Hôm nay,  

Tam Sao Thất Bổn

23/06/200100:00:00(Xem: 6094)
Nhớ hồi còn đi học, có một lần Mõ nghe thầy nói đến, cái lời cái lưỡi thật mê say. Cái chữ nghĩa ba hoa tuôn tràn nơi cửa miệng. Cái tín nghĩa trong điều mình thưa thốt, và cả cái… đưa đò ở chót lưỡi đầu môi, khiến Mõ cứ bơi bơi ngay trong lòng trong dạ - khi nhớ đến những gì thầy nói - mà dẫu đã bao ngày vẫn như thể vừa qua. Vẫn mới tinh khôi như còn nguyên cáo cạnh:

- Phàm ở đời, nếu muốn người thật với mình thì trước hết, mình phải thật với người trước đã. Muốn người mở rộng đôi tay thì tự thâm tâm, mình cũng phải mở tay ra với bàn dân thiên hạ. Chớ không thế thì đầu đuôi trớt quớt, bởi muốn thiên hạ có tình là có đặng làm sao" Muốn thiên hạ mến thương làm sao mà có được" Nên sự thành thật là điều cần phải nhớ - đặng xây dựng chân tình, mà xử sự với nhau - để khỏi đụng chạm đớn đau, ngày lâm vòng hoạn nạn, thành thử cái tiếng nói chính là điều phải biết, bởi thương ghét ì xèo cũng từ cái lưỡi mà ra. Bởi yêu mến đến muôn niên, cũng từ chốn đó bùng lên tất cả, thì sự thành tâm chính là điều phải có. Chớ không thể lựa lời mà… lụi sống người ta, hoặc thắc mắc lung tung mà xảy ra nhiều lắm sự…

Ngày ấy, Mõ còn nhỏ híu nào đã hiểu biết chi, nên chẳng thấu đáo… ba cái điều thầy nhắc nhở. Đó là chưa nói tuổi ham chơi nên người đâu lý đến, cái tín nghĩa đời thường nơi giọng nói làn hơi. Nơi đám chữ mênh mông khó lòng thu nắm được. Đã vậy nhà gần bên lại làm nghề mai mối, nên uốn lượn tơi bời cái đẹp của… tha nhân. Cái phủ lấp che đi những điều không đắc địa, đặng nối kết xui gia cho tròn thêm tăm tiếng. Chớ trắng bạch ra rồi, làm sao kiếm được chén cơm ngon" Kiếm được chút danh thơm nơi cõi đời ô trọc. Chừng một hôm nghe trong lòng cao hứng, dì mới vén màn bỏ bớt sự… u minh:

- Sống ở đời, hễ thẳng mực tàu thì đau lòng gỗ, nên bây phải biết đường giảm nọ với thêm kia. Phải biết lướt cái ni đề cao vào cái nọ, thì chốn mai sau mới khỏi lo này lo khác. Chớ thiên hạ ghét rồi, thì khó lòng sống đặng lắm bây ơi! Bởi thiên hạ… chấm bây, là tiêu tùng cái rụp. Ngặt một nỗi, nhân vô thập toàn ai mà hổng biết, nhưng thiên hạ lúc nào, cũng chú mục vào cái bất toàn của người ta - đặng mắm muối thêm dzô cho ra điều cớ sự - rồi ở đó ngồi binh tùm lum thứ, đặng bá tánh ngó vào mà ngưỡng mộ ngó trông, để hiểu rõ ta đây, chẳng xấu xa như mấy thằng… cốt đột. Phần tao muốn đầu heo của bà con mang tới, thì chỉ xoáy vào cái đẹp cái hay. Cái tính tốt chưa bao giờ… thấy được. Mà giả như có hơi xấu bên ngoài hai ba chút, thì tao cứ một đàng cái nết tốt mà phang, cùng nâng cái nột trợ giỏi giang, lên làm đầu câu chuyện.

Phần bà xui làm sao mà hổng muốn - con dâu hiền cho dễ bảo dễ sai - đặng lỡ có lung tung, cũng chẳng xảy ra điều khó chịu. Còn rễ thảo ông xui mừng như vừa trúng mánh, bởi lúc nào nó cũng nể cũng nang. Cũng vâng dạ búa xua, dù đang trong bàn… nhậu, thành thử cứ giả nai là qua phà tuốt luốt. Chớ khôn đổ giàn trời thì chẳng đặng mấy người ưa. Chẳng mấy đấng nam nhi, mến thương người… cãi lại! Mà lỡ ra ở với nhau chừng năm ngày vài tháng, bỗng ì đùng đập chén đập niêu, thì tao cứ đổ riết cho, cái… Dần Thân Tị Hợi. Khắc như thế chưa… chết đã là may lắm, thì xá gì mấy chuyện loe ngoe. Xá chi đến mấy cái đồ mua lại. Tao còn nói: Tụi nó coi vậy mà tiền hung hậu kiết, thì hẳn mai này xuống ngựa với lên xe. Sẽ rạng rỡ tông môn không sao mà đoán được. Đến lúc đó có bực dọc bi nhiêu cũng qua cầu hết ráo, bởi tương lai rạng ngời lấp lánh ở ngày mai, thì để ý chi đến ba cái điều không hợp. Thế là chuyện làm mai của tao ngon lành quá xá, khiến thiên hạ hai đàng trọng nọ với khen kia, mà xét cho ra, tao chỉ mất có vài… gam nước bọt. Vậy tại sao mày không lo cười lo nói, đặng sau này hót… bậy kiếm cơm ăn"

Rồi thời cuộc đẩy đưa cho đến ngày lên đảo Bi-đông, Mõ mới thấy không ít người quá cản - là dùng lời nói mà đi ào đi tới - mặc cho thiên hạ cây này cây nọ với cây kia, cũng vẫn không ngon hơn cái thằng có… miệng. Đã vậy vợ con chời ơi… nhìn thôi hết biết, mà tội cho mấy người chân thật sống lương tâm - đã chẳng có chi để rêu cua tứ tung cùng thiên hạ - nên chữ duyên may cứ như đèn chớp chớp, mà hổng biết lúc nào tắt bật với mình đây, thành thử cứ chạy tới chạy lui, rồi ôm chầm cái nợ. Chẳng vậy mà một lần trời xui đất khiến, Mõ gặp được người xởi lởi quá chừng luôn, đã giảng giãi Mõ nghe ba điều bốn chuyện. Những chuyện mà trước giờ Mõ chưa hề chưa biết, nên trong dạ tưng bừng như trống đập… múa lân. Như sóng vỗ xôn xao nơi mấy bờ đá cục:

- Lời nói chẳng mất tiền mua. Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Cha ông mình đã dạy đàn con như thế, mà có kẻ cho rằng: Xưa đã mở lời thì chẳng mấy gì sai, thành thử cứ y boong mà tuân lời chỉ dạy, nên… hoa ngữ thôi thì tràn ra như suối, khiến tấm chân tình lặn mẹ nó mất tiêu. Khiến chốn dương ni thiếu đi phần chân thật, khi cứ một hai kiếm mấy lời sung sướng, cho vui lòng mát dạ đến người nghe. Cho thỏa cái kiêu căng nơi phàm trần mắt thịt, và như thế ngày này qua niên khác, cả cuộc đời chỉ biết… lựa lời thôi. Chỉ biết múa lung tung cho vui người đối diện. Mà giả như có lỡ nghe cái người ta góp ý, cũng chẳng một lần suy xét rõ thiệt hơn. Cũng chẳng biết ra sông soi bóng mình… xấu, đẹp" Mà chỉ biết khăng khăng, ghim vào trong lòng trong trí, mối thâm thù phải giải quyết tận nguồn cơn. Cái đau thương không thể nào bôi xóa được!

Chẳng qua thế nhân chỉ thích nghe điều mình khoái. Chớ hổng mấy mặn mà với… liều thuốc đả tật kia, thành thử tự muôn niên vẫn ưa thích người dua nịnh. Còn kẻ bộc trực như cành khô lá úa. Sớm muộn gì sông suối cũng giục đi, hoặc bị chúng gom dzô đốt cho vài… hỏa trận, nên ở nhân thế mấy ai còn dám lấy, cái chân thành đối đãi với người ta. Cái dựng xây lắm khi mà đổ nợ, thành thử cứ nín khe cho qua ngày qua tháng. Qua hết cuộc đời lắm đục chẳng thấy trong. Qua hết tuổi dương gian mà nghe lòng trĩu nặng. Chỉ là ở cõi ni người ta thích… vờ thích sướng. Chớ được mấy người gạn nọ với lọc kia, thành thử muốn yên thân, làm ơn dừng bước lại.

Trước là khỏi lựa lời cho bà con vui sướng. Sau nhẹ đỡ thân mình khỏi vướng chỗ thị phi. Khỏi bị đám râu ria, thích ngược xuôi bán mua đời thiên hạ, thì dính làm chi cho bẩn tình bẩn tính, bởi chẳng buồn gì khi phải tránh… mặt voi!

Rồi đến ngày đặt chân lên đất Úc, Mõ mới thấy thiên hạ tưng bừng như pháo nổ vài dây. Như bộc phá boong boong thổi tung người đối diện, rồi quá khứ vàng son thôi thì… lui cui phết. Phết dọc phết dài phết tận đến bàn chân. Phết trọn tháng năm xưa sống trong đời nhung lụa, rồi há miệng ra là lửa bay như rồng thiêng uốn khúc. Thổi cái nhọc nhằn xuống tận đám dân đen - đặng bốc ta lên - cái cơ ngơi đứng trên đầu thiên hạ, mà chẳng biết Trời cho mình như thế, đâu có nghĩa xem người như cục đá nằm kia. Như con cá lia thia, dưới chân mình… chết mẹ. Rồi mới đây Mõ gặp được người chung làng chung xóm, chia xẻ đôi điều mà nát ruột nát gan:

- Từ ngày chọn đất Úc làm quê hương thứ hai đến nay, tao đã kết biết bao bè bao bạn, bởi cứ nghĩ có là công dân xứ này đi nữa, cũng không tài nào quên đặng chén cơm rau. Cũng không sao hết nghe… Đời cô Lựu, nên luôn trân trọng với người tao thân thiết, bởi dẫu gì cũng một tiếng quê hương. Bởi có ra sao cũng chung giòng giống Việt. Có điều sự… tam sao đã làm tao thối chí, khi… thất bổn vang rền với đồ đoán nọ kia, khiến tự hậu trước sau, tao mang nhiều nỗi ngại, khi ở chốn thâm tâm cứ trào lên bức xúc: Là quen biết như dzầy, có đúng đặng hay chăng" Hoặc đã mất bao niên, tao làm điều phí phạm"

Mõ nghe qua mà hồn phi phách tán, khi nhớ lời dạy dỗ của ngàn xưa: Là phải bán cái xa xa, mà o bế thằng cha gần bên cạnh, thì chuyện kết giao là cái điều đúng quá, bởi ruột thịt… dư thừa thì ở tận mút mù khơi. Bởi máu mủ thiêng liêng, đều ở bờ bên kia tất cả. Thế thì tại sao, bạn của Mõ lại ra điều thối chí" Khi nói về, nghĩa bạn ở đời ni. Nói đến cái thâm giao, mà ra chiều… xuống bạo, bèn hít một hơi cho người tăng cơn ấm, đặng nghe bạn hiền, kể tiếp chuyện nhiêu khê:

- Tao có đứa con gái năm nay vào lớp mười một. Ngày nọ, con của tao có ngày nghỉ nên xuống Cáp-ra để mua quà đi biếu, mới gặp thằng cùng trường, cùng lớp đang dạo chơi, bèn bỏ ít phút hỏi han ba điều bốn chuyện. Chỉ có thế mà bà con… đồn thôi vang trời vang đất, rằng: Dáng ngoan hiền mà trốn học bỏ đi chơi. Là nhỏ híu nhỏ hiu, mà có… trai ắt chẳng ra gì hết cả. Còn mẹ cha ham may nên quên tình quên tiếc. Quên bổn phận cao dày giáo dục đứa con thơ, đến nỗi nó giao du với thằng không… lương thiện. Rồi chuyện đó lại mua vui cho tay này tay khác. Chừng lọt tới nhà thì đã khác thật xa, rằng đứa con tao đã vô… băng bán mua đồ cấm kỵ. Đến lúc đó thiệt là chằng ăn trăn quấn, bởi nó ở nhà chớ có… mẹ gì đâu! Vẫn cứ phom phom, xách bơ mì đi học, mà chẳng biết chi cái nhân tình thế thái, thích bươi móc chuyện người để kết tội cho xuôi. Thích tỏ ra cái Tôi, đang sống đời lương thiện. Còn bá tánh chung quanh chẳng ra gì hết ráo, bởi đất A-tỳ là chốn để dừng chân, bởi đám dân đen, mới mần ra như dzậy!

Có điều chơi như thế thiệt là hết biết - bởi tóc bạc rồi mà chẳng thấu chuyện ngày mai - nên mới vội vội mau mau lên án người như vậy. Chớ thiệt ra câu chuyện chỉ bằng đuôi con… Tý - mà phóng đại lên rồi - thì Trời già hẳn sắp sập ầm đây, thành thử chán ngán chán ngơ, cái nhân tâm của người… lương thiện. Đã vậy lúc nào cũng… mấy ngàn năm văn hiến - thì bổn phận thân này, phải giữ gìn hay đẹp của cha ông - mà núp lén phang nhau, thì cháu con làm sao tròn kính đặng" Bởi ở tuổi già mà còn vơ này vơ khác, thì chẳng trách gì hậu thế hết đường… soi! Thì chẳng trách chi, cháu con càng lạnh nhạt.

Mà giả như dư luận có ầm lên như thế - thì cũng một lần soi xét lại mình đây - đặng có ra sao, thì phải nhanh nhanh mà sửa lại. Cầm bằng như chẳng nhằm chi hết ráo, thì cứ mạnh đường, đạp dư luận mà đi. Chớ không sợ tiếng… gâu gâu, mà chồn chân đứng lại. Chỉ là rơm rác bên đường giờ đâu mà đứng ngó, rồi ôm dạ quan hoài, mà uổng phí một ngày vui!

Mõ Sàigòn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.