Hôm nay,  

Còn Thua Nô Lệ Da Đen

09/01/200600:00:00(Xem: 6169)
- Mỉa mai thay cho thân phận Con Người! Tín ngưỡng và tôn giáo, chủ nghĩa và chánh trị, màu da và văn hóa, là sản phẩm cao cấp, nguồn gốc tự hào của xã hội Loài Người nhưng lại là nguyên nhân chiến tranh, kỳ thị chủng tộc, tội phạm oán thù (hate crimes) hạ phẩm giá Con Người đối với Con Người như ác thú. Nước Mỹ nhờ lập quốc sau, truyền thống tìm tự do mạnh, gốc gác đa nguyên, rút được kinh nghiệm đau thương của các nước nên tránh được chiến tranh tôn giáo, chiến tranh ý thức hệ độc tài, nhưng không tránh được chiến tranh vì màu da và văn hóa. Cuộc nội chiến vì kỳ thị chủng tộc làm đất nước suýt chia đôi, người Mỹ đánh người Mỹ, quân Miền Nam nước Mỹ đổ máu với quân Miền Bắc nước Mỹ. Nội chiến Mỹ có nhiều nguyên nhân xa gần, kinh tế, kỹ nghệ, nhưng chánh yếu vẫn là vấn đề binh và chống sự bất bình đẵng cho người Da Đen. Một tổng thống bị ám sát chết, số thương vong (618. 000 người) cao nhứt trong 10 cuộc chiến tranh của Mỹ, kể cả Thế Chiến 2 chỉ đứng hàng thứ nhì với 405.000 người chết (Maris A.Vinovskis, 1989).

Chiến tranh kỳ thị chấm dứt nhưng thái độ và hành động kỳ thị vẫn còn trong lòng xã hội Mỹ, từ tòa án vào trường học, đến sở làm, trên xe bus. Đâu có lâu lắc gì.. Năm 1896 Tối Cao Pháp Viện hãy còn đồng thanh quyết nghị cho phép một nền giáo dục "riêng biệt nhưng bình đẳng" (separate but equal ) tại trường học đối với học sinh Da Đen. Mãi đến năm 1954, Tối Cao Pháp Viện mới tuyên bố điều đó vi hiến, hủy bỏ, nhơn vụ gia đình Browns kiện học khu Thành phố Topeka, Kansas. Tháng 5 năm 1955, một học sinh 15 tuổi tên Claudette Colvin bị bắt do không chịu nhường chỗ cho một bà Da Trắng. Và ngay sau đó Bà Rosa Parks quyết ngồi trên xe bus để cả nước Mỹ đứng lên chống kỳ thị Da Màu. Sau 381 ngày Tối Cao Pháp Viện, tuyên bố luật Jim Crow vi hiến.

Nhưng hành động kỳ thị coi người Mỹ Da Đen như nô lệ, người Da Đen chịu không nổi mà người Da Trắng, Da Vàng, Da Đỏ cũng chịu không nổi là " chuyện nhỏ", là " chuyện không nhầm nhò gì ba cái lẻ tẻ" so với những gì người Việt đã đang chịu dưới chế độ độc tài đảng trị toàn diện với đường lối "tự thực dân" (autocolonialisme ) do CSVN áp dụng đối với chính đồng bào VN của mình - trên cả hai phương diện tinh thần lẫn vật chất. CS trị người bắng bao tử lúc còn "tiến mạnh, tiến vững chắc" lên Xã Hội Chủ nghĩa, coi "quần chúng nhân dân" như con chó thí nghiệm phản xạ có điều kiện của nhà sinh lý học Nga, Ivan Pavlov (1873-1972), đánh một tiếng chuông và đưa cho thấy một miếng thịt bò, nước cương toan bao tử chó tiết ra, sau chỉ đánh chuông mà không đưa ra cục thịt bò, nước bao tử vẫn tiết. Đó là chế độ tem phiếu, sổ gạo, nhân khẩu, chế độ đại táo, tiểu táo cho cán bộ thấp cao. Thêm vào đó bắt người Việt làm con tin với chế độ hộ khẩu, giấy tạm vắng, tạm trú, giấy đi đường và hàng ngàn loại nghị quyết, quyết nghị, pháp lịnh, quyết định mỗi năm trồng lên đầu, lên cổ dân, toàn là buộc chớ không mở. Văn kiện pháp lý của CS ít khi có câu, văn kiện này hủy bỏ những điều khoản trái ngược của các văn kiện có trước, thành ra việc cũ để đó, khi cần giở ra thành mới để trị dân. Sau khi Liên xô sụp đổ, CS có nương tay hơn về kinh tế, nhưng quyết không nới lỏng an ninh nội chính và chánh trị.

Nhưng chính Ông Tổ CS là Karl Marx cũng nói, sức nén càng nhiều, sức bật càng cao. Cuộc đấu tranh cho tự do tôn giáo đi trước.Rồi tự do, dân chủ, nhân quyền tiếp theo, đang phát triển từ phẩm sang lượng, từ điểm sang diện. " Diễn biến hòa bình" mà CS sợ như thí sinh sợ phạm húy ở trường thi nói trại chữ, đã thành diễn tiến không hòa bình nữa trong phong trào người dân đấu tranh chống VC tham nhũng, VC cướp nhà, cướp đất. Bao lâu cuộc đấu tranh cho quyền lợi có tính cao cấp và tinh thần là tự do tôn giáo, tự do, dân chủ, nhân quyền liên kết được với cuộc đấu tranh cho quyền lợi vật chất, sát sườn người dân, phong trào đấu tranh sẽ triều dâng thác đổ.

Nhưng cũng có người nói sao lâu quá mà đấu tranh cho tự do, dân chủ chưa có kết quả. CS Hà Nội vẫn an nhiên "cướp ngày là quan" cán bộ CS. Nhưng qui luật đấu tranh vĩ mô khách quan cho biết thế lực nào có tinh thần bất khuất, có tính kiên trì sẽ thắng. Ky tô giáo đấu tranh hàng thế kỷ để trường thành trên tro tàn của Đế Quốc La Mã. Người Mỹ Đa Đen và người Mỹ chánh trực đấu tranh giải phóng nô lệ hàng thế kỷ để nước Mỹ mới thành một đóa hoa " kết tụ tinh anh của bốn phương, muôn màu muôn vẻ lại muôn hương.

Phương chi cuộc đấu tranh của người Việt là một cuộc vận động lịch sử lớn nhứt trong lịch sử 4.000 năm của dân tộc Việt. Lớn lao, cam go, rắc rối nhưng tế nhị hơn chống Bắc thuộc ba lần và Pháp thuộc một lần. Vì đây là một cuộc đấu tranh chánh trị, đối đầu giữa giá trị, niềm tin , và lý tưởng tư do, dân chu, nhân quyền với độc tài đảng trị toàn diện, với đường lối chế độ tự thực dân, biên đồng bào thành nô lệ mới. Mà đã nói lịch sử thì đơn vị thời gian thường không đo đếm bằng tháng ngày, mà bằng năm, mười năm. Kiên nhẫn là thành công.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ANKARA - Sau khi dọa nghiền nát dân quân Kurd-Syria (mới đây là đồng minh của TT Trump) mà Thổ Nhĩ Kỳ gọi là khủng bố và là mục tiêu trong chiến dịch biên giới, TT Erdogan đến Moscow hội đàm với TT Putin.
PHILADELPHIA - Hoạt động của các ngành chế xuất tại số tiểu bang gọi là chao đảo đang sút giảm, có thể báo trước suy thoái.
Chính quyền CSVN đã đặt mua 24 chiếc xuồng tuần duyên của Mỹ nói là để tăng cường khả năng bảo vệ chủ quyền lãnh hải, theo bản tin hôm 22 tháng 10 của Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA) cho biết.
Xe đạp TQ đem vào VN lắp ráp rồi dán nhãn “Made in Vietnam” để bán sang Mỹ đã bị bắt, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do (RFA) cho biết hôm 22 tháng 10.
Đầu Tiên Và Duy Nhất Tại Hoa Kỳ, Đánh Dấu Một Đêm Vinh Danh Các Nhà Làm Phim Việt Nam Thành Công Và Với Mục Đích Gia Tăng Sự Chú Y Đến Ngành Điện Anh Việt Nam Trên Toàn Cầu.
HOA THỊNH ĐỐN (ngày 22 tháng 10, năm 2019) – Dân Biểu Liên Bang Alan Lowenthal (CA-47) ngày hôm nay đã có lời phát biểu như sau về trường hợp nhà hoạt động Hà Văn Thành, người có nguy cơ bị cầm tù bởi chính quyền Cộng sản Việt Nam, dẫn đến việc anh đến xin tị nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ cuối năm ngoái.
Westminster (Bình Sa)- - Tại hội trường tòa soạn Báo Việt Mỹ (Viet My Media Center), 14190 Beach Blvd, Thành phố Westminster, CA 92683, vào lúc 6 giờ chiều Thứ Bảy ngày 19 tháng 10 năm 2019 Hội Ái Hữu cựu SVSQ Trừ Bị Thủ Đức Khóa 6/68 "Tự Quyết" đã tổ chức đêm họp mặt thường niên 2019.
Sang vừa ăn vừa kiểm tra tin nhắn thì thấy: - Anh Ba, mẹ bệnh trở laị, hai chân đau lắm đi không được.
Trời hành cơn lụt mỗi năm… bây giờ mưa lụt kéo tới hoài, mới lạ…
Trong thời gian gần đây, càng ngày càng có nhiều thông tin và hình ảnh cho thấy cuộc sống khó khăn của nông dân và ngư dân ở các tỉnh ĐBSCL, vì giữa mùa lũ mà đồng ruộng khô cạn và nhiều nơi đã bị nước biển xâm nhập.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.