Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

06/12/200500:00:00(Xem: 12950)
Mắc mớ gì mà ông K.Hòa phải "quê dùm cho CS""!!

Từ Hải - Melbourne VIC

Đọc trong số báo tuần rồi tôi rất ngạc nhiên khi có ông độc giả nào đó tên K.Hòa ở Campsie (DDDG ngày 24/11 trang 25 & 61) viết bài phân tích những thất bại của CS đã rồi phang một câu vọng cổ nghe thật lạnh lùng "...khi thấy nhà nước cộng sản tổ chức kỷ niệm 60 năm lễ quốc khánh mà chúng bị thất bại ê chề như vậy, bản thân tôi cũng thấy quê quê, ngượng ngùng thay cho họ". (""") Tôi không hiểu ông K.Hòa nghĩ gì, cảm xúc gì, và hiểu biết những gì về CS và cuộc trình diễn "Dơ Dáy VC" vừa rồi, mà bỗng dưng è cồ ra tình nguyện gánh cái quê của CS! Đọc phần phân tích sâu sắc của ông về những thất bại ngoại giao của CSVN, tôi chắc chắn 100% ông chẳng phải là CS mà cũng chẳng thuộc loại thân cộng thân trừ gì...

Nhưng nói xin lỗi chứ, có lẽ ông thuộc loại "nhân đạo rởm, thật thà ngu". Ông có biết là tụi VC đợt rồi nó thất bại ê chề như vậy là do đâu không" Thưa ông, do chính cộng đồng chúng ta đã đấu tranh tích cực nên mới khiến cho chúng thất bại ê chề như vậy. Mà trong đó chắc chắn là phải có cả công lao của cả ông nữa. Vậy mà khi thấy chúng thất bại ê chề, ông phải mừng mới đúng. Đằng này ông lại cảm thấy quê quê ngượng ngùng thay cho CS thì thật là dại dột hết chỗ nói. Nếu vậy thì muốn mình khỏi quê, ông đừng có chống CS nữa, cứ ở nhà rung đùi để khỏi bị vướng mắc vào những mặc cảm nhân đạo và lòng thương người mênh mông không biên giới, bất kể bạn thù là hay nhất. Tôi sờ đầu gối nói chân thật, sống ở trên cái trần thế này, xin qúy vị đừng có lý tưởng hão. Cũng vì trước kia mình nhân đạo quá, lý tưởng quá, nên đến giờ này phải sống ở quê người. Năm 54 bỏ CS chạy vô Nam tưởng thoát. Nào ngờ CS nó lại mò vô, rồi đến năm 75 lại bỏ CS chạy sang Úc. Rồi CS nó cũng mò theo. May ở cái đất tự do dân chủ này nên CS nó không thể quậy phá đặt mìn phá cầu, pháo kích bừa bãi như ở VN nên mình mới có thể chống nó, làm cho nó thất bại ê chề. Được như vậy thì phải thêm hào khí can vân, biết bền gan vững chí mà tiếp tục theo đuổi con đường chống cộng thì mới phải cái đạo nghĩa làm người tỵ nạn. Chứ ai đâu mới thắng được vài trận, CS nó mới thua ê chề, mình đã lo ngượng ngùng quê độ dùm nó. Nói thiệt, đấu tranh chống CS mà nhân đạo hão, ngượng ngùng rởm như ông KHòa thì chắc có ngày phải bỏ Úc mà chạy. Mà lần này thì chạy đâu mới được" Chắc chạy xuống Nam Cực quá xá mất. Đọc bài của ông Hữu Nguyên vừa rồi thì thấy hình như ông Hòa cũng là kỹ sư, chắc cũng có ăn học dữ lắm. Nhưng xưa nay tôi thấy những người hay học nhiều thì ít hiểu rộng, mà hơi tý thì khoái nói nhân nghĩa bà tùng lâm, chân đi dưới đất mà cứ thích chắp cánh bay bổng tận chín tầng trời...

*

Tại sao có một số trí thức Trở Cờ!

Trần Đình Hoa - Sydney NSW

Cái vụ chống CS duyên dáng kỳ rồi là chiến thắng lớn lắm. Nhưng chiến thắng như vậy những chúng tôi vẫn thấy có một số tay trí thức, văn sĩ, ký giả gì đó không chịu nhìn ra cứ chạy theo đít CS để hít bã mía là thế nào. Sau khi đọc báo Sàigòn Times số tuần rồi, tôi tán đồng quan điểm của qúy báo hoàn toàn. Ít ra, tại Úc chúng ta cũng cần phải có những tờ báo can đảm, dám mặt đối mặt với cộng sản như vậy. Noi gương qúy báo, tôi cũng sẵn sàng đối diện với cộng sản lẫn cả những kẻ tiếp tay cộng sản. Nhân tiện viết thư này, tôi xin qúy vị trong cộng đồng cần cảnh giác đối với thành phần mệnh danh là trí thức trong cộng đồng chúng ta. Kinh nghiệm ông bà tổ tiên chúng ta trong suốt mấy ngàn năm giữ nước cho thấy, dân khoa bảng học nhiều, bằng cấp lắm mà không dấn thân vì dân vì nước, thì y như rằng trùm mền, sẵn sàng vì miếng thịt hoặc vì tự ái mà tiếp tay với cộng sản. Theo tôi được biết, hiện nay, trong cộng đồng chúng ta có một số vị gọi là "khoa bảng" đang âm thầm cấu kết với một số tay mệnh danh là "trí thức Bắc Hà" để thành lập một lực lượng hòa hợp hòa giải, hoặc đánh lạc hướng sự quan tâm của cộng đồng vào ba cái chuyện rẻ tiền. Đây là một âm mưu có tính toàn cầu của CSVN, do một nhóm "trí thức về hưu của người Việt hải ngoại" bị cộng sản bí mật giật dây. Chúng ồn ào gõ trống khua chiêng những chuyện rất lố bịch và rất hạ cấp như bảo trí thức thì phải thức thời, phải biết gió chiều nào che chiều nấy, phải biết nước múc dưới sông hai lần không bao giờ nước giống nhau, phải biết bắt con cào cào, ngắt hai cái càng của nó rồi hô cho nó nhảy, mà nó không nhảy thì ta có thể kết luận là hễ ngắt càng thì cào cào sẽ bị điếc...

Trong năm nay, ngày Thứ Bảy 25/8/2018 là Lễ Vu Lan, ngày để tất cả mọi người nhớ ơn ba mẹ...
Trong hình là khu phố Ginza, trung tâm tài chánh của Tokyo, thủ đô Nhật Bản. Người chụp hình là nhà báo Phan Tấn Hải trong chuyến đi Nhật Bản do ATNT Tours & Travel (https://www.atnttour.com/) thực hiện với hướng dẫn của Giám đốc Trần Nguyên Thắng, người du học Nhật từ 1970, giỏi tiếng Nhật, biết rất nhiều ngõ hẻm kỳ lạ nhất của Nhật Bản.
Kể Chuyện tình, Chuyện Gia Đình, Kỷ Niệm, Hồi Ức, Chia Sẻ … là mảnh sân chung dành cho tất cả quí vị độc giả. Các bạn có thể kể chuyện tình, đời sống hôn nhân, hay chuyện gia đình, chuyện nuôi dạy con, kỷ niệm thời đi học, thời tuổi trẻ, tuổi thơ, những hồi ức, tâm sự …. của bạn, hay chia sẻ những bài viết hữu ích nói về tình yêu và đời sống gia đình, quê hương đất nước, … cho tất cả bạn đọc Việt Báo và Việt Báo Online cùng thưởng thức hay học hỏi từ chuyện tình/chuyện gia đình, bài viết của bạn.
Mùa hè, mời các bạn nội trợ nấu 8 món canh ngon phảng phất hương vị quê hương dành cho mùa hè.
Cả Đẫn làm nghề thợ hồ xây gạch. Một hôm, anh bước vào phòng mạch: - Bác-sĩ ơi, chữa giùm cái chân tôi, bị gạch va vào, sưng vếu lên đây này!
Khi bà của tôi ở tuổi 90, bà bắt đầu chạy năm dặm một ngày. Điều tôi muốn nói là không bao giờ gọi là trễ để ta bắt đầu một chương trình thể dục. Yếu tố để thành công là tự mình thách thức mình chứ không phải ai khác. Hãy bắt đầu một cách từ tốn. Ngày đầu đi một đọan ngắn thôi. Như vậy trong hai tuần trước khi bạn gia tăng đọan đường. Nếu thấy chán hãy đi nhanh hơn và kiểm soát cho đúng tốc độ. Nếu còn thấy chán nữa? Hãy tập chạy chậm.
Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20 trân trọng chào mừng thêm một người viết mới. Theo bài viết, từ 1978, Ngọc Ánh đã là tác giả những trang nhật ký của một nữ sinh viên viết từ Sài Gòn, được đăng trên bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và từ 1979 thì cả nhà người viết đi tù. Người chồng bị kết án tử hình. Cháu bé mới sinh một tuổi theo mẹ vô nhà tù. Nhưng hơn 10 năm tù đày cộng sản không làm bà gục ngã. Và rồi, tình yêu đến... Thư kèm bài, bà viết “Tôi tên thật là Trần Ngọc Ánh, hiện đang sống tại thành phố Victorville, CA. Lần đầu tiên tôi viết bài tham dự "Viết về nước Mỹ" và hy vọng sẽ có nhiều bài viết về chủ đề này gởi đến Việt Báo trong năm nay...” Khi thêm bài mới, mong tác giả bổ túc ít dòng tiểu sử và địa chỉ liên lạc.
lên tiếng về trưng cầu dân ý, bầu cử tự do công bằng, đòi hỏi triệu tập Hội Nghị Diên Hồng… Trên khát vọng chân chính của những người yêu nước, vấn đề nền tảng nhưng sẽ là cốt lõi trước những nhu cầu được nêu: nạn nhân mãn Hán hóa!
Trên 40 năm hòa bình mới được một nhà khoa học thật, được Pháp đào tạo thành một Nhà Toán học thứ thiệt lãnh Giải Field Toán học... Nhưng Nhà Toán học thiệt cũng không về phục vụ quê nhà được ... vì hậu trường dỏm, môi trường dỏm, lãnh thổ dỏm
Mùa Vu Lan 2018, có người bạn củng quê Tuy Hòa, hiện đang ở Calgary, Canada. Mẹ của anh vừa mất hưởng thọ 100 tuổi ở Nhà dưỡng lão. Điều đáng nói là
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.