Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

06/12/200500:00:00(Xem: 5965)
Mắc mớ gì mà ông K.Hòa phải "quê dùm cho CS""!!

Từ Hải - Melbourne VIC

Đọc trong số báo tuần rồi tôi rất ngạc nhiên khi có ông độc giả nào đó tên K.Hòa ở Campsie (DDDG ngày 24/11 trang 25 & 61) viết bài phân tích những thất bại của CS đã rồi phang một câu vọng cổ nghe thật lạnh lùng "...khi thấy nhà nước cộng sản tổ chức kỷ niệm 60 năm lễ quốc khánh mà chúng bị thất bại ê chề như vậy, bản thân tôi cũng thấy quê quê, ngượng ngùng thay cho họ". (""") Tôi không hiểu ông K.Hòa nghĩ gì, cảm xúc gì, và hiểu biết những gì về CS và cuộc trình diễn "Dơ Dáy VC" vừa rồi, mà bỗng dưng è cồ ra tình nguyện gánh cái quê của CS! Đọc phần phân tích sâu sắc của ông về những thất bại ngoại giao của CSVN, tôi chắc chắn 100% ông chẳng phải là CS mà cũng chẳng thuộc loại thân cộng thân trừ gì...

Nhưng nói xin lỗi chứ, có lẽ ông thuộc loại "nhân đạo rởm, thật thà ngu". Ông có biết là tụi VC đợt rồi nó thất bại ê chề như vậy là do đâu không" Thưa ông, do chính cộng đồng chúng ta đã đấu tranh tích cực nên mới khiến cho chúng thất bại ê chề như vậy. Mà trong đó chắc chắn là phải có cả công lao của cả ông nữa. Vậy mà khi thấy chúng thất bại ê chề, ông phải mừng mới đúng. Đằng này ông lại cảm thấy quê quê ngượng ngùng thay cho CS thì thật là dại dột hết chỗ nói. Nếu vậy thì muốn mình khỏi quê, ông đừng có chống CS nữa, cứ ở nhà rung đùi để khỏi bị vướng mắc vào những mặc cảm nhân đạo và lòng thương người mênh mông không biên giới, bất kể bạn thù là hay nhất. Tôi sờ đầu gối nói chân thật, sống ở trên cái trần thế này, xin qúy vị đừng có lý tưởng hão. Cũng vì trước kia mình nhân đạo quá, lý tưởng quá, nên đến giờ này phải sống ở quê người. Năm 54 bỏ CS chạy vô Nam tưởng thoát. Nào ngờ CS nó lại mò vô, rồi đến năm 75 lại bỏ CS chạy sang Úc. Rồi CS nó cũng mò theo. May ở cái đất tự do dân chủ này nên CS nó không thể quậy phá đặt mìn phá cầu, pháo kích bừa bãi như ở VN nên mình mới có thể chống nó, làm cho nó thất bại ê chề. Được như vậy thì phải thêm hào khí can vân, biết bền gan vững chí mà tiếp tục theo đuổi con đường chống cộng thì mới phải cái đạo nghĩa làm người tỵ nạn. Chứ ai đâu mới thắng được vài trận, CS nó mới thua ê chề, mình đã lo ngượng ngùng quê độ dùm nó. Nói thiệt, đấu tranh chống CS mà nhân đạo hão, ngượng ngùng rởm như ông KHòa thì chắc có ngày phải bỏ Úc mà chạy. Mà lần này thì chạy đâu mới được" Chắc chạy xuống Nam Cực quá xá mất. Đọc bài của ông Hữu Nguyên vừa rồi thì thấy hình như ông Hòa cũng là kỹ sư, chắc cũng có ăn học dữ lắm. Nhưng xưa nay tôi thấy những người hay học nhiều thì ít hiểu rộng, mà hơi tý thì khoái nói nhân nghĩa bà tùng lâm, chân đi dưới đất mà cứ thích chắp cánh bay bổng tận chín tầng trời...

*

Tại sao có một số trí thức Trở Cờ!

Trần Đình Hoa - Sydney NSW

Cái vụ chống CS duyên dáng kỳ rồi là chiến thắng lớn lắm. Nhưng chiến thắng như vậy những chúng tôi vẫn thấy có một số tay trí thức, văn sĩ, ký giả gì đó không chịu nhìn ra cứ chạy theo đít CS để hít bã mía là thế nào. Sau khi đọc báo Sàigòn Times số tuần rồi, tôi tán đồng quan điểm của qúy báo hoàn toàn. Ít ra, tại Úc chúng ta cũng cần phải có những tờ báo can đảm, dám mặt đối mặt với cộng sản như vậy. Noi gương qúy báo, tôi cũng sẵn sàng đối diện với cộng sản lẫn cả những kẻ tiếp tay cộng sản. Nhân tiện viết thư này, tôi xin qúy vị trong cộng đồng cần cảnh giác đối với thành phần mệnh danh là trí thức trong cộng đồng chúng ta. Kinh nghiệm ông bà tổ tiên chúng ta trong suốt mấy ngàn năm giữ nước cho thấy, dân khoa bảng học nhiều, bằng cấp lắm mà không dấn thân vì dân vì nước, thì y như rằng trùm mền, sẵn sàng vì miếng thịt hoặc vì tự ái mà tiếp tay với cộng sản. Theo tôi được biết, hiện nay, trong cộng đồng chúng ta có một số vị gọi là "khoa bảng" đang âm thầm cấu kết với một số tay mệnh danh là "trí thức Bắc Hà" để thành lập một lực lượng hòa hợp hòa giải, hoặc đánh lạc hướng sự quan tâm của cộng đồng vào ba cái chuyện rẻ tiền. Đây là một âm mưu có tính toàn cầu của CSVN, do một nhóm "trí thức về hưu của người Việt hải ngoại" bị cộng sản bí mật giật dây. Chúng ồn ào gõ trống khua chiêng những chuyện rất lố bịch và rất hạ cấp như bảo trí thức thì phải thức thời, phải biết gió chiều nào che chiều nấy, phải biết nước múc dưới sông hai lần không bao giờ nước giống nhau, phải biết bắt con cào cào, ngắt hai cái càng của nó rồi hô cho nó nhảy, mà nó không nhảy thì ta có thể kết luận là hễ ngắt càng thì cào cào sẽ bị điếc...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Westminster (Bình Sa)- - Tại Hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd, Thành phố Westminster, Nam California, vào lúc 12 giờ trưa Chủ Nhật ngày 29 tháng 9 năm 2019, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Miền Nam California đã long trọng tổ chức lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu Lần Thứ 18.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
Không khí bữa cơm tối nặng trĩu, ai cũng gằm mặt uể oải ăn mà không nói gì. Bà Huệ mắt đỏ hoe, đôi lúc sụt sịt lấy khăn giấy chặm nước mắt…
Greta Thunberg, 16 tuổi, em gái người Thuỵ Điển tranh đấu cho vấn đề khí hậu bị thay đổi, đọc một bài diễn văn nẩy lửa và đầy xúc động trước hằng trăm lãnh tụ thế giới hôm thứ Hai 23/09, tại New York City
Ngày cxàng khó thổ tại Hà Nội, khó thở tới sinh bệnh đủ thứ…
Trước đây một năm, Hòa Thượng Thích Viên Lý và Hòa Thượng Thích Viên Huy đã nhờ chúng tôi thành lập Trung Tâm SHCĐPGĐN để mở ra các lớp học Anh Ngữ và quốc tịch.
Trung Cộng, một thế lực đang lên kể từ thập niên 2010, có thể cạnh tranh với Hoa Kỳ về vị trí bá chủ toàn cầu và lãnh đạo thế giới vào giữa thế kỷ thứ 21 như lời tuyên bố của Tập Cận Bình, nhà lãnh đạo tối cao mãn đời của nước này.
Theo một nghiên cứu, các sản phẩm của Đức tiếp tục có danh tiếng xuất sắc trên toàn thế giới.
Phượng Hoàng là một truyện dài sáng tác từ thời rất sớm trong sự nghiệp văn chương của nhà văn Nhã Ca, nhưng cho đến thời điểm này, chưa bao giờ được in thành sách.
Tôi đã viết khá vội vàng về Đêm Qua Bắc Vàm Cống ngay sau khi nghe tin nhà thơ Tô Thùy Yên không còn nữa. Nhưng sự ngưỡng mộ của tôi đối với Tô Thuỳ Yên rất lớn, không khác gì đối với Thanh Tâm Tuyền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.