Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

25/11/200200:00:00(Xem: 5350)
Hỏi (ông Hoàng P.N.): Tôi làm công nhân tại một hãng chế tạo đồ gia dụng bằng nhựa, tính đến nay đã được hơn 8 năm.
Tại hãng này, toàn bộ công nhân là 13 người, không tính các người làm việc trong văn phòng. Hãng có tất cả là 8 máy chế tạo các mặt hàng plastic này.
Mỗi công nhân phụ trách một máy sản xuất đồ nhựa khác nhau, trong các máy này có máy làm ly nhựa, máy làm thùng rác bằng nhựa, máy chế tạo các khay đựng chén dĩa bằng nhựa, máy chế các chậu để trồng cây bằng nhựa. Các công nhân phải thay phiên nhau để điều khiển các loại máy này.
Người được phân công để điều khiển một trong các máy này sẽ được phát một cây dao nhỏ, bén, nhọn với nhiệm vụ là phải cắt bỏ tất cả những rìa, mép của nhựa còn dín lại dọc thành của sản phẩm khi sản phẩm vừa được đưa ra khỏi máy. Trước mỗi chiếc máy có đặt một chiếc bàn hình chữ nhật lớn dùng đặt sản phẩm lên để cắt xén. Các máy này tuy lớn, nhưng khoảng cách giữa các máy chỉ chừng 2 đến 3 thước. Các công nhân điều khiển máy này thỉnh thoảng có thể chuyện trò với công nhân làm việc của máy kế cận.
Cách đây chừng 4 tuần lễ, khi tôi được chỉ định điều khiển máy làm chậu nhựa để trồng cây và một công nhân khác người Trung Quốc được chỉ định điều khiển máy làm thùng rác. Công nhân này và tôi đã nhiều lần có lời qua tiếng lại trước đây nhưng chưa một lần nào xảy ra ẩu đã tại hãng cả.
Khi phụ trách các máy này mỗi công nhân chỉ được phát một cây dao. Sau khi nghỉ giải lao buổi sáng, tôi trở lại làm việc thì không thấy cây dao của tôi đâu. Tôi hỏi nó là mầy có thấy cây dao của tao đâu không, nó không thèm trả lời. Tôi thấy bên cạnh nó có một cây dao không dùng đến, bèn định lấy dùng nhưng nó cản tôi lại không cho tôi lấy, và yêu cầu tôi vào văn phòng xin dao khác.
Tôi hỏi nó là mầy để dao nằm không làm gì" Nó nói dao đó dành riêng dùng để giết tôi, vì thế tôi không được dùng. Tôi bèn chửi thề. Thế là nó bắt đầu hùng hổ cầm dao ưỡn ngực đến sát cạnh tôi, và nói rằng nếu tôi đụng nó, nó sẽ đâm tôi.
Tôi nói rằng mầy dám đâm tao không" nó nói là “Why not” vừa nói vừa ưỡn ngực mạnh vào người tôi.
Tôi bèn xô nó ngược trở lại. Nó bèn rượt tôi tay cầm dao và nói “I’ll kill you.” Tôi bèn bỏ chạy vòng phía sau chiếc bàn, nó tiếp tục rượt tôi, tôi tiếp tục chạy vòng quanh chiếc bàn.
Nó bèn leo lên bàn, tay vẫn cầm dao, miệng chửi thề. Các công nhân khác hầu như đang ngừng tay để chứng kiến cảnh nó đang cầm dao rượt tôi.
Khi tôi chạy đến góc phòng, quay nhìn lại thấy nó đang rượt phía sau chỉ còn cách tôi máy mét. Như là phản ứng tự nhiên tôi bèn cầm chiếc ghế, quất ngược lại phía sau để tự vệ.
Vì bất ngờ, chiếc ghế đã đập mạnh vào mặt của đương sự. Đương sự bị ngã quỵ. Tay vẫn còn cầm dao, với vẻ mặt hậm hực, vừa chửi thề vừa cố gắng đứng dậy.
Tôi không còn cách nào khác hơn bèn đập mạnh chiếc ghế một lần nữa vào mặt đương sự. Đương sự té nhào, và cũng là lúc chiếc dao rơi khỏi tay đương sự.
Mọi người chạy ào đến và can chúng tôi. Đương sự bị máu me đầy mặt.
Chừng 10 phút sau, xe ambulance đến, rồi cảnh sát đến và đưa tôi về trạm cảnh sát. Sau khi thẩm vấn, tôi bị cáo buộc tội battery. Cuối cùng cảnh sát cho tôi tại ngoại để chờ ngày hầu tòa. Xin LS cho biết trong tình huống vừa nêu, liệu tôi có bị kết tội như cảnh sát đã cáo buộc hay không"
Trả lời: Việc bào chữa về “sự tự vệ” (self-defence) cũng tương tự như việc bào chữa về “sự cần thiết” (necessity) vì cả hai đều cho rằng hành động của bị cáo có thể được biện minh bởi sự cần thiết để ngăn chận sự đe dọa về việc gây tổn hại.

Trong vụ McClelland v. Symons [1951]. Trong vụ đó, nguyên cáo cầm cây súng trường lên, lên đạn, và nhắm vào bị cáo, nói: “Tao mang cây súng để bắn mày và đây nó sẽ bắn mày.” [In that case, the plaintiff picked up a rifle, loaded it, and pointed it at the defendant, saying: “I’ve brought the gun to shoot you and here it is”].
Bị cáo bèn đập vào đầu của nguyên cáo bằng một thanh kim loại. Tòa đã xử rằng bị cáo không bị “tội bạo hành” vì đương sự đã hành động theo sự tự vệ chính đáng. (It was held that the defendant was not guilty of battery, as he was acting in reasonable self-defence). Việc bào chữa về “sự tự vệ” sẽ không được cứu xét nếu bị cáo vượt quá giới hạn của “sự tự vệ chính đáng” (reasonable self-defence).
Trong vụ kiện vừa nêu, nếu bị cáo cố tình dùng thanh kim loại đánh nguyên cáo lần thứ hai khi đương sự đang nằm sóng soài trên mặt đất, thì hành vi đó của bị cáo sẽ không được xem là sự tự vệ chính đáng.
Để hiểu rõ quan điểm của tòa liên hệ đến việc xử dụng võ lực quá mức trong việc tự vệ, chúng tôi xin lược sơ qua về vụ Fontin v. Katapodis (1962).
Trong vụ đó, “nguyên cáo” (the plaintiff) là khách hàng tại tiệm kính, “bị cáo” (the defendant) làm việc cắt kính trong cửa tiệm. “Nguyên cáo” và “bị cáo” cãi nhau, khi “bị cáo” không chịu xin lỗi “nguyên cáo” về việc “bị cáo” báo cho người quản lý cửa tiệm là “nguyên cáo” chưa trả tiền trong lúc “nguyên cáo” đã trả tiền rồi.
“Nguyên cáo” bèn lấy cái thước hình chữ T đánh vào vai “bị cáo.”
“Bị cáo” liệng mảnh kiếng đã cắt bỏ vào mặt “nguyên cáo.” “Nguyên cáo” đưa tay lên đỡ để bảo vệ mặt của đương sự, và mảnh kiếng cắt sâu vào tay của đương sự. (The defendant threw an off-cut of glass at the plaintiff’s face. The plaintiff put up his hands to protect his face, and the glass made a deep cut in his arm).
“Tối Cao Pháp Viện Liên Bang” (the High Court) xử rằng “bị cáo” bị phạt về “tội bạo hành” vì sự tự vệ trong trường hợp này không phải là sự tự vệ chính đáng.
Tòa đã tuyên phán rằng: … bị cáo có quyền tự vệ chống lại khi bị nguyên cáo đánh. Vấn đề được đặt ra là liệu trong tình huống đó, đó có phải là sự cần thiết một cách chính đáng để liệng mảnh kiếng vào người của nguyên cáo hay không … có lẽ bị cáo có thể bị đánh nặng hơn nếu nguyên đơn không bị ngăn chận lại. Nhưng việc liệng mảnh kiếng vào người nguyên cáo như là một phương thức tự vệ là một việc làm vượt ra ngoài giới hạn của sự tự vệ chính đáng.
Dựa vào luật pháp cũng như các phán quyết vừa trưng dẫn liên hệ đến sự tự vệ, ông có thể thấy được rằng việc ông dùng chiếc ghế để đánh đối phương lần thứ nhất là hành động theo bản năng của sự tự vệ chính đáng.
Tuy nhiên, khi đối phương đã bị ông đánh ngã ở trên sàn, ông đã dùng chiếc ghế đánh vào mặt của đương sự một lần nữa thì hành động này, tùy theo trường hợp, có thể không còn được xem là hành động của sự tự vệ chính đáng nữa.
Vấn đề liệu ông có bị tòa kết buộc tội hành hung hay không còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác, chẳng hạn như khi đối phương đã bị ông đánh ngã ở trên sàn nhà, vào thời điểm đó, liệu ông có đủ thì giờ và cơ hội để thoát thân hay không" thể lực của đương sự có còn ở mức độ khá bình thường sau khi bị ông đánh ngã hay không" hoặc mức độ trầm trọng mà đối phương đã phải chịu đựng khi bị ông đánh trúng lần đầu, cùng nhiều yếu tố khác.
Nếu ông còn thắc mắc thì hãy liên lạc với chúng tôi qua điện thoại để được trả lời thỏa đáng hơn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.