Hôm nay,  

Văn Là Người

15/09/200000:00:00(Xem: 11351)
Không còn nghi ngờ gì nữa. Tiếng Việt đã sống, sống mạnh, sống vững trong hoàn cảnh Anh văn tràn ngập tại Hoa kỳ. Người Việt vẫn đấu tranh, đấu tranh bất khuất đẻ sống còn trên quê hương thứ hai cách quê nhà nửa vòng trái đất. Đó là một khẳng định vang vọng lên từ tấm lòng tôi và hòa nhịp với lý trí sau khi đọc nghiền ngẫm hàng mấy trăm bài viết về nước Mỹ do Việt Báo tổ chức.

Thế kỷ hai mươi loài người chứng kiến một cuộc di tản vĩ đại của người Việt có thể so sánh với cuộc di tản ra khỏi Cổ Ai Cập của dân Do Thái (Exodus), năm 1300 trước Chúa giáng sinh, được ghi lại trong Kinh Cựu Ước. Trong cái rủi xa quê cha đất tổ có cái may.

Lần đầu tiên trong lịch sử Việt có một số rất lớn người đi xa mà học, được tiếp xúc, cọ xát với văn minh Tây phương. Non một phần tư thế kỷ sau thôi, nỗi lo quên tiếng Việt, bị Âu hóa, Mỹ hóa chỉ còn là một huyền thoại, không những đối với thế hệ thứ nhứt mà cả thế hệ thứ hai nữa. Minh họa nhận định này có thể rút ra từ cuộc thi Viết Về Nước Mỹ, một việc làm được xem như một cuộc thăm dò xã hội học về sự hòa nhập của sắc dân Việt vào dòng chính văn hóa Hoa kỳ.

Ngạn ngữ Pháp nói, “Văn là người.” Vậy thử lần lượt tìm người Việt hải ngọai, đặc biệt là người Việt tại Mỹ, qua hình thức và nội dung của mấy trăm bài viết đã gởi cho Việt Báo. Thể loại hết sức phong phú, không câu nệ loại hình. Văn tự thuật, mô tả, thực và siêu thưc, nghị luận, khôi hài, châm biếm đều được sử dụng một cách linh hoạt, sáng tạo, và phối hợp như cuộc sống, có cười, có khóc, có ghét, có thương của cuộc đời, cuôc đời của người tỵ nạn. Nếu cho thơ là môt bài văn có vần, thi sĩ chỉ là một người thơ làm thơ. Còn nhìn thơ là hồn thơ hoá thân qua chữ nghĩa thì mỗi truyện Viết Về Nước Mỹ tôi được đọc là một bài thơ sống. Còn gì hàm xúc hơn, chống Cộng hơn khi tác giả của bài Cái Điếu Cầy Ở Mỹ nói về gia cảnh trong chế độ Cộng sản Bắc Việt, ”...tôi về chịu tang cha, gia tài duy nhứt của ông chỉ còn cái điếu cầy.” và tinh tế sắc bén như danh hài Cosby của Mỹ trong câu kết “Thế là từ nay trong văn phòng của Sở Bài Trừ Ma Túy của Los Angeles, đã có những tấm ảnh cái điếu cầy của cha tôi.”

Thể lọai văn chương, bản chất biến thiên. Hết truờng phái này đến trường phái khác để phản ảnh trung thực xu thế thời đại và cao trào tư tưởng của con người. Cụ thể như cách chấm phết (punctuation), cấu trúc câu văn, bố cục bài văn phảng phất cách viết của Mỹ. Mệnh đề phụ để trước mệnh đề chánh, trước chủ từ của mệnh đề chánh thường có dấu phẩy, khiến câu rất rõ nghĩa. Ý chánh thường để đầu một đoạn như đạo diễn phim cho xem cận ảnh đập vào mắt, tạo chú ý, và giúp người đọc, nếu ít thì giờ, chỉ đọc câu chủ đề là có cái nhìn chung về nội dung của đoạn văn. Cách viết này đòi hỏi người viết phải tiên niệm chính chắn trước khi đặt bút như một nhà phê bình Pháp lưu ý, “Ce que l’on concoit bien s’enonce clairement.” (Tiên niệm kỹ thì nói ra rõ). Đó là những dung nạp rất sáng tạo, sẽ đóng góp không nhỏ cho Việt văn sau này. Và đó cũng la những đặc sắc của của văn phong hải ngoại có thể dùng làm tiêu chuẩn để các nhà văn học sử phân định các thời kỳ của văn học.

Nếu thể loại đa dạng như thế, số người viết cũng đủ thành phần xã hội, nam nữ, già trẻ, đủ ngành nghề từ bác sĩ đến người làm đường, và chị ngồi cắt chỉ, giữ trẻ. Khác thành phần, nhưng tất cả đều chung một tinh thần, tinh thần bất khuất của dân Việt. Trở ngại nào cũng cố vượt qua. Khó khăn nào cũng chấp nhận, cười gian nan, bất chấp nỗi gian lao. Đấu tranh với chính mình, với hoàn cảnh, với sự vật để sống còn cho mình, cho gia đình, và cho niềm tin dân tộc. Từ một bậc trưởng lão “Năm Nay Tôi Đã 89” đến một sinh viên muốn “trả thù dân tộc” trước khi ra trường, đời đẹp như trăng mới lên, hoa mới nở của Mùa Hè Năm Ấy; tại một Thị trấn Ven Trời đến bên bệ Tượng Thần Tự Do; và bất cứ người nào, ở đâu đều quyết tâm biến Giấc Mơ Nước Mỹ thành sự thật, biến quê hương thứ hai này thành Vùng Đất Hứa dù qua đây, người nào số cũng thành “tuổi con trâu.”

Đặc biệt đại đa số tác giả gởi bài cũng chính là nhân vật trong truyện. Do vậy các đề tài phản ảnh vô cùng sinh động cuộc sống, cống hiến nhiều kinh nghiệm sáng tạo trong cách giải quyết các bài toán hóc búa của vấn đề hòa nhập vào dòng chính của xã hội Mỹ. Tôi tin rằng, riêng vấn đề hòa nhập, sách vở Mỹ lẫn Việt hiện có trong thư tịch và kinh nghiệm, kể cả của những người du học Mỹ trước 1975 và ở lại, cũng không dồi dào và bao quát hơn.

Từ những kinh nghiệm sống, từ những “tụ kết tinh anh của bốn phương; muôn màu muôn vẽ lại muôn hương” (Thơ Bùi Khánh Đản) của người Việt sống trên đất Mỹ, một nơi xa đến nỗi ngày ở đây thì đêm ở nước nhà, một nhận định đáng mừng là các giá trị tinh thần của dân tộc không bị xói mòn. Ý niệm gia đình có đôi khi bị chao đảo nhưng sau cùng cũng thích nghi trên tinh thân hòa nhi bất đồng cùng nền văn hóa Mỹ dựa trên cá nhân. Món ăn Việt vẫn ngự trị trên bàn ăn tối, bữa tiệc trong các ngày lễ cỗ truyền dân tộc dù ở Tiểu Sàigòn đông người Việt hay ở “thị trấn ven trời” chỉ có bốn gia đình Việt.

Tình dân tộc, nghĩa đồng bào, tình nhân loại của nhưng người “cùng một lứa bên trời lận đận”, càng xa nước càng yêu thương nhau. Tại một quán Donut góc đường Westminster-Newland, tôi dã thấy một người đàn anh của tôi, từng xông pha trận mạc, cảm động đến ứa nước mắt khi đọc bài “Gởi Về Blytheville”. Riêng bà nhà tôi và tôi cũng cười ra nước mắt khi đọc một bà người Việt quay đầu xe trên xa lộ, hỏi anh em đang cắt cỏ bên lề, có phải dân đầu đen không, Đoạn bà cầu Chúa, bảo lao xe đi, và trở lại với một bọc bánh mì thịt “cứu nguy dân tộc” vì bà tưởng lầm anh em đó đang lao dịch vì phạm tội. Đây là tiếng nói của tình yêu dân tộc, ngôn ngữ của nghĩa đồng bào; văn chương chỉ là phương tiện chuyên chở. Một nhà văn dù điêu luyện nếu thiếu sống thực, dầm mưa dãi nắng, bơ vơ giữa dòng xa lộ tấp nập xe, lỡ một chân ga, lỗi một nhịp thắng, xe cắt chút rác tông khỏi lề, coi như đời bế mạc, để có ba mươi đô la một giờ, không thể có một đoạn văn khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười, lý thú như vậy.

Trên đây là những cảm nghĩ của tôi, một người chỉ được là siêng đọc, hoàn toàn không phải nhà phê bình văn chương. Nên tấm lòng của tác giả là cái chánh, “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” (Truyện Kiều, Nguyễn Du). Rõ ràng lòng người Việt rất yêu văn chương, trọng chữ nghĩa, yêu tiếng mẹ đẻ. Chỉ trong ba tháng đã có trên ba trăm bài gởi về tòa soạn Việt Báo. Phần thưởng chỉ là phụ. Tôi tin rất nhiều người viết gởi mà chẳng chú ý đến giải thưởng là bao nhiêu. Cái chánh là viết để đỡ nhớ tiếng Việt. Trong chiều hướng đó mà người Việt khắp năm châu, bốn biển có dịp sang Mỹ là cố gắng đến Tiểu Saìgòn. Các cụ sáng hay ra Phố Bolsa nghe, nói tiếng Việt, thấy mặt người Việt. Và đó cũng là lý do thành công của sáng kiến Viết Về Nước Mỹ của Việt Báo. Theo chỗ tôi biết một tờ báo Việt bên Úc Đại Lợi cũng đang làm như Việt Báo, và cũng được sự ủng hộ, tham gia mạnh của bà con người Việt mình.

Ngoài tình tự dân tộc trong ngôn ngữ, còn có nhu cầu rất là người của người viết. Thượng đế sanh con người trên đời này, không ai giống ai. Từ ngàn xưa cho đến ngàn sau, không có ai giống mình; và mình cũng chẳng giống ai. Mỗi người đều có một lịch sử, một cuộc đời khác nhau. Thể hiện cuộc đời ấy trên giấy mực là một đóng góp cho lịch sử, giúp cho người sau tìm hiểu thời đại trước. Sử quan hiện tại không hoàn toàn chú mục vào các nhân vật lớn, vua chúa, lãnh tụ mà còn tìm hiểu cách sống của đại chúng hầu có cái nhìn chung về xã hội, từ đó rút baì học cho đời sau. Phương chi, một trong những sử kiện lớn của thế kỷ hai mươi này là cuộc di tản lớn của dân Việt thuộc văn minh Đông phương đến định cư chung đụng cùng người thuộc nền văn minh Tây phương. Dưới góc nhìn văn hóa đó, tác giả các bài Viết Về Nước Mỹ đã góp công lớn cho các nhà sử học sau này. Và các bài viết là những sử liệu quí cho lịch sử dân tộc và văn học.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cả nước Mỹ đang xôn xao vì số tiền trúng của Mega Millions lên đến bạc tỷ Mỹ Kim trong ngày Thứ Ba, 23 tháng 10 /2018 tới đây. Nhóm bạn thân của chúng tôi có 6 người
Giáo sư Peter Navarro, chủ biên quyển sách chấn động thế giới “Chết Vì Trung Quốc” hiện là cố vấn cho Tổng thống Trump, mới đây tuyên bố công khai và rõ ràng. Rằng "Hãy nhìn vào điều này: Chi phí vận chuyển một gói bưu phẩm từ Los Angeles đến New York còn đắt hơn việc vận chuyển một gói hàng tương tự từ Bắc Kinh tới New York. Sự bất bình đẳng này đặt các doanh nghiệp nhỏ và nhà sản xuất Mỹ vào thế bất lợi trong cạnh tranh." Người Mỹ học cao, người Mỹ lao động, đảng Cộng hòa hay Dân chủ, người Mỹ nữ hay nam, giả sử có câu hỏi ai đồng ý với Ô Navaro xin giơ tay. Chắc chắn hằng ngàn cánh tay, hằng triệu triệu cánh tay người Mỹ giơ tay lên. Và nhất tề đòi hỏi chánh quyền Mỹ làm tất cả điều gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để huỷ bỏ bất công đó. Một bất công quá lợi cho TQ mà quá bất lợi cho nước Mỹ và dân Mỹ.
Khoảng cuối tháng 10/2018, chính phủ Nhật Bản yêu cầu Facebook, mạng xã hội lớn nhất thế giới, phải thông báo đầy đủ các vấn đề bảo mật đến người dùng, tăng cường giám sát nhà cung cấp ứng dụng trên nền tảng và thông báo cho nhà chức trách về bất kỳ thay đổi nào trong các biện pháp bảo mật.
Khoảng giữa tháng 10/2018, CEO Apple Tim Cook, trong động thái chưa từng có tiền lệ, đã yêu cầu Bloomberg gỡ bỏ bài báo. Tim Cook đồng ý trả lời phỏng vấn của BuzzFeed News để giải quyết các cáo buộc trong bài viết của Bloomberg. Ông khẳng định: “Điều này không xảy ra. Không có sự thật nào cả”. Apple liên tục bác bỏ các luận điểm của Bloomberg.
Hội Cầu Vồng Việt Quận Cam (Viet Rainbow of Orange County -VROC) mạnh mẽ lên án những nỗ lực của chính quyền đương thời thứ 45 để tái định nghĩa giống và giới tính, vì hành động này nhằm vào mục đích khai tử những anh chị em là người chuyển giới. Chúng tôi kiên quyết bác bỏ quan niệm “giới tính được quyết định dựa trên những đặc điểm sinh học bất biến”. Suy nghĩ độc hại này là lý luận sai lầm nghiêm trọng trong vấn đề xác định giới tính của tư tưởng thuộc địa Âu châu.
Westminster (Bình Sa)- - Vào lúc 3 giờ chiều thứ Bảy ngày 20 tháng 10, 2018 tại Đền Thờ Đức Thánh Trần, Liên Ủy Ban Chống Cộng Sản và Tay Sai đã tổ chức buổi họp báo để làm sáng tỏ hai vấn đề mà cảnh sát Thành phố Westminster đã hành xử đối với những người tham dự biểu tình để phản đối sự có mặt của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng, đảng viên cộng sản, văn công Việt Cộng.
Westminster (Bình Sa)- - Nhà thơ Trạch Gầm ra mắt 2 CD “Dấu Giày Chinh Chiến” và “Đêm Qua Ta Mơ.”
Biển Đông dậy sóng khi TQ và ASEAN đang tập trận và Đài Loan sẽ tập trận trong vùng quần đảo Trường Sai, trong khi eo biển Đài Loan và TQ lại không yên vì tài chiến Mỹ sắp đi qua đây, theo bản tin của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) và Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 23 và 24 tháng 10.
MAZATLAN, Mexico - Trung tâm báo bão quốc gia Hoa Kỳ (NHC-Miami) cho biết: bão Willa giảm sức mạnh từ cấp 5 xuống cấp 4, tập trung tại 120 dặm nam-đông-nam Mazatlan, sẽ đổ bộ Mexico trong ngày Thứ Ba.
VIENNA - Mảnh vụn của nhựa plastic được nhận diện trong phân người từ châu Âu đến Nga, Nhật, theo kết luận của 1 cuộc nghiên cứu lần đầu tiên cho thấy sự hiện diện rộng lớn của phó sản dầu mỏ trong thực phẩm của người.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.