vắng mặt, stroke nằm liệt giường, méo miệng, què tay què chơn hay đang hấp hối trên đường theo Hồ tặc ?
Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, đã qua đi. Rồi tháng 3 cũng qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở lại. Những ngày lạnh cao điểm vẫn còn chờ phía trước. Một buổi chiều, ngồi cô đơn trong quán cà phê Starbucks vắng người, nhìn ra bên ngòai những cụm tuyết trắng xóa bay lả tả, tôi chợt cảm thấy buồn . . .
Tôi gửi bài, góp mặt với tạp chí Văn Học khá muộn, vào năm 1986. Vẫn đón nhận những lá thư ngắn gửi qua bưu điện của nhà văn Nguyễn Mộng Giác, khích lệ và thân tình chia sẻ những kinh nghiệm sáng tác cho lớp đi sau (như tôi).
Tôi có quen biết một gia đình , có 3 người con Đứa con gái đầu thuộc lứa tuổi Teen , chừng 14 tuổi.
riêng phần Đối Sách nói đặc biệt về những ứng dụng của Phật giáo có thể sử dụng cho giáo dục Tây Phương: Tỉnh thức, Thiền tập, Quán sát tính tương thuộc để thấy một vũ trụ hòa điệu, Từ bi, Giáo hội nên canh tân và độc lập, Tăng đoàn cần bênh vực giới nghèo khổ...
Cả đoàn người áo tràng nâu của Thiền viện Sùng Nghiêm do Ni sư Thích Nữ Chân Thiền –tụ trì – và sư em Thích Nữ Chân Diệu dẫn đầu , đi bộ chầm chậm từ Cảng Newport Beach ra bến tàu nhỏ để rãi tro cho Ni sư Thích Nữ Chân Liên , viên tịch ngày Sept-10-2018 .Ni sư Chân Liên tu tại Thiền viện Sùng Nghiêm cũng gần hai mươi năm qua .
Lịch sử văn học Việt nam khởi đầu bằng với những tác phẩm mang nhiều ảnh hưởng của tư tưởng Khổng Mạnh được viết bằng chữ Hán và chữ Nôm với nội dung bao hàm những ngôn từ ước lệ
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.