Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

21/11/200500:00:00(Xem: 6477)
"Duyên Dáng VC" và những trò hề của CS!

Nguyễn Đình Khương - Sydney NSW

(Tiếp theo... số 437) ...Từ cái "truyền thống nói láo có di căn như tế bào ung thư" có từ thời mồ ma Hồ Chí Minh để lại (chính tên Hồ tặc này đã tự vỗ ngực xưng mình anh hùng 'Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng' khi y vô thăm đền thờ Trần Hưng Đạo ở Vạn Kiếp, rồi cũng chính tên Hồ tặc này tự mình nặn ra tên tác giả Trần Dân Tiên để viết bài ca ngợi mình), cho đến nay, nên mấy anh chàng ký nô được Nguyễn Công Khế giật dây cũng viết bài phét lác đọc thấy ngứa cả mắt. Sau khi họ phịa đặt cái tin (nguyên văn như sau): "Đại sứ quán Việt Nam tại Úc cho biết cho đến hôm 30/10, toàn bộ số vé của nhà hát Canberra gần 1.200 chỗ ngồi đã được phát hết, trong đó có hàng trăm quan khách của Chính phủ Úc, các đại sứ, đại biện, phó đại sứ các cơ quan đại diện nước ngoài tại Úc và đông đảo bà con Việt kiều...", báo Thanh Niên tiếp tục phịa đặt một cách lố bịch đọc thấy nực cười như sau: "Hiện vẫn còn một số lớn bà con Việt kiều liên tục gọi điện đến Đại sứ quán để hy vọng tìm một tấm vé xem đêm diễn. Chiều qua, Ban tổ chức cũng đã họp khẩn đưa ra phương án đề phòng quá tải. Theo đó, sẽ dựng một màn hình bên ngoài sảnh của nhà hát để những người không có vé vẫn có thể xem buổi biểu diễn." (http://www3.thanhnien. com.vn/Vanhoa/2005/10/30/127351.tno)

Đọc đoạn báo phịa đặt trên, nếu Nguyễn Công Khế còn chút danh dự của một người Việt từng được ăn học, được dậy dỗ dưới mái trường VNCH thời trước 1975, chắc y phải xấu hổ lắm. Vì báo Thanh Niên đưa tin "có hàng trăm quan khách của chính phủ Úc" nhưng đáng tiếc cho Nguyễn Công Khế là đến nay, chỉ thấy báo Thanh Niên nêu được tên có một chính khách duy nhất tham dự đêm trình diễn tại Canberra là Peter Slipper. Buồn thảm hơn cho CSVN là ông chính khách này khi phát biểu, cứ cố tình chọc giận CS bằng cách nhất định không chịu gọi "cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN" mà cứ gọi "Việt Nam Cộng Hòa" (SGT, số 437, tr.14) Chắc là ông dân biểu này trả đũa việc thứ trưởng ngoại giao CS Lê Văn Bàng gọi lộn tên ông là Peeter Sleeter""")...

Người Việt làm hãng như tôi gọi lộn tên người ngoại quốc là chuyện không có gì ngạc nhiên. Nhưng đằng này ông Bàng đường đường là một thứ trưởng ngoại giao, trước kia từng là đại sứ LHQ (cái này tôi không nhớ rõ, nếu sai, xin qúy vị sửa dùm cho) ở bên Mỹ, vậy mà bây giờ nói có cái tên của một dân biểu mà nói sai hoài thì cũng kì quá. Hay là cái tính của ông thứ trưởng ngoại giao Bàng này xưa nay chuyên môn nói lộn kể từ khi đi mò sò bị cảnh sát Mỹ bắt rồi trí trá nói mình không biết tiếng Anh, nên đến bây giờ vẫn thích phát âm tiếng Anh bập bẹ, riết đâm quen mất rồi... Rất mong mấy vị "đỉnh cao trí tuệ" khi đọc được bài này của mỗ, chịu khó cho cái lão Bàng về về nhà đuổi gà cho vợ, hay chịu khó đi mò sò mà lại được việc... Cũng nhân nói đến cái chuyện dối trá, bịa đặt, bịp bợm của "đỉnh cao trí tuệ CS", tôi mới nhớ đến bài thơ Nhớ Mẹ của anh chàng bộ đội bị CS xúi dục vô Miền Nam "giải phóng" rồi anh mới thấy đảng của anh nói láo. Bài thơ đó hay đáo để, xin chép ra đây để thấy được hàng triệu thanh niên sanh bắc tử nam khổ thế nào:

Từ buổi con lên đường xa Mẹ
Theo anh em sang Lào rồi dấn bước vào Trung
Non xanh, nước biếc trập trùng
Sớm nắng biển, chiều mưa rừng gian khổ
Tuổi thanh xuân, cuộc đời như hoa nỡ
Vì hoà bình đâu ngại bước gian nguy
Mấy tháng trời đêm nghỉ ngày đi
Giày vạt gót áo sờn vai thấm lạnh
Những buổi chiều Trường sơn, núi rừngcô quạnh
Mẹ hiền ơi con chợt nhớ quê mình
Khói lam chiều, giàn mướp lá lên xanh
Con bướm nhỏ mái đình xưa nhớ quá
Vào nơi đây tuy đất người xa lạ
Nhưng miền Nam cũng cùng một quê hương
Vẫn bóng dừa xanh, vẫn khói lam chiều
Con trâu về chuồng, tiếng kêu gợi nhớ
Đã qua buổi ban đầu con bỡ ngỡ
Con nhìn ra, nào giải phóng gì đâu"
Buổi chợ đông, đồng lúa xanh màu
Tiếng chùa công luôn hồi chuông tiếng mộ
Lớp học từng bừng những đàn trẽ nhỏ
Đang nhịp nhàng vui hát bản đồng ca
Và trong vườn luống cải vườn hoa
Đàn bướm nhỏ rũ nhau về hút mật
Xóm dưới làng trên niềm vui ngây ngất
Sao người ta bắt con đốt xóm phá cầu
Phải gài mìn, gieo tang tóc đau thương
Đã có nhiều lần tay con run rẫy
Khi gài mìn để sau bổng thấy
Xác người tung máu đổ chan hoà
Máu của ai"Máu của bà con ta
Của những người như con như Mẹ
Đêm hôm ấy mắt con tràn lệ
Ác mộng về, con trằn trọc thâu canh.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trà dầu là một cách uống trà do người dân tộc Yao, sống trong vùng núi tự trị huyện Kung Thành Quế Lâm sáng chế.
Cuộc chiến thương mại vẫn xảy ra chung quanh hàng Việt Nam xuất cảng…Báo Diễn Đàn Doanh Nghiệp ghi nhận: Sau khi áp thuế chống trợ cấp 12% với ống thép không gỉ từ Việt Nam, Ấn Độ lại tiếp tục điều tra chống trợ cấp đối với ván sợi bằng gỗ.
Trước đây mùi hắc làm lộ tẩy – hương vị khó chịu, không thể nhầm lẫn của khói thuốc lá. Và bạn biết ngay, bằng cách nào đó, khói bên nhà hàng xóm đang trôi dạt vào nhà bạn.
Lễ Tạ Ơn là dịp để các gia đình có dịp quây quần trong những buổi họp mặt, tổ chức những chuyến đi chơi xa hoặc những buổi ăn tối với những thức ăn truyền thống của ngày lễ trong không gian ấm cúng và hạnh phúc.
Tình hình Hồng Kông từ gần 6 tháng biểu tình phản kháng liên tiếp đã cho thấy có nhiều dấu hiệu rất đặc biệt về cuộc bầu cử này.
Hoà thượng Thích Trí Quang vừa viên tịch hôm 8/11/2019 tại chùa Từ Đàm, Huế, sau 96 năm ở cõi trần.
21.11.2019: Động Đất ở Tỉnh Xayaburi Bắc Lào - Bản tin đầu tiên người viết nhận được qua 1 text message từ Paris, sau đó tin được đăng tải trên báo Figaro ngày 20.11.2019 lúc 17 giờ 05: Séisme de magnitude 6,1 au Laos / Trận động đất 6.1 ở Lào
có 278 ứng cử viên Dân chủ chiếm chức vụ trong số 452 chức vụ của hội đồng quận kết quả sơ khởi sáng thứ Hai. Phe thân chính phủ, đã giành được khoảng 3/4 số ghế trong các cuộc bầu cử trước đó vào năm 2015, đã sụp đổ ồ ạt và chỉ còn lại có 42 chức vụ
Họa sĩ Duy Thanh vừa từ trần vào giờ 9:30 PM, đêm Chủ Nhật 24/11/2019 tại bệnh viện General Hospital San Francisco, tại thành phố San Francisco, California. Họa sĩ Duy Thanh sinh ngày 11 tháng 8 năm 1931 tại Thái Nguyên. Ông học vẽ năm 1952


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.