Hôm nay,  

Luật Trị, Luật Xoa

09/03/200000:00:00(Xem: 6136)
Quốc dân Đại hội tức Quốc hội Trung Quốc đang họp, lần này có vẻ khác thường, không giống như kiểu xuân thu nhị kỳ, đến hẹn lại lên như mấy ông Quốc hội ở Hà Nội. Khác không phải vì ngay trước lúc họp đã có những đệ tử của Pháp luân công dàn chào phản đối, mà vì cuộc họp tại Bắc Kinh có một cái bóng mây đen kịt bao phủ. Đó là vấn đề tham nhũng.

Nỗi phẫn nộ của nhân dân đã lên đến độ bùng nổ, hăm dọa chế độ độc quyền cai trị của đảng Cộng sản Trung Quốc, trong lúc chính quyền đang cần sự ủng hộ của toàn dân để tái cấu trúc nền kinh tế trước nhu cầu hội nhập kinh tế toàn cầu. Công cuộc cải cách kinh tế của Thủ tướng Chu Dung Cơ đang tiến hành đã đưa đến việc sa thải hàng triệu công nhân viên quốc doanh và nhà nước, nguời dân đau khổ vì nạn thất nghiệp nghèo đói, nhưng cùng lúc đó họ lại thấy các quan chức đảng trở nên giầu sụ vì bóc lột, chiếm đoạt tài sản của công, hối lộ tham nhũng, lại thêm hàng rừng lệ phí, sưu cao thuế nặng đánh vào những người làm ăn buôn bán tư doanh, tự nhiên nỗi căm hờn phải bốc khói.

Trong bản báo về công tác chính phủ đọc trong phiên khai mạc của Quốc hội, họ Chu đã phải chính thức nhìn nhận có sự bất mãn đó và cam kết sẽ có biện pháp quyết liệt hơn để bài trừ tham nhũng, nếu không, làm sao có thể bảo dân phải hy sinh để cải tổ kinh tế. Nhưng không phải chỉ có vậy, nếu không bài trừ tham nhũng, chính mạng sống của đảng cũng lâm nguy. Cuối năm qua, Chủ tịch nhà nước Giang Trạch Dân đã báo động nếu không diệt trừ được tham nhũng đảng sẽ bị lật đổ trong 10 năm. Nguời ta đã hiểu Quốc hội họp năm nay có nhiệm vụ gì. Hồi tháng trước một quan chức cao cấp của đảng bị xử tử vì tội nhận hối lộ 658,000 Mỹ kim. Đó là Hồ Trường Thanh, bí thư tỉnh ủy Giang Tây, cựu Phó Trưởng ban Tôn giáo Nhà nước. Và một ngày trước khi khai mạc Quốc dân Đại hội, Bắc Kinh loan báo cất chức Phó Chủ tịch Quốc hội Tưởng Khắc Kiệt hiện đang bị điều tra về tội phạm kinh tế, nghĩa là ăn hối lộ.

Đồng thời, báo nhà nước đăng toàn văn một bản báo cáo của Úy Kiện Thành, ủy viên bộ Chính trị, đặc trách Pháp luật và bài trừ tham nhũng, vạch ra 5 trường hợp tham nhũng trong 17 vụ “cấp cao” đã bị phanh phui trong cuộc điều tra. Tuần trước đài phát thanh nhà nước trung ương loan tin một quan chức quản lý ruộng đất đã bị xử tử hình vì đã ăn cắp 1.9 triệu Mỹ kim trong việc xây dựng đập nước khổng lồ Tam Giang. Một nửa số tiền đã được dùng để xây dựng một tòa biệt thự riêng. Ngoài ra các điều tra viên còn bắt một số quan chức địa phương vì đã ăn cắp 470 triệu nhân dân tệ trong quỹ dùng để di chuyển 1.3 triệu dân ra khỏi vùng xây dựng đập nước. Nhưng vụ tham ô bê bối lớn nhất vẫn là vụ Hạ Môn làm thất thoát hàng trăm triệu đô la và dính líu đến nhiều nhân vật cấp cao ở trung ương, kể cả bà vợ của Bí thư Thành ủy Bắc Kinh.

Chuyện tham nhũng ở Trung Quốc cũng không khác gì chuyện tham nhũng ở Việt Nam vì cả hai đều nằm dưới chế độ Cộng sản do đảng độc quyền cai trị. Tại sao dưới chế độ Cộng sản, tham nhũng lại lộng hành đến như vậy" Thông thường người ta hay nói tại các ông cộng sản đói đã lâu ngày, nay đổi mới kinh tế tiền vô như thác nên sinh lòng tham mà ăn của đút. Tôi nghĩ nguyên nhân phức tạp hơn nhiều. Nên nhớ đảng cộng sản cũng như chế độ cai trị của nó là những tổ chức có kiểm soát chặt chẽ và kỷ luật thép. Dưới quyền đảng, không anh nào được ho he điều gì khác lạ, chỉ cần bị nghi là có tư tưởng đi chệch hướng đường lối của đảng là đủ bị mất mạng bằng cách này hay cách khác.

Thế nhưng chính trong sự kiểm soát chặt chẽ đó lại có một truyền thống bất thành văn nhưng ai cũng biết, ở các nước cộng sản hàng đầu như Liên Sô được gọi là “nomenklatura”, còn ở Trung Quốc và Việt Nam nó được gọi bằng cái tên hiện thực hơn là “bồi dưỡng lãnh đạo”. Trước đây trong các nước cộng sản, ăn theo khẩu phần để cùng đói cả nước, nạn bồi dưỡng này không mấy ai dám dị nghị và cũng trở thành quen thuộc vì dân lam lũ cho rằng một dúm các ông lãnh đạo cấp cao cần được ăn, được bồi dưỡng để có sức lo việc nước việc dân cũng là chuyện thường. Vả lại cái ăn ở đây chỉ là ăn của nổi, nghĩa là miếng thịt miếng cá đầy đủ hơn, dù có thừa mứa hay có thêm xa xỉ như bơ sữa, ruợu vodka hay mao đài gì đó cũng là khuất mắt khôn coi, chẳng ai có thể dòm ngó tận mắt.

Chính truyền thống “bồi dưỡng” này là cái mầm làm nẩy ra tham nhũng khủng khiếp khi kinh tế được đổi mới để đầu tư ngoại quốc đổ vào. Lần này người ta không ăn của nổi nữa mà ăn của chìm, có nghĩa là đô la, vàng, quý kim, ngoại tệ gửi ngân hàng nước ngoài, những thứ nhẹ và gọn hơn...miếng thịt. Cố nhiên cái gọi là đảng cũng cần phải “bồi dưỡng”, bởi vậy người ta nhân danh đảng làm tiền để củng cố tổ chức. Có điều là vì của chìm nên nó dễ bị đưa nhầm vào túi riêng của các ông có chức có quyền. Và khi kinh doanh không biết làm, quốc doanh cũng phải bù lỗ, thì chỉ còn một đường duy nhất là ăn cắp và hối lộ để có tiền. Người ta thi đua “bồi dưỡng” như vậy nên tham nhũng mới bành trướng và dột từ trên nóc dột xuống.

Về việc bài trừ cái họa diệt vong này, bên ta có khác bên Tầu. Ở Bắc Kinh người ta đã đưa vấn đề ra Quốc hội, có nghĩa là đã đến lúc phải lấy luật nước mà trị. Còn ở bên ta, người ta phê và tự phê trong đảng để rồi khiển trách và ém nhẹm luôn, đó là dùng luật đảng để xoa. Xét ra bên ta có cái thúng thủng hai đầu, pháp trị chui vào một đầu rồi nó lại tụt ra đầu khác...thông thống, chẳng có ăn nhằm gì hết.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nước Mỹ đang có vấn đề về chủ nghĩa dân tộc. Hoa Kỳ từ lâu được mô tả là một cái nồi súp thập cẩm đa dạng phong phú, một quốc gia của những di dân và Miền Đất Hứa.
Theo dữ liệu mới nhất Cục Thống Kê Dân Số được phân tích bởi Trung Tâm Nghiên Cứu Pew cho thấy số quận hạt (county) tại Hoa Kỳ có đa số cư dân là người gốc Hispanic đã tăng từ 34 lên 69 kể từ năm 2000 đến năm 2018.
Một nhóm 17 nhân viên của McDonald tại 13 nhà hàng ở Chicago đã nộp đơn kiện công ty, viện dẫn công ty đã vì lợi nhuận mà đặt nhân viên vào những tình huống nguy hiểm thường ngày, có khả năng bị tấn công bởi những khách hàng nguy hiểm.
Theo tin tức từ The Hill: Uy Ban Quốc Gia Đảng Dân Chủ (DNC) đã gây quĩ được $9 triệu trong tháng 10, ít hơn $16 triệu so với Uy Ban Quốc Gia Đảng Cộng Hòa. Tuy nhiên, đó vẫn là tháng gây quĩ tốt nhất trong năm của Dân Chủ.
Mặc dù người lớn tuổi thường có mức quan hệ xã hội không rộng rãi như người trẻ, nhưng họ vẫn có được những người bạn thân, và có một đời sống tinh thần lành mạnh không thua những người nhỏ tuổi đang đi làm.
Những nhà kinh tế học thuộc Societe Generale SA vẫn giữ quan điểm của mình, cho rằng nước Mỹ sẽ bước vào suy thoái vào giữa năm 2020.
Một nghiên cứu mới công bố cho thấy đa số người Mỹ ủng hộ mạnh mẽ quyền tự do tôn giáo, và chống đối việc chính quyền can thiệp vào tôn giáo.
Hội Đồng Dân Chủ Gốc Do Thái Hoa Kỳ vừa mới phát hình một quảng cáo ở Florida, tuyên bố rằng tổng thống Donald Trump là mối đe dọa an ninh của người Mỹ gốc Do Thái- theo tin từ South Florida Sun-Sentinel.
Ba thượng nghị sĩ – một Cộng Hòa, hai Dân Chủ- đang sửa đổi những nỗ lực để tăng cường việc kiểm tra lý lịch người mua súng.
Chỉ một ngày sau California, tiểu bang New York vào ngày Thứ Ba 19/11 đã khởi kiện Juul Labs Inc. Theo Bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang New York Letitia James, Juul đã vi phạm luật quảng cáo tiểu bang khi nhắm vào tuổi teen cho thuốc lá điện tử, và đưa thông tin sai lạc về nicotine trong sản phẩm này.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.