Hôm nay,  

Chiến Lược Lá Chắn

19/05/200100:00:00(Xem: 5211)
Đặc phái viên James Kelly, phụ tá Ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề Á châu và Thái Bình Dương, đã đến Bắc Kinh trình bày một “khung công tác mới” của Tổng Thống Bush về an ninh, một mặt dựng những lá chắn chống phi đạn và một mặt tài giảm mạnh kho vũ khí nguyên tử của Mỹ, để mong Trung Quốc nghe lọt tai và không phản đối. Nhưng ông Kelly chỉ gặp phải sự chống đối quyết liệt của Bắc Kinh, kèm theo những lời tố cáo gay gắt, mặc dù ông đã giải thích lá chắn phi đạn chỉ nhằm đề phòng những nước thuộc loại “hắc đạo” như Bắc Hàn, Iran hay Iraq, Trung Quốc chẳng có gì phải lo ngại. Không ai ngạc nhiên trước phản ứng này. Bắc Kinh nói Mỹ nên bỏ kế hoạch đó và còn cảnh cáo Trung Quốc sẽ không khoanh tay ngồi im nếu Mỹ thi hành kế hoạch. Mối quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc đã căng thẳng từ ngày ông Bush lên cầm quyền, với một thái độ hết sức cứng rắn với Trung Quốc. Bây giờ tại sao Trung Quốc lại nổi giận dữ dội về vấn đề lá chắn phi đạn mà mục tiêu chỉ là phòng thủ"

Chiến lược lá chắn có hai mặt. Kho vũ khí nguyên tử Mỹ từ thời chiến tranh lạnh đã tích lũy quá nhiều đến hàng chục ngàn đầu đạn hạt nhân, có thể đốt cháy cả Trái Đất vài lần vẫn chưa hết đạn. Mặc dù đã có hiệp ước tài giảm số đầu đạn với Liên Xô và được hai bên thi hành, rồi đến thời hậu Liên Xô, Nga tiếp tục tuân hành, kho vũ khí nguyên tử của Mỹ cũng còn khá nhiều, coi như thừa đủ để đối phó với một cuộc đại chiến nếu xẩy ra nữa. Bởi vậy trên thực tế, dù Mỹ có giảm kho vũ khí đó nhiều hơn nữa cũng chẳng có nước nào có khả năng chống lại Mỹ. Và kèm theo đề nghị ôn hòa giảm thêm vũ, Tổng Thống Bush lại muốn dựng lá chắn chống phi đạn, vẫn là chiến lược phòng vệ chớ không phải tấn công. Nhưng không phải chỉ có lá chắn che cho nước Mỹ mà còn có những lá chắn nhỏ ở những nơi cần che chở cho quân dội và các nước bạn đồng minh với Mỹ.

Chính các lá chắn nhỏ này đã làm Bắc Kinh tức giận nhất. Những lá chắn “khu vực” đó tất nhiên phải che cho Nam Hàn và Nhật Bản, những nước đồng minh, có cả hàng trăm ngàn quân Mỹ trú đóng. Nhưng nếu che cho Nam Hàn và Nhật Bản, các lá chắn đó cũng che cho cả Đài Loan, nhất là sau khi ông Bush đã tuyên bố thẳng thừng Mỹ sẽ can thiệp trực tiếp nếu Đài Loan bị tấn công. Đây chính là điểm làm Bắc Kinh nhức nhối nhất. Trung Quốc có những phi đạn mang đầu đạn hạt nhân, trong đó ít nhất cũng có 18 phi đạn liên lục địa, có thể bắn tới Mỹ. Nhưng Trung Quốc có bao giờ nghĩ đến ra tay tấn công trước vào Mỹ để lãnh họa hàng ngàn phi đạn Mỹ dội xuống Hoa Lục. Trái lại chiến lược phi đạn Trung Quốc chủ yếu là đánh gần và kho vũ khí của họ đã có hành trăm loại phi đạn tầm trung và gần, nhất là những phi đạn bố trí nhắm vào Đài Loan từ lâu, có khi đã bắn thử chơi để dọa. Mới đây Bắc Kinh đã bực bội vì chính phủ Bush năm nay bán cho Đài Loan một số vũ khí lớn nhất từ 10 năm qua. Đến viễn ảnh dựng lá chắn che chống phi đạn Trung Quốc bắn vào Đài Loan, Bắc Kinh cho rằng Mỹ đang khuyến khích Đài Loan tách rời khỏi Hoa Lục.

Có một thái độ cứng rắn đối với những chế độ độc đảng, đàn áp đối lập chính trị và tôn giáo như Trung Quốc là một điều tốt, rất đáng hoan nghênh. Nhưng chúng tôi nghĩ chiến lược an ninh là chiến lược trong thời bình chớ không phải thời chiến. Chiến lược quân sự là một con đường thẳng, bất luận hoàn cảnh nào cũng phải dùng vũ lực tiến đến mục tiêu đó cho bằng được. Nhưng chiến lược thời bình là một chiến lược chính trị, bắt buộc phải gắn liền với chính sách ngoại giao và ở đây không có con đường nào là thẳng và cứng. Chính vì thế một chiến lược để giữ an ninh trong thời bình có hai điểm cần được chú ý.

Điểm thứ nhất là chiến lược lá chắn ở Đông Bắc Á - một điểm đang nóng dần với các vấn đề Bắc Hàn và Đài Loan - liên hệ đến các nước đồng minh của Mỹ là Nam Hàn và Nhật Bản. Hai nước này không mấy sốt sắng và cũng không hoan ngênh nhiệt liệt lá chắn che đạn cho họ. Tại sao vậy" Bởi vì cả hai đều sợ chọc giận Trung Quốc, họ không muốn quan hệ giao thương của họ với Hoa Lục gặp rắc rối. Lá chắn cho Đài Loan càng làm cho họ hãi hùng, vì họ sợ cháy thành vạ lây. Như thế là hèn nhát chăng" Xin lỗi, trong ngoại giao không có chữ hèn hay không hèn, mà chỉ có chữ an toàn và có lợi. Những suy tư đó cũng là tâm trạng của khu vực Đông Nam Á, trong đó có khối ASEAN. Hiện nay một số nước thành viên của ASEAN đang gặp nạn kinh tế rã rời, gây bất ổn chính trị như ở Indonesia, Phi Luật Tân, Thái Lan và Mã lai Á, khiến khối này mất hẳn sức hấp dẫn của nó. Hơn nữa vì ASEAN bành trướng, đón vào hội những chế độ độc tài phản nhân quyền như Việt Nam, Miến Điện và Lào, khả năng đoàn kết để tạo sức mạnh của nó chỉ là một trò hề. ASEAN trong hoàn cảnh tang thương ngày nay chỉ là một con nai tơ sợ sệt co rúm trước móng vuốt của con hổ Trung Quốc.

Điểm thứ hai là nếu chiến lược ngoại giao đi theo con đường thẳng cứng nhắc của chiến lược quân sự, nó có thể tạo thành thế kẹt nếu có chuyện bất ngờ xẩy ra. Thí dụ trong vụ phi cơ do thám EP-3E, Mỹ đã phải đổi thế cứng thành thế mềm, trước là “hối tiếc” sau xuống nước nữa thành “rất hối tiếc” chỉ cốt để lấy người về, chớ không còn cách nào khác. Chiến lược thế kỷ 21 khác chiến lược thế kỷ 20, điều đó rất đúng. Nhưng khác ở chỗ thế giới ngày nay là thế giới đa cực. Một nước giầu mạnh nhất thế giới, có vũ khí áp đảo cũng không thể độc đoán dùng sức mạnh vũ lực, trừ phi sự sống còn của nước đó lâm nguy. Bởi vậy chiến lược an ninh phải đi cùng với chính sách đối ngoại, có cương có nhu...khi cần.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
3 người đàn ông bị tù gần 36 năm đã được trả tự do khi nghi án giết 1 vị thành niên được xét lại - các nghi can bị tuyên án chung thân năm 1984 là Al-fred Chestnut, Ranson Watkins và Andrew Stewart.
H: Tôi tiếp tục nghe thấy thông tin là tôi cần phải có ID mới để có thể đi máy bay vào năm tới. REAL ID là gì mà tôi liên tục được nghe thấy vậy? Đ: REAL ID là thế hệ nhận dạng tiếp theo được công nhận trên toàn hạt. Kể từ ngày 1 tháng 10 năm 2020, bạn sẽ cần phải có ID REAL để lên các chuyến bay nội địa
Đã có những thông tin về việc Intel lên kế hoạch tích hợp 5G vào nền tảng chip xử lý máy tính của hãng.
Khoảng cuối tháng 11/2019, tiểu bang Texas của Mỹ đã đạt được thỏa thuận với nhà mạng T-Mobile và đồng ý rút đơn ngăn cản việc sáp nhập của 2 nhà mạng T-Mobile và Sprint.
do chương trình ACUS-TV tổ chức và Hội đồng Huynh trưởng Nghĩa Sinh bảo trợ: -- tại hội trường Khách sạn Sheraton Chicago O’Hare ngày 17/11/2019
Hồng Kông bầu cử vừa xong, các ứng cử viên khuynh hướng dân chủ thắng lớn, trong khi phe thân Bắc Kinh thua thê thảm. Bầu cử này còn được xem như trưng cầu dân ý để xem đa số người dân đứng về phía những người biểu tình đòi dân chủ trong nửa năm qua hay không.
GENEVA - Tổ chức khí tượng thế giới WMO báo tin: hiệu ứng nhà kính năm 2018 gây biến đổi khí hậu ghi kỷ lục mới, với mức tăng trung bình hàng năm vượt trội trong 10 năm, và làm tăng tốc thiệt hại môi trường.
LONDON - Cựu Thủ Tướng Tony Blair nhận xét hôm 25/11: trong tình hình xáo trộn hơn 3 năm sau trưng cầu dân ý Brexit, đảng Lao Động của ông và đảng Bảo Thủ của Thủ Tướng Boris Johnson không xứng đáng thắng tổng tuyển cử ngày 12-12.
KHÁM ĐƯỜNG BELMARSH - Tin từ Anh: tài xế Maurice Robinson 25 tuổi đã nhận tội tiếp tay di dân xâm nhập vương quốc Anh từ đầu Tháng 5-2018 đến ngày 24-10-2019.
BERLIN - Ngoại trưởng Đức hô hào chính quyền Trung Cộng cho phép thanh tra nhân quyền LHQ quan sát trại tập trung dân thiểu số Uighur tại tỉnh Xinjiang.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.