Hôm nay,  

Luật Pháp Phổ Thông

13/02/200600:00:00(Xem: 8433)
[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn “Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh” dày 1,920 trang vừa được xuất bản. Qúy độc giả có thể mua sách qua internet bằng cách lên Website Google (google.com) đánh máy chữ “ho ledinh”, rồi theo sự hướng dẫn của các websites.]

Hỏi (Bà Trần TT): Vào dịp Giáng Sinh vừa qua, lần đầu tiên con tôi về Việt Nam thăm gia đình. Sau đó cháu đã trở lại Úc để đón tết Dương Lịch.
Khi đến phi trường quốc tế Sydney, cháu đã bị bắt về tội nhập lậu ma túy vào Úc. Kể từ ngày đó cho đến nay tính ra đã hơn 1 tháng, cháu đã ra hầu tòa và nộp đơn xin tại ngoại nhưng đã bị từ chối. Cháu đã không chịu nhận tội. Tôi có vào trung tâm tạm giam thăm cháu và được cháu cho biết chi tiết của sự việc như sau:
Trước khi rời Việt Nam, có 2 người quen đã đến gặp cháu và gởi 20 cây kem đánh răng hiệu Colgate, cùng hơn 10 bàn chải và một số đề thủ công nghệ và 4 bức tranh sơn mài nhỏ để treo tường. Cháu tôi có hỏi là gởi cho ai, đồng thời yêu cầu họ viết rõ tên và địa chỉ của người nhận đặng cháu tôi đem đến nhà giúp cho họ.
Tuy nhiên 2 người này đã cho biết rằng cháu không cần phải quan tâm, đồng thời nói rằng việc cháu đem những món quá chế tạo từ quê hương đến Úc là tốt lắm rồi, việc còn lại để họ gởi email hoặc điện thoại bảo con của họ đến nhà cháu tôi đặng nhận quà. Sau đó họ có xin địa chỉ cùng số điện thoại của cháu.
Tất cả các đồ đạc họ gởi đều được gói cẩn thận trong một hộp giấy nhỏ, riêng 4 bức tranh sơn mài nhỏ thì được lót giấy và buộc dây rất cẩn thận. Khi đến phi trường Sydney, cháu xuống máy bay và làm tất cả những thủ tục cần thiết, sau đó cháu đến nhận hành lý.
Khi các nhân viên quan thuế tại phi trường Sydney khám xét hành lý và đồ đạc của cháu, họ đã phát hiện được rằng hầu hết các ống kem Colgate đều có chứa bạch phiến ở trong đó.
Thế là cháu được mời vào văn phòng để làm việc, sau đó họ đã báo cho cháu biết rằng số lượng bạch phiến mà cháu đã mang vào Úc là hơn 230gr. Thế là cháu bị bắt và bị cáo buộc với tội trạng vừa nêu.
Xin LS cho biết là trong tình huống vừa nêu liệu cháu có bị tòa kết tội hay không" Nếu bị kết tội thì thời gian thụ hình khoảng bao lâu" Trong lúc chờ đợi xét xử cháu có thể nộp đơn xin tại ngoại được không" cháu chưa một lần bị kết án trước đây.

*

Trả lời: Trong vụ R v Armas Cajuires [1999] NSWCCA 282. Sự kiện trong vụ đó có thể tóm lược như sau: Bị cáo là người Guantemala, 52 tuổi. vào ngày 6 tháng 6 năm 1998, bị cáo đến phi trường phi trường Sydney trên chuyến bay thuộc hãng Air Pacific cất cánh từ Los Angeles. Bị cáo đi một mình và có cả vé khứ hồi. Bị cáo đã liên lạc và đã giữ chỗ trước tại khách sạn Gemini, thuộc vùng Randwick, nhưng chỉ giữ chỗ ở một ngày tại khách sạn này.
Sau khi nhân viên quan thuế lục xét “túi xách đeo lưng” (backpack), đây là một trong những túi hành lý của bị cáo. Họ đã tìm thấy lượng “ma túy tinh chất” (pure drug) 712.49 grams được cất giấu ở trong đó. Bị cáo đã bị bắt và đưa về đồn cảnh sát để được thẩm vấn.
Tại đây bị cáo cho biết là đã cư ngụ tại Hoa Kỳ từ năm 20 tuổi. Chưa bao giờ có tiền án. Mặc dầu ở Mỹ lâu như vậy nhưng vào lúc bị thẩm vấn cũng như vào lúc xét xử, bị cáo đã phải nhờ sự trợ giúp của thông dịch viên nói tiếng “Tây Ban Nha” (Spanish).
Bị cáo đưa ra “lời khai quanh co” (prevarication) là không hề hay biết trong túi xách đeo lưng có chứa ma túy, vì túi xách này được một người bạn nhờ đem sang Úc và người bạn đó yêu cầu “nếu có ai đề nghị mua nó thì nên bán nó cho họ” (if someone offered to buy it, you should sell it to them). Bị cáo khai là đến Úc nghỉ hè.


Có thể nói rằng, những lời khai của bị cáo với cảnh sát liên bang là những lời khai quanh co. Tuy vậy, cuối cùng bị cáo cũng đã nhận tội trước tòa án sơ thẩm và đã được đưa lên tòa án vùng để xét xử.
Tại tòa án vùng, bị cáo khai là người đàn ông trao túi xách đeo lưng cho bị cáo để mang đến Úc đã trao vé máy bay cho bị cáo, đồng thời bị cáo cũng được trao cho $1,000 và được hứa rằng khi trở lại Mỹ bị cáo sẽ được trả thêm $3,000 nữa.
“Bị cáo thú nhận rằng bị cáo đã nghi là có cái gì đó bất hợp pháp trong túi xách và ý tưởng cái đó có thể là ma túy đã thoáng qua trong tâm trí của đương sự” (The accused admitted that he suspected that there was something illegal in the bag and that the thought that it might be drugs had crossed his mind).
“Bị cáo đã bày tỏ sự ân hận về những gì bị cáo đã làm và về việc bị cáo thiếu thành thật và đã cố dối gạt khi bị cảnh sát thẩm vấn” (The accused expressed remorse for what he had done and for his lack of candour and attempted deceptions when interviewed by police).
Vị thẩm phán tọa xử đã cho rằng việc bị cáo đi du lịch đến úc hoàn toàn do mục đích thương mãi theo nghĩa là phí tổn chuyến đi của bị cáo đã được trả, đồng thời bị cáo đã nhận được tiền và được hứa sẽ trả thêm cho việc làm đó của bị cáo. Tòa đã tuyên phạt bị cáo bản án tù 8 năm 6 tháng “với thời gian thụ hình tối thiểu là 6 năm rưỡi” (with a non parole period of six and a half years).
Luật sư của bị cáo bèn kháng án bèn kháng án vì cho rằng bản án quá nặng, và rằng “thời gian thụ hình tối thiểu” (non parole period) là quá dài (76%) so với bản án tù.
Tòa kháng án hình sự đã thừa nhận mức độ của các bản án tù đối với những người vận chuyển số lượng ma túy khá lớn có thể bị xử từ 8 năm rưỡi đến 11 năm [hiện nay luật quy định lượng ma túy vận chuyển được xem là “số lượng thương mãi” (commercial quantity) là 250g cho các loại Heroin, Cocaine và Amphetamine. 2.5kg đối với “nhựa cần” (Cannabis resin), 500 g cho “dầu cần” (Cannabis oil), 25 kg đối với “lá cần sa” (Cannabis leaf)].
Tòa cho rằng thời gian thụ hình tối thiểu áp dụng cho bị cáo, một người chưa từng có tiền án hơn nữa vào lúc xử án bị cáo đã 52 tuổi, là quá cáo. Tòa cũng đã cho rằng thời gian thụ hình tối thiểu được quy định 75% so với toàn bộ bản án chỉ nên áp dụng trong những vụ án mà bị cáo đã vi phạm tồi tệ. Thông thường thì tòa đưa ra phán quyết buộc bị cáo phải thụ hình thời gian tối thiểu từ 60 đến 66% hoặc 1/3 của bản án như đã được đề ra trong vụ R v Bernier [1998] 102 A Crim R 44.
Cuối cùng Tòa Kháng án Hình Sự đã hủy bỏ bản án của tòa án vùng và thay vào đó bản án 7 năm tù với thời gian thụ hình tối thiểu là 4 năm 6 tháng.
Như trên đã trình bày ông có thể thấy được rằng hiện nay luật pháp quy định thời gian thụ hình rất khắt khe đã được áp dụng cho những ai vận chuyển ma túy vào nước Úc với “số lượng thương mãi.” Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác. Đặc biệt là mức độ tinh chất của ma túy.
Trong thư, ông đã cho chúng tôi biết về số lượng ma túy mà cháu đã mang vào Úc nhưng về mức độ tinh chất của ma túy thì cần phản chờ đợi sự phân chất của các chuyên gia chuyên ngành. Việc cháu có tội hay không còn tùy thuộc vào tình huống, vào các sự kiện liên hệ, đặc biệt là tùy thuộc vào lời khai của cháu.
Riêng về vấn đề tại ngoại, chúng tôi đề nghị là ông không nên xin tái xét về việc xin tại ngoại cho cháu, vì điều này sẽ tốn thêm phí tổn vô ích. Các tội trạng thuộc loại này rất khó để được tại ngoại. Tôi đề nghị ông cần phải mang hồ sơ cùng những lời khai của cháu đến gặp luật sư để được cố vấn tường tận hơn.
Nếu còn thắc mắc xin gọi điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước dư luận xôn xao về hoá đơn tiền điện tháng 4-2019 tăng cao một cách bất thường, Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN) đã có lý giải về sự việc này
“Nhiều lần em đã được hỏi: Nữa lớn lên con muốn làm nghề gì?” “Dạ, con có hai mong ước. Một là làm bác sĩ trẻ em. Hai là trở thành một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Muốn giúp cho các em vui vẻ, khỏa mạnh nhưng ý muốn làm một cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp đã thôi thúc em nhiều hơn. Bảo Trân đã chơi môn bóng đá được 4 năm rồi. Bắt đầu 6 tuổi Bảo Trân đã gia nhập hội bóng đá của FC Premier và Slammer FC. Muốn làm một người cầu thủ giỏi thì phải tập luyện rất nhiều giờ.
Bài của cô giáo Võ Minh Nguyệt, giáo viên lớp 4 Trường Việt Ngữ Trung Tâm Văn Hóa Hồng Bàng. Và đây là những câu ca dao, lục bát viết ở thể thơ 6/8 mộc mạc, chân chất, lột tả mọi sinh hoạt thường ngày là thể loại rất phổ biến trong dân gian.
Cụ Ngô Đức Kế là một nhà hoạt động nổi tiếng thời chống Pháp, có giao tình với cả hai cụ Phạn -- Phan Chủ Trinh và Phan Bội Châu. Một con đường ngay trung tâm thành phố Sài Gòn từ trước 1975 được đặt tên là đường Ngô Đức Kế
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, sống với cha và mụ dì ghẻ độc ác. Chịu không nổi roi đòn, hai anh em bỏ trốn khỏi nhà và bị mụ phù thủy đi theo ám hại. Khi chịu khát không nổi, uống nước ở con suối thứ ba, người anh biến thành một con Mang. Cô em gái tìm được một căn nhà nhỏ trong rừng, lo chăm sóc và nuôi anh. Đang sống yên ổn thì một hôm vua và đoàn đi săn đến làm náo loạn cả khu rừng. Người anh, lúc đó là một con Mang muốn tham dự cuộc săn, em gái khuyên răn thế nào cũng không được, sau cùng, em gái phải chìu anh...
Khôi An định cư ở Bắc California. Cô là một kỹ sư từng làm việc ở hãng Intel hơn hai mươi năm. Sau đó, Khôi An trở lại trường lấy bằng Master về Ngôn Ngữ Học rồi đi dạy tiếng Việt ở các trường đại học vùng Vịnh San Francisco. Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008, cô đã nhận giải Chung Kết 2013. Sang năm 2015, thêm giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho những nỗ lực phát huy văn hóa Việt trên đất Mỹ. Từ 2016, cô là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Bài đăng 2 kỳ.
“Ăn để mà sống! Chớ sống không phải để mà ăn!” Người viết xin cực kỳ phản đối cái ý kiến kham khổ, khắc kỷ nầy. Nói như vậy mấy cái nhà hàng nó dẹp tiệm hết hay sao?
Niên trưởng thực sự đi rồi. Đại thọ 99 tuổi. 44 năm trước vào dịp 30 tháng tư, thiên hạ ra đi thì ông ở lại. Tù cộng sản 13 năm. Tháng tư năm nay anh em ở lại dự trù tổ chức cho người thượng thọ 100 năm. Nhưng niên trưởng lặng lẽ từ chối. Thôi đành ngàn thu vĩnh biệt.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.