Hôm nay,  

Csvn Và Kỳ Thị Bắc Nam

28/04/200000:00:00(Xem: 6497)
30 người từ Đồng Tháp, Sadec cơm ghe bè bạn, vượt hàng trăm truông nhà Hồ, hàng ngàn dặm gần một chiều dài đất nước ra Hànội, trương biểu ngữ biểu tình ben cạnh Trụ sở Trung ương Đảng CSVN đang đại hội. Lần đầu tiên dân Nam kỳ lục tỉnh, ông già Ba Tri ra Bắc kỳ tranh đấu. Xin lỗi các chữ dùng để gợi nhớ cho dễ thời kỳ Pháp thuộc, thực dân cố tình tạo kỳ thị địa phương hòng chia để trị. Từ tổ chức hành chánh địa phương, Bắc kỳ bảo hộ, Trung kỳ hoàng triều cương thổ, Nam kỳ Pháp quốc hải ngoại đến thể thao, thực dân Pháp đều tạo ganh ghét chết người trong việc để cái cúp cạnh quan tài, tạo tinh thần tử chiến. Chính sách đó đã đem lại khó khăn vô vàn cho hai thời đệ nhứt và đệ nhị cộng hòa Việt Nam. Nó chỉ chấm dứt trên bước lưu vong và trong hai nhà tù lớn (ngoài đời) và nhà tù nhỏ (trại giam trong nước). Tiếng Bắc 54 vừa yên thì tiếng Bắc 75 bắt đầu và khuyếch đại dần dần theo cường độ tranh chấp quyền trong nội bộ đảng CSVN. Với kỹ thuật và triết lý bá đạo “Cứu Cánh Biện Minh cho Phương Tiện ” của Cộng sản, nạn kỳ thị trong nội bộ đảng CSVN đã đến thời hết thuốc chữa. Việc 30 người biểu tình nói trên chỉ là bọt biển trên mặt, cơn sóng ngầm mới vô cùng to lớn có thể gây hậu quả khó lường trong cục diện chánh trị VNCS hiện tại.

Nếu xem thành kiến Nam Bắc là thái độ quơ đũa cả nắm, thái độ còn nằm trong tư tưởng thì kỳ thị Nam Bắc là thái độ được biến thành hành động. Người Cộng sản Nam có thành kiến với người Cộng sản Bắc chỉ không thích, không ưa. Nhưng khi đã kỳ thị thì tìm cách hạ nhau, thịt nhau bằng trăm thứ đòn thù. Và khốn thay tình trạng kỳ thị Nam Bắc đã đến thời kỳ “chơi nhau ra mắt” vì nó bị dồn ép suốt từ một phần tư thế kỷ nay.

Các miếng hiểm hóc mà khu B đã chịu khó mà kể xiết. Đối với CSVN Khu B là lãnh thổ VNCH; đi B là đi không trở lại. Đi B có nghĩa là bị hạ cấp ra chiến trường mà theo nguyên tắc Đảng dân tập kết phải đi B trong thời chiến. Qua thời bình, Mặt trận giải phóng Miền Nam bị giải tán không thương tiếc; Tướng Trần văn Trà ra một cuốn sách chưa đầy một tuần bị tịch thu. Số tỉnh của Miền Nam thuộc Khu B bị sáp nhập không ngoài mục đích giảm số phiếu, số Trung ương ủy viên trong Nam. Về hành chánh, kinh tế Miền Nam, Khu B, lãnh thổ VNCH cũ chỉ là một thứ thuộc địa để cho Miền Bắc khai thác không hơn không kém. Chỉ cần đánh một điện văn cho tỉnh Cần thơ “điều” 1000 tấn gạo ra bắc. Tỉnh ủy Cần thơ lo ghe tàu, khuân vác ra Bắc nạp, không được trả một xu, uống một ly trà Bắc Thái. Cú đánh bầm gan tím ruột là loại bằng cách bôi bẩn, mà nạn nhân gộc nhất là Nguyễn Hà Phan, Bí thơ tỉnh ủy Cần thơ kẻ được cả Đảng bộ Miền Nam cài vào chức Trưởng Ban Bí Thư Trung ương đảng nhân vật số 2 trong việc điều hành nội bộ đảng.

Nằm gai nếm mật qua thời chuyển tiếp Nguyễn văn Linh, Thủ Tướng CSVN Võ văn Kiệt kéo dược Lê đức Anh làm đầu cầu một liên minh Quân Quyền và Đảng quyền Nam. Từ đó liên minh nầy củng cố thế lực, đưa được Tướng Lê khả Phiêu làm Tổng Bí Thư. Liên minh nầy lấy đổi mới, lấy phát triển kinh tế làm chính nghĩa, làm thế chính thống cầm quyền, gần gũi với Tây Phương và làm cho dân dễ thở hơn đôi chút. Liên minh cũng đẩy cánh đảng viên Miền Bắc vào thế bị động, bảo thủ và giáo điều.

Cuộc viếng thăm qua Bộ Trưởng Quốc phòng Mỹ xúc tác cho qúa trình loại nhóm CS Bắc nhanh hơn, mạnh hơn trong đại hội. CS Miền Nam tổ chức biểu tình răn đe rằng “dân khổ” quá có thể loạn, dân bị tham ô quá sẽ vùng lên như giặc Chệt Chọt ở Rạch giá thời Pháp. Mà bản tánh dân Nam là hiền nhưng cộc, chơi là chơi tới cùng, chơi xả láng, mút mùa lệ thủy, đi hàng ngàn dặm để biểu tình cũng đi, 40% trung ương ủy viên cũ đa số Miền Bắc phải ra đi. Vật cản đổi mới (đúng ra là đầu đàn bộ phân đảng Bắc) phải ra đi. Cuộc biểu tình, nếu phải do Ông Sáu Dân (Võ văn Kiệt) hùng cứ ở Saigòn, có hai tiền đạo Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng và Phan văn Khải hậu vệ, tổ chức và thỏa hiệp với Quân đội, mục đích yêu cầu biểu tình phải nhắm vào đó - chỉ cái đó mà thôi.

Cũng rất may là phó thường dân Nam bộ, phó thường dân Bắc, Trung, Nam đã chán đết tận cổ trò chơi Cộng sản, tỏ ra thờ ơ, đứng bên ngoài không muốn vướng vào trò bá đạo, lấy kỳ thị Bắc Nam để tranh giành phe phái, quyền lợi riêng tư trong đảng. Sự thờ ơ đó là một cảnh cáo nghiêm khắc của lịch sử đối với Cộng sản, đừng làm thêm một tội lỗi nữa với Dân tộc Việt. Tội lỗi CSVN đã quá nhiều rồi!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cụ bà Ruth Kundsin ở Quincy chứng minh rằng người ta không bao giờ quá già. Dù đã 103, bà vẫn tập thể dục có thể khiến những người trẻ tuổi nhìn cũng cảm thấy… mệt!
Hiện nay, thành phố Lawrance- Kansas đang nhộn nhịp phát triển. Thành phố có Đại Học Kansas này đã lọt vào top 20 trong bảng xếp hạng Bloomberg Brain Concentration Index.
Sáu mươi ba phần trăm người Mỹ nói rằng họ ủng hộ tự do của người khác để thực hành tôn giáo tại nơi làm việc hoặc ở nơi khác trong cuộc sống "ngay cả khi điều đó tạo ra sự áp đặt hoặc bất tiện cho người khác"
Cựu nhân viên của Fox News, Shepard Smith cho biết ông đang quyên góp 500,000 đô la cho Ủy Ban Bảo Vệ Các Nhà báo, theo báo New York Times cho biết.
Theo quy định mới, kể từ ngày 1/1/2020, các hãng hàng không không được thuê máy bay đã xử dụng quá 10 năm, tính từ ngày xuất xưởng đến thời điểm nhập vào Việt Nam
Westminster (Bình Sa) Tại văn phòng tòa soạn Việt Báo vào Thứ Ba ngày 19 tháng 11 năm 2019, phái đoàn Ủy Ban Góp Ý với Ủy Ban Xây Dựng Đài Tưởng Niêm Hoàng Sa gồm có các cựu Sĩ Quan Hải Quân Nguyễn Mạnh Chí, HQ. Lê Bá Chư và HQ. Đặng Thành Long đã đến thăm tòa soạn Việt Báo, sau đó trình bày một vấn đề khá quan trọng để nhờ tòa soạn loan tin.
SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG:
Trộm kỹ thuật của Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh quốc, Pháp quốc… Lấn chiếm Biển Đông của VN, Philippines… Bây giờ TQ cũng chôm cả văn hóa VN, nói rằng áo dài VN là truyền thống thời trang Trung Hoa…
Mùa lễ đến gần, cũng là mùa mà nhiều người sẽ lên cân, và mất đến cả vài tháng sau để xuống trở lại. Đối với nhiều người Mỹ, “mùa lên cân” bắt đầu từ tháng 10, và đạt đến đỉnh điểm là Mùa Giáng Sinh. Thủ phạm không đâu xa, là đủ loại kẹo từ Halloween, đến gà tây Thanks Giving, tiếp nối đến chocolate Christmas.
Theo một nghiên cứu mới, việc bỏ thuốc sẽ gẫn đến một sự thay đổi lớn về hệ vi khuẩn trong ruột. Tuy nhiên, việc thay đổi này có tác dụng như thế nào thì cần phải có nghiên cứu thêm.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.