Hôm nay,  

Thơ Cù Nèo

25/11/200200:00:00(Xem: 5061)
Anh Tùng Mừng Hụt

Tuần trước đứa Nam Man dùng số tiền cuœa anh chị Phạm Văn Tùng gưœi lên mua lotto kỳ xổ 12 triệu, nhưng rất tiếc là không trúng. Vì thế mà hôm nay đứa Nam Man viết bài này tường trình để anh chị đọc chơi:

Tuần trước em mà trúng số nha,
Đương nhiên em chẳng dám quên cha.
Sẽ chia bác trước đôi ba triệu,
Rồi biếu ông sau một ít bà.
Mặc sức cho ông mà tưœng tưœng,
Tha hồ để bác cứ tà tà.
Còn dư một mớ em ra báo,
Nó lớn còn hơn cái lá đa.
*

Khách Được Mời

Kính họa vận bài “Khách mời cuœa Đaœng” do Trường Xuân Lão đại gia viết, đăng ơœ mục “Thơ thẩn mà chơi” cuœa SGT số 286 nói về việc cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ được Việt Cộng mời về nước.

Thằng cha phó tổng quaœ còn thời,
Mới được “Vi xi” nó “đón mời”.
Số hắn xem ra vầy cũng baœnh,
Đời y gẫm lại vẫn còn lời.
Hồi giờ tươœng hắn đang “nuôi mộng”.
Đến lúc nghe y hết “vá trời”.
Mần tụi “Vi xi” mừng quýnh đít,
Mời y về... kiếm chỗ chôn đời.

*

Dịch Vụ Vợ Thuê

Theo baœn tin “Nhiều nữ công nhân đi làm “vợ thuê” (SGT số 286) thì theo báo Pháp Luật SG ngày 10.11.02, nhiều nữ công nhân nhập cư vào Sàigòn làm việc tại các khu công nghiệp đang nhận “làm vợ thuê”, không cần thương yêu, chỉ thoœa thuận sống chung có thời hạn để có thêm thu nhập”. Đọc tin trên, đứa Nam Man viết bài này:

“Làm thì tùy chuœ, nguœ tùy chồng”,
“Dịch vụ vợ thuê” đuœ sống không"
Mỗi tháng thu vô vài chục triệu,(*)
Hàng đêm kiếm được mấy ngàn đồng.(*)
Tiền kia chắc đuœ mà nuôi miệng,
Caœnh đó sao dư để mướn phòng.
Nhân phẩm đàn bà! Hừ quá reœ...
Ai người đọc chuyện chẳng đau lòng!

(*) Tiền Việt cộng

*

Dặn Dò Tổng Thống Bush

Nhân đọc tin các báo, thấy tổng thống Bush định mang quân đánh Iraq nên đứa Nam Man viết bài này để dặn dò ông Bush.

“Cường long bất áp địa đầu xà”,(*)
Bác nhớ dùm em câu đó nha.
Nếu “oánh” xong rồi nên rút lẹ,
Bằng “phơ” sụm hết phaœi về đa.
Tài ông chẳng thể bao sân hết,
Sức bác không sao nuốt trọn mà.
Mọi việc đều ăn thua ơœ bác,
Liệu cơm gắp mắm, nhớ nghe cha.

(*) Con rồng dù mạnh đến cỡ nào cũng không chèn ép được con rắn; người nước khác không thể khống chế được thế lực cuœa địa phương.

*

Miệng Đàn Bà

Lại cũng gần đây, đứa Nam Man đi bác sĩ để khám bịnh, nghe mấy bà đang ngồi đợi khám bịnh bàn tán về việc vợ cuœa một khứa nọ “than thơœ” về đức ông chồng cuœa bà ta. Do đó đứa Nam Man viết bài này:

Gặp phaœi thằng chồng cứ phơœn phơ,
Ai mà chẳng tức... cái mình cơ.
Hừ, nào dạy vợ nên “trong sạch”.
Đấy, cứ khuyên con chớ “bợn nhơ”.
Nhưng đã để người ta “móc nối”,
Lại còn cùng bọn chúng “ăn giơ”.
Người vô liêm sỉ đòi liêm sỉ,
Khuyên dạy vợ con sao nữa giờ"

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.