Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

06/12/200500:00:00(Xem: 13091)
Mắc mớ gì mà ông K.Hòa phải "quê dùm cho CS""!!

Từ Hải - Melbourne VIC

Đọc trong số báo tuần rồi tôi rất ngạc nhiên khi có ông độc giả nào đó tên K.Hòa ở Campsie (DDDG ngày 24/11 trang 25 & 61) viết bài phân tích những thất bại của CS đã rồi phang một câu vọng cổ nghe thật lạnh lùng "...khi thấy nhà nước cộng sản tổ chức kỷ niệm 60 năm lễ quốc khánh mà chúng bị thất bại ê chề như vậy, bản thân tôi cũng thấy quê quê, ngượng ngùng thay cho họ". (""") Tôi không hiểu ông K.Hòa nghĩ gì, cảm xúc gì, và hiểu biết những gì về CS và cuộc trình diễn "Dơ Dáy VC" vừa rồi, mà bỗng dưng è cồ ra tình nguyện gánh cái quê của CS! Đọc phần phân tích sâu sắc của ông về những thất bại ngoại giao của CSVN, tôi chắc chắn 100% ông chẳng phải là CS mà cũng chẳng thuộc loại thân cộng thân trừ gì...

Nhưng nói xin lỗi chứ, có lẽ ông thuộc loại "nhân đạo rởm, thật thà ngu". Ông có biết là tụi VC đợt rồi nó thất bại ê chề như vậy là do đâu không" Thưa ông, do chính cộng đồng chúng ta đã đấu tranh tích cực nên mới khiến cho chúng thất bại ê chề như vậy. Mà trong đó chắc chắn là phải có cả công lao của cả ông nữa. Vậy mà khi thấy chúng thất bại ê chề, ông phải mừng mới đúng. Đằng này ông lại cảm thấy quê quê ngượng ngùng thay cho CS thì thật là dại dột hết chỗ nói. Nếu vậy thì muốn mình khỏi quê, ông đừng có chống CS nữa, cứ ở nhà rung đùi để khỏi bị vướng mắc vào những mặc cảm nhân đạo và lòng thương người mênh mông không biên giới, bất kể bạn thù là hay nhất. Tôi sờ đầu gối nói chân thật, sống ở trên cái trần thế này, xin qúy vị đừng có lý tưởng hão. Cũng vì trước kia mình nhân đạo quá, lý tưởng quá, nên đến giờ này phải sống ở quê người. Năm 54 bỏ CS chạy vô Nam tưởng thoát. Nào ngờ CS nó lại mò vô, rồi đến năm 75 lại bỏ CS chạy sang Úc. Rồi CS nó cũng mò theo. May ở cái đất tự do dân chủ này nên CS nó không thể quậy phá đặt mìn phá cầu, pháo kích bừa bãi như ở VN nên mình mới có thể chống nó, làm cho nó thất bại ê chề. Được như vậy thì phải thêm hào khí can vân, biết bền gan vững chí mà tiếp tục theo đuổi con đường chống cộng thì mới phải cái đạo nghĩa làm người tỵ nạn. Chứ ai đâu mới thắng được vài trận, CS nó mới thua ê chề, mình đã lo ngượng ngùng quê độ dùm nó. Nói thiệt, đấu tranh chống CS mà nhân đạo hão, ngượng ngùng rởm như ông KHòa thì chắc có ngày phải bỏ Úc mà chạy. Mà lần này thì chạy đâu mới được" Chắc chạy xuống Nam Cực quá xá mất. Đọc bài của ông Hữu Nguyên vừa rồi thì thấy hình như ông Hòa cũng là kỹ sư, chắc cũng có ăn học dữ lắm. Nhưng xưa nay tôi thấy những người hay học nhiều thì ít hiểu rộng, mà hơi tý thì khoái nói nhân nghĩa bà tùng lâm, chân đi dưới đất mà cứ thích chắp cánh bay bổng tận chín tầng trời...

*

Tại sao có một số trí thức Trở Cờ!

Trần Đình Hoa - Sydney NSW

Cái vụ chống CS duyên dáng kỳ rồi là chiến thắng lớn lắm. Nhưng chiến thắng như vậy những chúng tôi vẫn thấy có một số tay trí thức, văn sĩ, ký giả gì đó không chịu nhìn ra cứ chạy theo đít CS để hít bã mía là thế nào. Sau khi đọc báo Sàigòn Times số tuần rồi, tôi tán đồng quan điểm của qúy báo hoàn toàn. Ít ra, tại Úc chúng ta cũng cần phải có những tờ báo can đảm, dám mặt đối mặt với cộng sản như vậy. Noi gương qúy báo, tôi cũng sẵn sàng đối diện với cộng sản lẫn cả những kẻ tiếp tay cộng sản. Nhân tiện viết thư này, tôi xin qúy vị trong cộng đồng cần cảnh giác đối với thành phần mệnh danh là trí thức trong cộng đồng chúng ta. Kinh nghiệm ông bà tổ tiên chúng ta trong suốt mấy ngàn năm giữ nước cho thấy, dân khoa bảng học nhiều, bằng cấp lắm mà không dấn thân vì dân vì nước, thì y như rằng trùm mền, sẵn sàng vì miếng thịt hoặc vì tự ái mà tiếp tay với cộng sản. Theo tôi được biết, hiện nay, trong cộng đồng chúng ta có một số vị gọi là "khoa bảng" đang âm thầm cấu kết với một số tay mệnh danh là "trí thức Bắc Hà" để thành lập một lực lượng hòa hợp hòa giải, hoặc đánh lạc hướng sự quan tâm của cộng đồng vào ba cái chuyện rẻ tiền. Đây là một âm mưu có tính toàn cầu của CSVN, do một nhóm "trí thức về hưu của người Việt hải ngoại" bị cộng sản bí mật giật dây. Chúng ồn ào gõ trống khua chiêng những chuyện rất lố bịch và rất hạ cấp như bảo trí thức thì phải thức thời, phải biết gió chiều nào che chiều nấy, phải biết nước múc dưới sông hai lần không bao giờ nước giống nhau, phải biết bắt con cào cào, ngắt hai cái càng của nó rồi hô cho nó nhảy, mà nó không nhảy thì ta có thể kết luận là hễ ngắt càng thì cào cào sẽ bị điếc...

Từ nhu cầu được sử dụng thực phẩm sạch của người tiêu dùng, tại Sài Gòn chợ phiên nông sản an toàn đã ra mắt lần đẩu tiên vào tháng 8/2016, đến nay đã trở thành một kênh mua sắm quen thuộc, điểm hẹn đông vui cuối tuần của người dân thành phố, theo báo Phụ Nữ Việt Nam (http://phunuvietnam.vn).
Theo ghi nhận tại một hội thảo phòng chống hàng gian hàng giả gần đây, có đến 75% thị phần mỹ phẩm bán trên thị trường ở Việt Nam là hàng giả và hàng nhập lậu. Còn theo khảo sát của cơ quan chức năng, 100% nước hoa và sáp vuốt tóc tự nhận là hàng Pháp, Mỹ, Nhật, Hàn Quốc… được bán đổ đống ngoài chợ đều là hàng giả, theo Diễn Đàn Doanh Nghiệp (Enternews.vn),
Kiếm sống là chuyện gian nan... đặc biệt là cực kỳ gian nan trong thời Internet này. Báo Việt Nam Mới ghi nhận: Mới đây Hiệp hội taxi 3 miền cho rằng Grab đang khiến cho việc kinh doanh của các hãng taxi truyền thống lâm vào tình cảnh khó khăn nhất trong lịch sử, Grab có nhiều thuận lợi hơn trong hoạt động kinh doanh vận tải.
Thôi chị đừng nói chuyện súng đạn ở trường nữa, nghe vừa sợ hãi vừa nhức đầu! Thiệt tình có lúc em sợ quá, không muốn đến trường nữa. Cái thời này là thời gì vậy chị, sao súng nổ trong trường nhiều quá! Nhưng bây giờ đang mùa hè, không phải đến trường, em rất thoải mái và chỉ muốn nói chuyện về mùa Hè!
Khi con lớn lên con sẽ là cô giáo dạy vẽ, vì con rất thích vẽ nhiều nhất. Con thích vẽ từ khi con ba tuổi, bây giờ con đã tám tuổi, con cũng còn thích vẽ nữa. Những con thú con thích là con chó, con ngựa và con bướm.
Hôm nay, Tường Chinh muốn trình bày với quý vị phụ huynh, quý em, quý thầy cô một bệnh khác mà trẻ em thường bị mắc phải, đó là bệnh trầm cảm. Bệnh này khó nhận biết ở trẻ nhưng nguy hiểm hơn bệnh tự kỷ hay bệnh rối loạn tăng động mà Tường Chinh đã trình bày trong những lần trước.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em trai, người anh siêng năng, giỏi giang, việc gì cũng làm được, chỉ là bị nhát gan, nghe chuyện ma quỷ thì sợ đến rùng mình, nổi gai ốc. Người em ngu ngốc, khờ khạo, chẳng biết sợ là gì. Thấy anh nhát gan, nghe chuyện ma quỷ sợ phát rùng mình, thì cậu em muốn đi học nghề rùng mình.
Mùa hè, 16 tháng 9, ngày quân lực VNCH. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Ông sinh năm 1939. Trước 1975, là sĩ quan QLVNCH. Bị băt tù binh ngày 16/04/1975 tại mặt trận Phan-rang. Ra tù 1984. Vượt biên 1986. Bị bắt giam ở nông trường dừa 30/04, tỉnh Trà-vinh. Năm 1987 trốn trại về Saigon. 1989 tái vượt biên đến Malaysia tháng 07/1989. Tháng 05/1993 định cư tại Houston, Texas. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.