Hôm nay,  

Chết Vì Quyền Con Người

24/03/200100:00:00(Xem: 4283)
Lúc còn bé tôi được nghe kể một câu chuyện về một vị thiền sư. Người sống một cuộc đời đạm bạc và được tất cả mọi người dân trong làng thương yêu kính trọng, trân qúy những sự giúp đỡ và tình thương cuả Ngài dành cho họ... Bỗng một hôm nọ, có một người con gái trẻ ôm một hài nhi cùng với mẹ đẻ cuả cô ta đến cửa chuà tìm gặp vị thiền sư đáng kính đó. Người mẹ cuả cô gái trẻ sỉ vả thậm tệ vị sư đã dụ dỗ con gái bà đến mang thaị Vị thiền sư chỉ im lặng ngồi nghe hai mẹ con làm nhục mình giữa những tiếng la hét phẫn nộ cuả dân làng . Cuối cùng bà mẹ cô gái đó bắt vị thiền sư phải nuôi hài nhi nàỵ Vị thiền sư mở vòng tay từ ái đón nhận hài nhi và chỉ từ tốn trả lời vỏn vẹn có hai tiếng: 'Thế à'.

Kể từ sau lúc đó, vị thiền sư bị dân làng khinh bỉ hất hủi đuổi ra khỏi chuà. Ngài lẳng lặng ôm hài nhi rời ngôi chuà thân yêu đi ở ẩn nơi hẻo lánh...

Hơn 20 năm sau, trong lúc đang lui khui dọn dẹp căn chòi lá ọp ẹp, bỗng nhiên người phụ nữ năm nào trở về tìm gặp vị sư nay đã già nua, lưng còng tóc bạc. Người phụ nữ này khi nhìn thấy Ngài, đã qùy xuống đất khóc nức nở , xin Ngài mở lòng từ bi tha tội cho cô đã vu khống bêu xấu Ngài chỉ vì cô ta không muốn bị hàng xóm chê cười về cái tội chửa hoang . Cô xin vị sư thương tình trả lại cô người con trai mà mẹ cô đã giao cho nhà sư nuôi cách đây 20 năm. Vị thiền sư trao trả lại đứa con cho người mẹ đã sinh thành ra nó. Cũng giống như năm nào, Ngài chỉ từ tốn vỏn vẹn trả lời đúng hai tiếng 'Thế à'.

Lúc còn trẻ khi nghe câu chuyện này tôi không mấy đồng ý gì cho lắm về thái độ cuả vị thiền sư. Lúc đó ở vào cái tuổi trẻ háo thắng, bị ảnh hưởng bởi những hệ thống tư tưởng duy lý nên tôi khó thể nào chấp nhận được việc một con người lại có thể yếu hèn chấp nhận dễ dàng mọi nhục nhã, không dám lên tiếng phân bua để bào chưã cho sự vô tội cuả mình. Nhưng chính nhờ băn khoăn về hành động tưởng như là vô lý cuả vị thiền sư nọ mà tôi mới khám phá ra thêm được một điều mới là ngoài cái thế giới duy lý mà tôi vẫn thường đụng chạm hàng ngày còn có một thế giới trừu tượng khác mang tên là Tâm Lý và Đạo Lý (tức là lý luận bằng cái tâm và bằng đạo). Và nếu sống trong thế giới tâm linh này, con người dễ thông cảm đến gần nhau hơn, dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm cuả nhau và dễ thương yêu đùm bọc nhaụ

Gần đây tôi được nghe kề về cuộc đời cuả một vị tu hành khả kính, Đức Philippê Nguyễn Kim Điền, Tổng Giám Mục (TGM) Huế. Sau 1975 , bất chấp mọi đe dọa của chính quyền, Ngài không ngừng lên tiếng tranh đấu cho tự do tôn giáo và nhân quyền. Tinh thần này đã được biểu lộ trong câu nói bất tử cuả Ngài để lại cho hậu thế : 'Xưa nay đã có nhiều Giám mục, Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân, dám chết vì Đạo, nhưng đã có mấy ai dám chết vì quyền con ngườỉ'.

Tinh thần này cũng đã được thể hiện bằng chính cái chết đau thương cuả Ngàị Trên giường bệnh tuy đau đớn vì biết rằng mình đã bị chuốc thuốc độc, nhưng Ngài vẫn không mảy may oán hận kẻ giết mình, ôn tồn hỏi người y tá là kẻ chuốc thuốc độc cho Ngài rằng ' Cô biết tôi mấy giờ nữa thì chết không"' Trước thái độ từ tốn không thù hận cuả Ngài dành cho kẻ giết mình, người nữ y tá đó đã phải hốt hoảng run sợ trả lời : 'Con lạy cụ, xin cụ tha lỗi cho con. Việc này là do cấp trên'. Đức TGM Điền đã đáp lời : ' Không những tôi tha lỗi cho cô mà thôi, tôi còn tha thứ cho cả cấp trên sai cô làm, tôi tha thứ hết'. Và thông điệp cuối cùng Ngài để lại cho dì Sáu chỉ vỏn vẹn có câu: 'Chén đắng Chuá trao anh đã uống xong. Xin trọn theo ý Chúa. Liều thuốc độc tai ác đã kết liễu đời cuả một bậc tu hành trọn cả đời sống với đạo, hy sinh cho đạo, tử vì đạo và thản nhiên chết vì quyền con người . Đức TGM Điền đã sống một kiếp người đáng sống, không hổ danh là con cuả Chúa.

Ngày hôm nay khi đối chiếu hai câu chuyện nói về cuộc đời cuả hai nhà chân tu nêu trên, tôi cảm nhận được một tinh thần chung toát ra từ hai vị này: vì tấm lòng bao dung thương người mà hai vị đã nhận hết tủi nhục hay uống trọn chén đắng để cứu người, cứu đờị Tinh thần từ bi bác ái đó cao đẹp làm sao ! Tinh thần đạo lý đó đã khiến cho các Ngài xoá tan được lằn ranh giới thù hận giưã những con người.

Đạo là điểm tưạ tâm linh cao qúy, cần thiết cho nhu cầu tiến hóa và hướng thượng cuả loài ngườị Đạo nhắc nhở con người làm điều lành tránh điều ác. Đạo giúp cho con người biết bao dung tha thứ và chấp nhận dị biệt cuả nhaụ Đạo khuyên con người biết thương yêu đùm bọc nhau. Đạo là chất keo tinh thần xây dựng một xã hội nhân bản lành mạnh thái hoà.

Nhưng tiếc thay ! Giờ đây trên quê hương tôi, những người lãnh đạo CSVN đã không hiểu được rằng Đạo là một viên ngọc qúy bồi dưỡng tinh thần đạo lý dân tộc. Họ cố tâm tiêu diệt đạo pháp, tiêu diệt những căn cơ thiện khiến cho những mầm ác có thêm cơ hội tăng trưởng. Khi họ tiêu diệt đạo pháp có nghiã là họ vô tình gián tiếp tiêu diệt xã hội lành mạnh.

Trước những hiểm hoạ suy đồi đạo đức và sự diệt vong đạo pháp ở quê nhà, là người Việt, chúng ta tránh sao không khỏi đau lòng lẫn ưu tư về hiện tình đất nước. Ai mà chả muốn làm một điều gì đó, dù nhỏ nhoi, những mong kéo đất nuớc ra khỏi tình trạng băng hoại, đói nghèo. Xin hãy biến những ước muốn đó thành những hành động cụ thể để tình người và lòng nhân bản còn tồn tại trong con tim người dân Việt.

Nam Dao (Tháng 2 /2001)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.