Hôm nay,  

Thơ Thơ

02/06/200000:00:00(Xem: 16975)
Trang Thơ Thơ tuần này đột nhiên trở nên khởi sắc với sự ưu ái đặc biệt của thi sĩ kiêm nhạc sĩ Phạm Quang Ngọc, một người được Thùy Dzung ngưỡng mộ từ lâu, và từ lâu vẫn tưởng thơ của anh luôn luôn ngoài tầm tay với của trang thơ Sàigòn Times. Là người từng khoác áo lính, nhưng tâm hồn nghệ sĩ lúc nào cũng là tiếng vọng ngân nga bất tận trong đời anh, nên anh sáng tác thơ, nhạc thật đều, thật nhiều và đã có nhiều tuyển tập thơ, nhạc đến tay bạn đọc ở khắp nơi tại hải ngoại. Một trong những bài Thùy Dzung thích là bài Hoa Khế thi sĩ sáng tác khi còn ở quê nhà. Tuần này, trang Thơ Thơ hân hạnh được thi sĩ gửi tặng bản nhạc Đừng Nhìn Anh Như Thế và bài thơ Thất Kinh Thân Phận, làm theo thể lục bát.

Bên cạnh thơ nhạc của bạn Phạm Quang Ngọc, trang Thơ Thơ còn hân hạnh được sự đóng góp của một thi sĩ mới là bạn Vĩnh Hòa Hiệp qua bài Hương Cau. Đọc bài thơ, Thùy Dzung thấy tác giả đã dùng những từ thật mộc mạc, có giá trị gợi tưởng đặc biệt đến quê hương như "hương cau, đò ngang, dậu thưa". Thùy Dzung thích nhất câu thơ cuối, vì thiếu câu 8 để hoàn chỉnh câu lục bát nên đọc lên tạo cho người đọc một dư âm bất tận, một tiếc nuối không nguôi và nỗi bâng khuâng thì lơ lửng mãi mãi...

Đặc biệt, bạn Kỳ Nguyễn, qua bài thơ Nỗi Nhớ Không Rời cũng đã đánh thức trong tâm tư người đọc những kỷ niệm tuyệt vời, ôÔi ngọt ngào sao ngụm nước sôngọ, cùng niềm thương cảm dành cho tác giả, "Nhiều đêm thức giấc thường nhung nhớ, Dĩ vãng tan ra, mộng rã rời".

Người bạn thơ thủy chung mà Thùy Dzung muốn để dành nhắc đến sau cùng là bạn Hiền Nhân, một trong những thi hữu quen thuộc nhất của trang Thơ Thơ, cho dù dung nhan và nhân ảnh cho đến nay vẫn nhạt nhòa... Trong tâm trí Thùy Dzung. Bài thơ tuần này của bạn Hiền Nhân nhan đề Tàn Thu Tâm Sự là cả một sự gửi gắm cho người em gái viễn phương, nhưng cũng là những gửi gắm dành cho độc giả yêu thơ, tri kỷ của tác giả... "Đèn nhớ ai mà mắt đỏ tiêu điều; Để lệ nến rơi nhiều theo canh vắng"...

***
Hương Cau

Nhà em thoang thoảng hương cau,
Anh đây thức trắng canh thâu nhớ nàng.
Chờ mai qua chuyến đò ngang,
Chờ em qua đến hai hàng dậu thưa.
Chờ em tan buổi học trưa,
Đường về một bóng anh đưa hộ về.
Chờ em, khuất ánh trăng thề
Dưới giàn thiên lý lời thề trăm năm.
Giờ em biệt xứ xa xăm,


Hương cau ngày cũ âm thầm anh đau.
Nhớ Hương cau, nhớ Hương cau.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Tàn Thu Tâm Sự

Về người em gái viễn phương

Chiều thu lạnh, dừng chân nơi quán vắng
Tìm lãng quên qua men đắng nhạt nhòa
Em đã về sau mấy dặm đường xa
Lòng rộn rã niềm vui duyên văn nghệ.

Em trở lại, vườn thơ xưa hớn hở
Đón em về tô điểm vạn sắc hương
Vắng em rồi như vắng cả niềm thương
Lòng hoài vọng bạn hiền khi trăng xế.

Lòng ái ngại trên bước đường nhân thế
Sợ gai đời rỗ nát gót chân son
Bụi đường xa làm nhan sắc héo mòn
Thêm ngao ngán cho tình đời ấm lạnh.

Rượu đất khách không vơi sầu cô quạnh
Trăng chưa tàn sao trăng lạnh đìu hiu
Đèn nhớ ai mà mắt đỏ tiêu điều
Để lệ nến rơi nhiều theo canh vắng.

Mười bốn năm, chim ngàn đà mỏi cánh
Thơ tâm tình một gánh biết trao ai
Nhạc ly hương dạo mãi khúc quan hoài
Ai tri kỷ và ai người đồng điệu.

Có những lúc hướng về nơi xa thẳm
Biết người đi tâm khảm có vương sầu
Bước lạc loài tình huynh đệ khắc sâu
Dư hương cũ êm đềm hồn thơ nhạc.

Melbourne, một chiều thu lạnh

Hiền Nhân

*

Nỗi Nhớ Không Rời

Chợt thức trong phòng cao ốc rộng
Quê người, lẽ bóng, gió mưa tuôn
Nửa đêm về sáng, buồn hiu hắt
Nhớ bóng quê xưa, nhớ lạ thường...

Lan man nhớ lại thời son trẻ
Dĩ vãng hiện về như cuốn phim
Này mái trường xưa, này sách vở
Này thầy cô, này bạn thân quen.

Nhớ buổi chơi bi và thảy đáo
Sân trường lạo xạo bước nai tơ
Rồi chơi đánh tổng, chơi rồng rắn
Trong trắng nào hơn tuổi học trò"

Nhớ thuở trốn nhà đi bắt dế
Tìm theo tiếng gáy vọng từ xa
Vai đeo túi dệt, tay cầm cuốc
Um khói, đào hang chẳng nệ hà!

Nhớ lần đi bắt cá lia thia
Bang ruộng, bương nương, lội cả đìa
Bong bóng nổi đâu tìm tới đó
Trời trưa, nắng đổ, xạm màu da.

Nhớ ngày đi học thường đi sớm
Lượm trái vườn ai rụng giữa đêm
Ra quán đổi xôi hay đổi bánh
Hoặc đồ chơi hoặc cả thơ tem...

Nhớ những buổi trưa đi tắm sông
Trời cao xanh thẳm, nắng hanh nồng
Phù sa quen thuộc gây mùi nhớ
Ôi, ngọt ngào sao ngụm nước sông!!!

Quên được làm sao cô bạn gái
Nhặt nhiều hoa máu ép trong tim
Để hoa vào giữa hai trang giấy
Lưu bút ngày xanh, nhớ bạn hiền.

Bây giờ tất cả ai còn mất"
Mấy kẻ còn đây, mấy kẻ xa"
Dâu bể có khi đầy nước mắt
Người đi mang cả bóng quê xưa!

Hoa giáp vừa tròn tuổi sáu mươi
Mây trôi bèo dạt tới quê người
Nhiều đêm thức giấc thường nhung nhớ
Dĩ vãng tan ra, mộng rã rời...

Kỳ Nguyễn

Tôi chỉ kinh ngạc khi nghĩ tới má chạy vào vùng bom đạn để cứu đứa con gái mới hai tháng. Đây là câu chuyện đầu tiên về đời mình tôi được biết – câu chuyện của một đứa bé kẹt ở khúc quanh lịch sử; câu chuyện về tình thương vô điều kiện của người mẹ dành cho đứa con; và câu chuyện trong giờ phút đất nước đổi chủ
Năm đầu tiên vào Sài gòn, tôi được anh chở trên chiếc vespa cà tàng đi khắp nơi. Anh đã giúp tôi chuẩn bị tốt cho kỳ thi vào Cao đẳng Mỹ Thuật Sài gòn dù về sau tôi không theo đuổi nghệ thuật hội họa... Kỷ niệm với anh Du Tử Lê tôi không bao giờ quên và chúng tôi thường nhắc lại mỗi khi ngồi uống café rồi cười với nhau
Đến Ai Cập và Jordan, chúng tôi tự sắp xếp chương trình thăm những nơi mình muốn. Qua Do Thái mấy ngày đầu tự lên lịch tham quan, sau đó nhập vào đoàn người đến từ Mỹ và Úc, trong chuyến hành hương do linh mục Dòng Tên Nguyễn Tầm Thường hướng dẫn.
Tướng Khuyên còn ở Sài Gòn đến ngày 28 tháng 4/1975 mới ra đi. Ông đã ra đi trong khi Sài Gòn đang cơn hấp hối vô phương cứu vãn nổi. Tới Mỹ, Ông xuất gia và tu hành lặng lẽ trong một ngôi chùa cũng lặng lẽ ít đồng hương lễ lạc. Kiếm sĩ Đặng Dung ngày xưa cũng sống như vậy
Truyện Thạch Sanh Lý Thông lưu truyền trong dân gian dưới hình thức chuyện kể truyền miệng chắc có đã lâu. Phải hiện hữu trước khi ông Dương Minh Đức đưa bản văn sáng tác của mình sang bên Quảng Đông khắc ván cũng như từng đưa vài chục tác phẩm khác của nhóm nhờ đó miền Nam Kỳ Lục tỉnh có được một số tác phẩm Nôm đáng kể mà người nghiên cứu Nôm thường gọi là Nôm Phật Trấn
Nhật Bản: Người Việt đứng đầu danh sách người ăn cắp đến từ nước ngoài. Năm 2017, khoảng 260 000 người Việt sống tại Nhật Bản, tăng 8 lần so với 2008. Tội phạm trong Cộng Đồng Việt cũng tăng. Thống kê tại Nhật cho thấy năm 2017, số tội phạm gốc Việt là 5140, chiếm hơn 30% tổng số tội phạm
đài phát thanh yêu cầu người dân phải về nhà trước 23 giờ để đợi thông báo quan trọng. Lúc 2 giờ ngày 22.09.1975, đài loan tin về quy định đổi tiền và kéo dài thời gian giới nghiêm đến 11 giờ sáng. Thời gian đổi tiền sẽ bắt đầu vào lúc 11 cho đến 23 giờ cùng ngày, tức chỉ có 12 giờ đồng hồ để hoàn thành việc thu và đổi tiền
người có danh, có chức mới viết hồi ký khi về già. Tôi chỉ là một nhà giáo bình thường, chẳng có gì to lớn cả, nên chẳng bao giờ nghĩ đến việc tự viết về mình. Tuy nhiên, qua bao năm sống còn, nghĩ lại mình cũng còn những điều đáng nhớ
Trong thời đại ngày càng gia tăng sự bất ổn và bất an trên khắp toàn cầu, lời Phật dạy về bình đẳng, tôn trọng và hiểu biết nhau ngày phù hợp đối với tất cả những ai muốn thiết lập một thế giới tốt đẹp và hòa bình.
Nhắc đến biến cố 30 tháng 4 năm 1975 thì người Việt sống ở hải ngoại đều bùi ngùi thương cảm khi nhắc đến cái chết oai hùng của 5 vị tướng đã tự tử trong thời gian kể trên. Nay tôi xin góp nhặt tin tức được kể lại từ nhiều người thân cận tướng Nguyễn Khoa Nam về cuộc sống đời thường của ông
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.