Hôm nay,  

Trung Đông Bốc Lửa

07/03/200200:00:00(Xem: 5288)
Những cuộc tấn công rồi trả đũa, trả đũa rồi tấn công giữa Israel và Palestine đã leo thang dồn dập trong những ngày qua, tựa hồ như nấc thang chót đã đạt tới và ngòi nổ Trung Đông đã bắt lửa. Sau vụ đánh bom tự sát vào cuối tuần qua tại Jerusalem khiến 9 Do thái chết, các tay súng Palestine tấn công vào 2 vị trí quân sự Israel, giết chết 11 Do thái và làm 18 người bị thương, Israel lập tức trả đũa những vụ tấn công đó, giết chết 17 Palestine ở nhiều nơi ngày thứ hai. Sáng thứ ba để trả đũa lại, một người Palestine đã nổ súng trong một quan rượu người ở Tel Aviv, ngoài ra một kẻ đánh bom tự sát trên một xe buýt Do thái và những tay súng phục kích xe hơi Do thái ở Tây Ngạn. Lập tức chính quyền Israel quyết định trả đũa những vụ "trả đũa lại" đó. Tất cả có 5 Do thái chết và 2 Palestine chết trong cuộc tấn công và trả đũa liên tục trong một ngày. Chỉ trong 4 ngày đã có 32 Palestine và 27 Do thái chết.

Điều lạ lùng là tình thế bỗng nhiên bốc lửa sau khi một đề nghị hòa bình do Ả Rập Saudi đưa ra bắt đầu được các phe liên hệ chú ý. Ngày 17-2, Hoàng thái tử Abdullah của nước Ả Rập Saudi nêu ra một ý kiến đơn giản về hòa bình: Thế giới Ả Rập sẽ đề nghị bình thường hóa bang giao đầy đủ với Israel để đổi lại việc Israel hoàn toàn rút ra khỏi những vùng đã chiếm đóng sau cuộc chiến tranh 6 ngày năm 1967. "Đổi đất lấy hòa bình" không phải là chuyện lạ, người ta đã nói đến nhiều trong hơn 10 năm qua và đã có những ký kết ngưng chiến trên nguyên tắc đó. Nhưng ký rồi súng vẫn nổ. Nguyên tắc là một chuyện, chi tiết thi hành lại là chuyện khác. Lúc đầu đề nghị của Abdullah chỉ được các phe liên hệ tiếp đón dè dặt hay hoài nghi, nhưng xét ra trước tình thế không lối thoát hiện nay, đó là hy vọng duy nhất để tránh bùng nổ. Trong cuộc họp thượng đỉnh Liên đoàn Ả Rập ngày 27 và 28-3 ở Beirut, Abdullah sẽ yêu cầu 22 nước dự hội cùng đưa ra sáng kiến hòa bình mới. Vậy tại sao bây giờ tình thế lại bốc lửa"

Phàm khi có chuyện hòa được đặt ra, các phe liên hệ đều thấy đây là cơ hội chót để chiếm ưu thế trong hòa bình. Nguyên tắc đổi đất lấy hòa bình còn nhiều vấn đề chưa giải quyết dứt khoát. Thứ nhất là vấn đề nguời Ả rập trước đây sống trong lãnh thổ Israel nhưng vì những cuộc xung đột, khoảng 300,000 người phải chạy ra ngoài tị nạn ở một số nước Ả rập lân cận. Phía Palestine đòi phải cho những người tị nạn Ả rập trở về lãnh thổ Israel, chính quyền Israel không chịu. Ngoài ra Palestine còn đòi những người Do Thái định cư trên phần đất của họ cũng phải rút cả về Israel. Việc này Israel cũng không chịu. Theo sự phân chia từ năm 1948, Palestine được hưởng một nửa phía Đông của thành Jerusalem và họ lấy nơi đó làm thủ đô. Năm 1967, phe Ả rập tấn công Israel nhưng thất bại, ngược lại Israel chiếm luôn cả phần phía Đông Jerusalem và di chuyển thủ đô từ Tel Aviv về Jerusalem. Israel ngày nay chấp nhận nguyên tắc đổi đất lấy hòa bình, nhưng chưa chấp nhận một giải pháp nào cho Jerusalem, chỉ bằng lòng sẽ thương lượng sau. Về đề nghị của khối Ả rập, cố nhiên chính quyền Arafat rất hoan nghênh, nhưng các phe tranh đấu Palestine thấy cần phải đánh lớn để đòi cho bằng được những điều Israel chưa chịu. Vì thế hòa bình chưa thấy đâu, chỉ thấy bom tự sát và đánh lớn gia tăng.

Tình thế này tạo một thế khó khăn cho Mỹ, bởi vì thế giới Ả Rập cho rằng sở dĩ Israel cứng rắn không chịu nhượng bộ là vì có Mỹ đứng sau lưng ủng hộ. Tình thế lại càng phức tạp vì chính phủ Bush đang mở mặt trận trên toàn thế giới chống quân khủng bố al-Qaida của bin Laden và cho đến nay Bush vẫn nghiêng hẳn về lập trường của Israel tố cáo các nhóm quá khích Hồi giáo Palestine là khủng bố. Đề nghị Abdullah đưa ra không phải cho Israel, mà thật ra nhằm vào Mỹ. Và cuối tháng này Thượng đỉnh Ả rập chấp nhận đề nghị Abdullah để đòi Mỹ tạo sức ép bắt Israel phải chấp nhận. Abdullah tuyên bố với tạp chí Time: "Nếu Mỹ đóng vai trò hàng đầu trong vụ này, tiến trình sẽ được có thêm tin tưởng và hiệu quả. Nhưng nếu Mỹ không muốn góp phần, hãy để cho những nước khác làm".

Chưa biết dề nghị Abdullah với sự ủng hộ của Thượng đỉnh 22 nước Ả rập sẽ có chi tiết cụ thể như thế nào, nhưng trước hết thế kẹt nằm ở phía Israel. Cho đến nay Israel vẫn nói sẵn sàng nói chuyện hòa bình nhưng đòi chính quyền Arafat phải tiễu trừ các nhóm khủng bố bạo động. Bây giờ nếu các phe cực đoan Palestine ngừng tấn công trong khi Liên đoàn Ả rập đưa ra những chi tiết hòa giải Israel không thể chấp nhận được thì sao" Chỉ riêng việc chấp nhận hòa đàm lại với Arafat cũng là chuyện mất mặt cho Thủ tướng Ariel Sharon, vì ông này đã khẳng định Arafat "thuộc phe khủng bố", nên chính quyền Palestine phải tìm một người khác để thương thuyết. Hơn nữa, nếu Israel chịu lùi một bước nhỏ trong các vấn đề tranh chấp hiện nay, điều đó chỉ có nghĩa là Israel đã bị khuất phục bởi những đòn đánh bom tự sát và tấn công bạo động của người Palestine. Và bước lùi nhỏ sẽ đưa đến những bước lùi lớn; nếu không lùi, các đòn đánh lại tái diễn.

Về phía Mỹ, đây là một thủ thách lớn. Nếu Mỹ ép buộc Israel phải nhượng bộ, điều đó sẽ có nghĩa là Mỹ lùi trước áp lực của các phần tử cực đoan đã bị Mỹ liệt vào loại khủng bố. Lùi như vậy, mặt trận chống khủng bố của Mỹ sẽ hết ý nghĩa. Không một chính phủ Mỹ nào có thể phá vỡ chính sách truyền thống gắn liền với khu vực Trung Đông nhiều dầu lửa. Nhưng nếu không ép buộc Israel từ bỏ chính sách ra tay quyết liệt với chính quyền Arafat của Palestine, Mỹ có thể sẽ mất thế liên minh của các nước Ả rập chống khủng bố và có thể phải chấp nhận cả một cuộc chiến tranh ở Trung Đông với những hậu quả khó lường.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Uy Lĩnh xưng danh và kể lại những gian nan từ sau khi rời thành Troa. Trước tiên quân Uy Lĩnh cập bờ biển Thạch Các, tấn ông thành Ích Ma Rốt, qua ngày hôm sau bị dân Si Côn phản công dữ dội phải rút lui. Đoàn thuyền binh bị ngược gió băng qua mũi Ma Lê, sau chín ngày lênh đênh cập vào bến xứ Lô Tô Pha.
Ông Nguyễn Phi Khanh thi đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ . Khi Hồ Quí Ly cướp ngôi nhà Trần , ông ra làm quan dưới triều Hồ Hán Thương và được bổ nhiệm chức Hàn Lâm Học sĩ .
Suốt nhiều cuối tuần tháng 6 và đầu 7 năm 2019, dân Hông Kông chỉ có 7,5 triệu người nhưng hơn 2 triệu người xuống đường biểu tình kiên trì, nhiều mặt, để bảo vệ nền tự do, dân chủ của mình.
Những tiêu chuẩn nào để phân biệt một thành phố vận hành tốt và vận hành tệ ở nước Mỹ? Cũng khó mà xác định một tiêu chuẩn đánh giá chung.
Hiện nay đang có lời kêu gọi biến thủ đô Washington D.C thành tiểu bang thứ 51 của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, theo thăm dò mới nhất của Gallup, hầu hết người Mỹ phản đối.
Theo tin tức từ The Hill, trong một nỗ lực làm giảm mức chênh lệch lương giữa hai đội tuyển nam và nữ quốc gia túc cầu của Hoa Kỳ, công ty Procter & Gamble đã tuyên bố đài trợ $529,000 cho đội nữ, cho những chiến thắng của họ tại giải World Cup.
Theo tin của CNN, trong đảng Cộng Hoà, sau những cuộc bầu cử 2018, không còn nhiều thành viên với quan điểm ôn hoà về vấn đề nhập cư, vì một nửa những thành viên ủng hộ việc nhập cư đã rời chức vụ.
Gallup nhận thấy rằng nền kinh tế có cải thiện trong thời tổng thống Trump, nhưng những lo lắng về tình hình tài chính cá nhân thì không hề thuyên giảm.
Nước Mỹ từ lâu được xem là quốc gia đi đầu của chủ nghĩa tư bản, nơi mà người dân làm việc cực nhọc vì đồng tiền. Và có người sẽ đoán rằng những người hạnh phúc nhất sẽ là những người giàu nhất?
Theo một cuộc thăm dò YouGov của CBS, vừa được công bố hôm Thứ Tư 17/06, 62% những cử tri Dân Chủ ở các tiểu bang tự nhận mình là “rất tự do” (very liberal), hay “tương đối tự do”.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.