Hôm nay,  

Ông Phụ Tá

17/06/200100:00:00(Xem: 6266)
Gần đây bài phỏng vấn Ô. Phụ tá Ngân gây nhiều chú ý và bàn luận. Một phần tư thế kỷ mới có một phụ tá rất kín đáo và rất thân cận với TT Nguyễn văn Thiệu nói chuyện công khai. Đa số người Việt sống ở Mỹ nguyên là quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) còn muốn hiểu tận tường tại sao mất nước.Thêm vào đó, TT Bush sắp chuyển Thương Ước qua Quốc hội Mỹ phê chuẩn, trong khi CS Hà nội tăng cường khũng bố, bắt giam các lãnh tụ tôn giáo đấu tranh. Hiểu biết rõ về người Mỹ trong hậu trường chánh trị VNCH là một nhu cầu bức thiết luận cỗ suy kim, tìm hiểu thái độ Mỹ đối với CS Hà nội những tháng ngày sắp tới " để trông việc trước lánh dè thân sau". Vì vậy hầu hết báo chí và đài phát thanh tiếng Việt đều loan tãi và trích đọc bài phỏng vấn. Việt Báo là tờ báo đầu tiên đăng toàn văn, liên tục trong ba số liền. Có báo chạy một tựa rất kêu, gọi Ô. Phụ tá Ngân là "nhân vật nguy hiễm số 1" của thời Tổng thống Thiệu.

Thực tế bài phỏng vấn hầu như không tiết lộ bí mật quốc gia nào mới lạ như mong đợi, như những sự kiện lịch sử giúp cho việc sưu khảo khoa học và vô tư về sự sụp đổ của chế độ. Trái lại nó chứa nhiều nhận định (opinions) của Ô. Phụ tá. Đại loại như tướng lãnh nhiều bê bối, không đại diện cho Quân đội. Tướng Khiêm tay chân của Mỹ, âm mưu giỏi và thâm độc, nhưng lại là một Thủ Tướng "ngậm miệng ăn tiền". Người Quốc gia không có chỗ đứng trong cuộc chiến. TT Thiệu khá nhứt trong hàng tướng lãnh, nhưng ở thế kẹt giữa hai gọng kềm Mỹ và Hội đồng Tướng lãnh. Ô. Phụ tá thừa khả năng lật đổ Tướng Khiêm với một Quốc hội mà Ô. nắm rất vững qua phân bộ Lập pháp của Đảng Dân chủ.

Nhận định của Ô. Phụ tá Ngân về hàng tướng lãnh VNCH hơi quơ đủa cả nắm (stereotyped), giống cái nhìn đầy ác ý của Phong trào Phản chiến Mỹ trong Chiến tranh VN . Không ai phủ nhận có những người xấu đeo sao. Nhưng không thể chối bỏ được những tướng chết theo thành. Số tướng tá VNCH tuẩn tiết khi Quân đội bị bức tửû cao hơn của các Quân đội mất nước trên thế giới nhiều (sách dẫn: Tướng Nguyễn Khoa Nam). Con số nói lên tất cả. Ngoài ra còn phải chú ý đến hoàn cảnh và nguồn gốc xuất thân. Nhận định chung của báo chí và nhân dân VNCH trươác 75 là tướng tá được đào tạo trong thời kỳ độc lập của đất nước sạch, tự trọng và đánh hăng hơn những người xuất thân từ Quân đội Viễn chinh và Thuộc địa Pháp.

Còn người Quốc gia không có chỗ đứng không phải vì không có người có tinh thần quốc gia, không phải vì Tướng lãnh tiếm quyền hay Mỹ sợ khó sai. Người Quốc gia bị gạt ra rìa do tư tưởng độc tôn, độc tài của những người lãnh đạo đất nước, tiêm nhiễm từ lịch sử của hàng ngàn năm vương quyền và lệ thuộc. Cả hai thời kỳ Cộng hoà, Tổng thống dân sự hay quân sư,ï cũng không dung tha người Quốc gia bất đồng chánh kiến và độc quyền, độc sách chống Cộng. Cái chết của Tướng Trình minh Thế, Tướng Ba Cụt Lê quang Vinh, nhà cách mạng Nguyễn tường Tam là minh chứng. Quân đội không lật đổ Tổng thống dân sự nếu không có cuộc đấu tranh của Phật giáo gồm đại đa số nhân dân. Thời đê nhị Cộng hoà có qui chế chánh đảng. Nhưng thực sự nhà cầm quyền chỉ muốn đảng phái làm vật trang trí cho chế độ nhiều hơn. Đối lập có, nhưng phần đông là đối lập cuội, đi cửa sau Phủ Tổng thống. Đoàn thể quần chúng, chánh đảng phần lớn bị Nhà Nước phân hoá bằng quyền lợi bất chánh.

Tình thế trớ trêu do chánh quyền gây ra cho người Quốc gia thấy rõ nhứt ở Quốc hội. Quốc hội pháp nhiệm một có nhiều tự do, đối lập dễ hoạt động hơn pháp nhiệm hai. Vì cuộc tranh chấp giữa Tướng Kỳ và Tướng Thiệu ở trung ương nên chánh trị được bỏ ngõ ở địa phương. Chánh quyền tỉnh không được chỉ thị nên không can thiệp, phù phép cuộc bầu cử. Nhờ thế các đoàn thể và chánh đảng quốc gia đưa được một số lớn người vào Quốc hội. Cuộc bầu cử pháp nhiệm hai xảy ra khi quyền hành của TT Thiệu được củng cố và Đảng Dân Chủ đã thành hình. Nhiều Nghị sĩ, Dân biểu than phiền với bè bạn rằng mình bị hàng ngũ hoá như Quân đội, làm mất ý nghĩa khối lập pháp thân chánh. Trình độ hàng ngũ hoá cao đến mức Ô. Phụ Tá lúc bấy giờ đặc trách Liên lạc với Quốc hội, kiêm luôn đặc trách Chánh trị và Đảng Dân chủ, dám tự hào khẳng định với TT là thừa sức lật Thủ Tướng Khiêm trong vòng 24 tiếng đồng hồ. Thành quả đó đứng về phương diện xây dựng dân chủ cho đất nước, tạo nội lực dân tộc để hoá giải áp lực Mỹ là một thành quả tai hại. Đó là củng cố độc quyền, độc tài, triệt tiêu sáng quyền lập pháp của một quốc hội còn mới mẻ.

Còn nhìn cách kết nạp đảng Dân chủ lại thấy không dân chủ lắm đâu. Nặng thành tích con số mà nhẹ hiệu năng chánh trị: Uùp bộ bảng lương vào danh sách đảng; lấy việc vô Đảng làm điều kiện tiên quyết để đắc cử và bỗ nhiệm vào các chức vụ béo bỡ. Dù không chủ trương như thế đi nữa, nhưng không ngăn chận, không sửa chữa, Trung ương Đảng vẫn phải chịu trách nhiệm. Và đó cũng là lý do người quốc gia tự trọng không muốn dính vào. Thế lưỡng đảng không thực hiện được.

Đã nói quá nhiều về dĩ vãng. Lẽõ ra cần phải để nó lại phía sau hầu tập trung sức lực tiến về phía trước. Tinh thần Quân đội cần được nâng lên, tập họp lại bằng những tấm gương tướng tá chết theo thành hơn là khui lại những điều không đáng nhắc. Phản chiến Mỹ đã bôi bẩn VNCH quá nhiều và cũng đã lỗi thời, không mấy người tin nữa. Cái nhìn lịch sử về Chiến tranh VN đãõ trở nên công bình, vô tư hơn. Trước mắt, người Quốc gia còn quá nhiều chuyện phải làm. Tôn giáo, nhà tu, trí thức và nhứt là Đồng bào Thượng cũng đã làm.Trên 73 triệu đồng bào đang quằn quại dưới ách độc tài CS. Đất nước và Nhân dân đang cần nhân tài vật lực của Người Việt hải ngoại hơn là những lời cáo buộc hay biện minh cho một chế độ đã qua rồi thời của nó. Cái mà đất nước và nhân dân đang cần là tích cực yễm trợ cuộc đấu tranh vì tự do tôn giáo và nhân quyền trong nước, nhứt là về mặt quốc tế vận, sớm thành công để xây dựng lại nước nhà chắc chắn tự do, dân chủ nhiều hơn mọi chế độ trước đây.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Truyện thơ Nôm Bạch Viên Tôn Các bắt đầu bằng chuyện thầy Huyền Trang tìm được ngôi chùa ưng ý trong rừng để ẩn tu. Một con vượn bạch đến giúp thầy chuyện quét tước nhang đèn trong chùa. Ngày kia vượn bạch cởi lớp thành một cô gái đẹp
trích từ tuyển tập Mê Cung của nhà văn Đào Văn Bình. Mê Cung là một tuyển tập truyện ngắn hoàn toàn hư cấu nhưng mang tính tư tưởng và triết lý. Nói “hư cấu” nhưng đều dựa vào những sự kiện có thật trong cuộc sống
Những dấu chỉ chế độ cộng sản Hà Nội đến hồi cáo chung, qua hình ảnh không một lãnh tụ cộng sản nào trước đại hội XII, không bêu xấu nhau và nay đến đại hội XIII, họ đào huyệt chôn sống đồng chí mình cho bất đắc kỳ tử về các tội danh tham nhũng, dâm ô... quả thật, trong khi đào mồ chôn chủ nghĩa tư bản những người cộng sản tự chôn chính mình. Cộng sản Trung Quốc đang nuốt chửng Cộng sản Việt Nam!
Phật Giáo như một con khổng tượng đang ngủ và khi nó thức giấc, sẽ đem lại hòa bình vĩnh cửu cho nhân loại và chúng sinh Tam Giới. Nêu trên là thiển ý của một Phật tử tuy đã quy y Tam Bảo nhưng không hiểu biết nhiều về Phật Pháp. Dĩ nhiên có điều đúng và có điều sai. Hoặc có điều chưa thi hành được trong thời điểm này, nhưng trong tương lai có thể. Nếu có điều mạo phạm mong Chư Tôn Đức niệm tình tha thứ.
Chủ đề của ĐHTC lần thứ 7 năm 2019 là “Tinh Thần CVA Qua Các Thời Đại” nhằm nói lên lòng yêu nước thiết tha, tinh thần bất khuất trước bạo lực, ý chí sắt đá chống ngoại xâm phương Bắc, cùng sự hy sinh vô bờ bến của bao thế hệ Bưởi-CVA từ ngoài Bắc vào trong Nam để bảo vệ quê hương Việt chống lại giặc cộng
Tháng 9 năm 2019, là tháng Mỹ thách thức tối đa Trung Cộng ở Biển Đông bằng tàu chiến súng ống, hoả tiễn, hải quân sẵn sàng tác chiến. Còn TC thì tỏ ra tức giận, phản đối chiếu lệ, đánh võ mồm, chớ không dám có hành động quân sự ngăn chận, xung đột nào.
không có một thái độ nào thuộc về tinh thần dân tộc có thể thay đổi sự thật là sự sụp đổ của Đảng hiện ra gần hơn bất cứ lúc nào kể từ khi thời đại Mao kết thúc
Người Việt tiếp tục bỏ nước ra đi, đảng viên cộng sản muốn diễn biến hòa bình, dân thì nghèo, xã hội khủng hoảng, đất nước đối mặt với chiến tranh, nếu có một cuộc trưng cầu dân ý chắc có tới 99,99% người Việt muốn thay đổi thể chế. Nhưng tại sao đến 99,99% muốn có tự do mà tình trạng chính trị tại Việt Nam vẫn như cũ.
Chỉ cẫn giữ lại “700 KG ma túy bắt được tại Nghệ An” cũng dư sức cho người dân địa phương “xoá đói giảm nghèo” rồi. Thiệt là ơn Bác. Nếu không nhờ Người tìm đường qua nước bạn để nhận chỉ thị từ Mao Chủ Tịch, hồi giữa thế kỷ trước, nay làm sao có lối khiến cả tấn ma túy lọt vô được quê choa
Trận Chiến của Đặng Tiểu Bình, hay Cuộc Chiến Tranh Tàu Việt 1979-1991 - Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu Quảng Châu ban hành một chỉ thị rất chi tiết yêu cầu các binh sĩ phải thật chú ý đến 5 vấn đề khi họ chuẩn bị cho cuộc xâm lăng Việt Nam


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.