Hôm nay,  

Trang Thơ - Phần I

14/10/200000:00:00(Xem: 7392)
Sợ

Ta sợ em quay mặt làm ngơ.
Ngồi đứng không yên, mãi ngóng chờ,
Hãy nói đôi lời! Nàng tiên nhỏ!
"Khả ái tình sinh thỏa ước mơ"**

Ta sợ quà cho, em không nhận,
Băn khoăn tự vấn: Cớ sao đây"
Có phải ta làm gì... em giận""
Tóc ưu tư, tóc xõa vai gầy!!

Ta sợ buồn dâng mắt bồ câu!
Khép kín mi cong, vạn nỗi sầu.
Ta sợ đêm dài em vắng bóng!
Lòng bâng khuâng như chớm tình đầu!

Thương em... sợ đủ thứ trên đời"
Sợ ngày nắng hạ cháy bờ môi,
Sợ gió đông về mang giá lạnh...
Lạnh trời, lạnh đất, lạnh em tôi!!

Bích Vân

(**)Trích thơ của sư phụ Thanh Khả

*

Chuyện đau thương

Đất nước mình, có quá nhiều chuyện kể,
Những tên đường, đồi núi lẫn đất đai,
Từ Cà Mau đến Bến Hải chạy dài,
Qua Quảng Bình, Thanh Hóa về xứ Lạng.

Chuyện bắt đầu, từ Mùa Thu Ất Dậu.
Đã một thời, chép vào sử đấu tranh(1)
Bừng khí thế, thôn quê đến thị thành,
Gậy tầm vông, mang nặng lòng yêu nước.

Giòng Bến Hải phân chia tình Nam Bắc
Quảng Trị buồn, nơi đọ kiếm so gươm
Một Mậu Thân, Huế quằn quại đau thương.
Lộ kinh hoàng, xác người không nguyên vẹn.

Đồi Charlie, kỷ vật về thành phố,
Tống Lê Chân, đồn hẻo lánh biên phòng.
Người ngạo nghễ, tìm về chốn hư không.
Không vướng bận, lợi danh lẫn quyền lực.

Mỗi tên đường, là bao nhiêu xương máu,
Trường Sơn Đông và Tây, lắm mộ hoang.
Bình Long ơi! Ai gây cảnh điêu tàn"
Niên hàng niên, cúi đầu dung náu đâu.

Năm Quý Mão (1963)mốc thời gian biến chuyển,
Mèo trở lại, lịch sử đã sang trang.
Con số 9 (2), gây tang tóc điêu tàn!
Từ Ất Dậu, ba thập niên khói lửa.

Thanh niên Việt, bia dùng thử vũ khí,
Vườn, ruộng, rừng để nghiệm thuốc khai quang.
Người xuất hiện (3), thời gian ngắn huy hoàng,
Mượn danh Phật, thử hỏi công hay tội"

Giết nhân tài, quyết tranh danh đoạt lợi,
Bỏ Cao nguyên, mong hy vọng ngoại nhân!
Khi cùng đường vội cuốn gói thoát thân
Hãy yên lặng, để anh hùng an giấc.

Năm Đinh Tỵ, có dịp đến xứ Lạng,
Sơn La, Vĩnh Phú, Yên Bái, Tuyên Quang.(4)
Rừng thâm sâu, nhâm nhi phút huy hoàng,
Thật không hiểu làm sao còn sống được.

Thế kỷ mới, mở đầu mầm hy vọng,
Thời tin học, điện toán đã trưởng thành,
Những mẫu người của thế hệ cha anh.
Nên nghĩ đến tương lai và tuổi trẻ.

Lỗi thời rồi, thế hệ già chậm tiến,
Còn gì nữa, luyến tiếc cố tranh giành.
Hãy lui bước, nhường cho bậc tài danh.
Để đất nước vươn mình cùng thế giới.

Ỵtacgia = Từ Nguyên

(1)Năm 1945: a) trận đói tại miền Bắc chết khoảng ngót 2 triệu người. b)Cách
mạng mùa thu 8/1945.

(2)Những năm có hai số cuối cộng lại thành số 9 (1945, 1954, 1963, 1972)

(3)Năm 1954 Ngô Đình Diệm về nước chấp chánh đến năm 1963.

(4)Năm 1977, tất cả cán bộ miền Nam (70%) bị lưu đày tận miền Bắc, nơi thâm
sâu rừng núi.

*

Trong chút ân tình

Đêm ôm con vào lòng
Giọt lệ bỗng trào tuôn
Vẫn thơ ngây khờ dại
Trong giấc ngủ bình thường

Cha biết bao hoài vọng
Chắt chiu những tháng ngày
Khi con vừa chợt lớn
Tổ ấm kia bỗng bay

Tuổi lên mười con đã
Lang thang trên lối về
Buổi tan trường chân trẻ
Vội vã quên bước đi

Đêm ôm con vào lòng
Nghe ngàn cơn sóng vỗ
Em biền biệt đêm đông
Cụm hoa vàng tơi tả

Chuyện ngày xưa đã quên
Ta góp nhặt trăm miền
Nhắn em về kể lể
Trăng tròn - đêm vẫn lên

Trong một chút ân tình
Xin em được bình yên


Vội vàng nơi phố thị
Con - giấc ngủ thật êm.

Thy2000

*

Ngỡ ngàng

Thầy xưa trò cũ gặp nhau,
Mắt nhìn mắt, bỗng nghẹn ngào quay xuôi.
Rưng rưng dòng lệ ngậm ngùi,
Người lau kính cận, người chùi phấn son.

Vô Danh

Ôi diễm tuyệt! Những ngày xưa thân ái,
Nhớ mái trường, nhớ lại chuỗi ngày qua.
Cùng học trò, cùng đồng nghiệp, thiết tha,
Vui vẻ sống trong khung trời sách vở.

Ngày giặc đến, bao cuộc đời dang dở,
Trò bỏ trường, thầy bỏ lớp đi hoang.
Từ nơi xa, đôi lúc, tưởng như còn,
Thấy đồng nghiệp, thấy học trò, trường cũ!

Và cứ thế, dòng đời thêm nghịch lủ,
Tôi lang thang, trôi giạt đến nơi này.
Nhiều đêm buồn tìm quán lạ giải khuây.
Hình ảnh cũ vẫn quanh đây: ngày ấy!

Rồi một đêm, tình cờ tôi gặp lại,
Cô học trò trường huyện cũ, ngày xưa,
Nét thơ ngây, gợi cảm, vẫn chưa nhòa,
Còn ẩn dưới lớp lụa là son phấn!

Vì nhìn đời với đôi tròng kính cận
Tôi đâu ngờ em bán phấn buôn hương!
Tôi đâu ngờ tôi cứ mãi long đong!
Gặp lại em ngay giữa lòng thành phố

Hiểu em rồi, tôi càng thương càng nhớ,
Ngỡ ngàng sao, tan tác một đời hoa
Lặng nhìn em, tôi bỗng thấy xót xa,
Trong giông tố: phấn son nhòa nước mắt!

Kỳ Nguyễn

*

Xuân lạc xứ

Tiết trời như đã chuyển xuân sang
Cảnh vật đổi thay thật ngỡ ngàng
Khí trời buốt lạnh giờ ấm áp
Tình cũ người thay thật phũ phàng.

Xuân về lòng lại thấy mênh mang,
Cảm nghĩ về xuân thật bẽ bàng.
Đất người có lẽ xuân không thật,
Nhớ lại quê nhà lúc xuân sang.

Xuân mình, xứ lạ nắng chói chang
Cảm nhận sao đây hỡi xuân nàng
Bao năm lưu lạc không quên được
Mộng gửi tầm xuân ánh nắng vàng.

Quê nhà xưa cứ độ xuân sang
Tỏa ánh bình minh chốn địa đàng
Chim ca, bướm lượn, hoa đua nở
Khí tiết trời xuân thật dịu dàng.

Khánh Linh NSW

*

Trăng và hoa

Trăng treo ngoài song cửa
Hoa hé nở trong phòng.
Gió thu về lành lạnh.
Rạo rực con tim hồng.

Ánh trăng vàng lả lướt.
Suối tóc nàng tha thướt
Bóng ngả dài lê thê.
Nhớ tháng ngày năm trước.

Hai ta trong ngày hè.
Phút giây lòng tê dại
Trăng hoa những tái tê.
Để đôi lòng khắc khoải.

Nhớ những buổi trăng vàng.
Hai đứa sóng hàng ngang.
Gió ru hoa nhè nhẹ.
Tê tái cả lòng vàng.

Anh Mười

*

Sương khói chiều hôm

Sương khói nhà ai chiều sương lạnh
Mục đồng rảo bước lại cô thôn
Thoảng nghe trong gió thơm mùi mắm
Đạm bạc chiều hôm bữa cơm nghèo

Rau cỏ sân nhà ôm tình đất
Mưa về tốt lúa ấm lòng người
Nuôi con khôn lớn trời quê ngoại
Vòng tay cậu mợ tấm chân tình
Từ ruộng về ba mang xâu cá lóc
Một giỏ đầy nào rắn nào lươn
Chút tép bạc, cá rô, cá sặt
Gọng bờ mương đắp đổi qua ngày.

Chị giã tép nấu canh khoai mỡ
Chút tiêu, chút mỡ, chút hành ngò
Ngon biết mấy chảo rang tép cháy
Thắm tình quê ngoại, gạo nàng Hương.

Nghe tiếng ễnh ương rền nhạc khúc
Chờ mưa tạnh hột, anh ra đồng
Xách đèn khí đá đi soi ếch
Từng cặp, từng đôi giỡn bạn tình.

Ếch xào xả nghệ dành cho ngoại
Còn đĩa xào lăn dọn phần cha
Lai rai cùng cậu đôi ba sợi
Trống bằng da ếch, tuổi thơ con

Con giờ khôn lớn đi bốn phương
Ngoại về tiên cảnh yên phận người
Cha mẹ đã ra người thiên cổ
Mong ngày trở lại mái từ đường.

Chái bếp nhà sau mờ hư ảo
Quê nhà trong thoáng mộng chiêm bao
Sương khói chiều hôm vương khóe mắt
Lãng đãng hồn con suốt cuộc đời.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
hội Asian Business Association of Orange County đã tổ chức buổi lễ tôn vinh tính phong phú của văn hoá đa dạng. Đồng thời, những người đã có công làm phong phú văn hoá Mỹ-Á
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam (1906-1963) có 4 quyết định quan trọng cho đời ông nhưng đồng thời cũng là bốn quyết định có ảnh hưởng mạnh lên đời sống của dân tộc Việt Nam. Đó là: Sáng tác hai tác phẩm đầu tay Nho Phong và Người Quay Tơ khi chưa đầy 20 tuổi năm 1926
Vào năm 1994, trước tình hình đàn áp nhân quyền trầm trọng của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN), nhiều tổ chức và cá nhân tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền trong và ngoài nước đã vận động thành công Quốc Hội và Chính Phủ Hoa Kỳ thông qua quyết nghị chung S.J.Res.168 ấn định ngày 11 tháng 5 (May 11) hàng năm là “Ngày Nhân Quyền Việt Nam”
Sự thành công trong cuộc vận động và định cư khẩn cấp nhà hoạt động môi trường Bạch Hồng Quyền cùng gia đình của ông được đến bến bờ tự do của tổ chức VOICE và VOICE Canada vào ngày 3 tháng 5, 2019 vừa qua, đã là một câu trả lời mạnh mẽ cho những kẻ chuyên loan tin bịa đặt
Thơ NĐT không có giọng kêu réo kể lể hay chia sẻ với ai cả, chỉ là những lời thở than thì thầm với chính mình, những tiếng nói không mạch lạc, những mảng âm thanh rời rạc chán chường thờ ơ: Thịt da hay là đá, Ta hỏi rồi ta nghe...
Xin được viết bài này để trước tiên cảm ơn Mẹ Nấm về lời phát biểu của bà trươc cộng đồng người Việt ở Nam California về việc xin thông cảm cho bà vì còn dùng những danh từ của cộng sản vì mới qua chưa thể nào nhanh chóng sửa đổi được những ngôn từ bên đó.
Thạch Sanh Lý Thông thoạt đầu là truyện được truyền miệng trong dân gian từ khi dân Việt còn quần cư ở châu thổ sông Hồng. Truyện Thạch Sanh thuộc loại truyện cổ tích thần kỳ
không ai có thể phủ nhận thành tựu trong Giáo dục là một trong những thành công quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét vàng son đáng trân quý trong nếp sống và sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975.
Sự kiện người dân Việt Nam vượt biển tìm tự do, sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975, được coi như là một cuộc di dân lớn làm rúng động lương tâm nhân loại đồng thời cũng là một bi kịch
Sau vài lần cạn ly đầy (rồi đầy ly cạn) thì nhà văn Nguyễn Mộng Giác (bỗng) biến thành một… nhà thơ. Ông cao giọng đọc thơ Phùng Quán: Thơ ai như thơ ông/ Mỗi chữ đều như róc/ Từ xương thịt cuộc đời
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.