Hôm nay,  

Bài Học Dân Chủ

24/03/200300:00:00(Xem: 6648)
Suốt hai tuần lẽ qua, nhiều người thắc mắc về một người đã từng cầm bút viết linh tinh vài nơi trong nhiều năm, nhưng hôm nay đặc biệt lại có những lý luận thật là ấm ớ. Đó là nhân vật Hai Bầu - Nguyễn thành Đởm. Mọi người thắc mắc không biết tại sao HB đã từng sống ở một nước tự do dân chủ như đất Úc này nhiều năm mà vẫn cứ u u mê mê không phân định rõ được thế nào là dân chủ. Bằng chứng cho thấy trong bài góp ý về việc “tu chính nôi quy của BCH Cộng Đồng NSW” HB đã đưa ra một số lý luận có tính cách hồ đồ ấu trĩ một chiều mà tôi nghĩ giống y như CS. Nhưng ở đây chúng tôi chỉ lấy một điểm duy nhất về vấn đề dân chủ mà thôi. HB viết “Cũng là một điều nghịch lý khi bảo rằng một công dân không chấp nhận một chế độ nào đó, trong khi người đại diện chính thức và hợp pháp của mình là chánh phủ đương quyền lại công nhận thiết lập bang giao và ký kết hiệp ước với chế độ đó...”
Nhiều người nghĩ rằng chắc HB bị ngộ độc phải bả CS hay sao mà dù ở Úc nhiều năm nhưng vẫn cứ mơ mơ, màng màng như đang ở trong hang Pác Pó vậy. Chỉ có như thế mới có thể lý luận khôi hài như đoạn văn nêu trên. Ai cũng biết tại xứ Úc này dù học sinh tiểu học cũng có thể hiểu được thế nào là dân chủ. Chính quyền thích là chuyện của chính quyền, dân thích là chuyện của dân. Dẫu có trái ngược đường lối nhưng không vi phạm pháp luật thì cũng phải chấp nhận. Chính phủ không thể dùng quyền trấn áp bắt dân phải nghe hay suy nghĩ một chiều theo chính phủ như bọn cầm quyền CSVN hiện nay. Ấy thế mà ông chủ báo Người Việt vẫn can đảm cho đăng cũng là một điều lạ hiếm có trong lãnh vực báo chí. Cũng có người cho rằng lúc ấy chắc ông chủ báo đang buồn ngủ, không rõ nội dung bài viết như thế nào nên vì tình cảm mà đăng đại cho xong. Đến khi báo phát hành thì cũng đã lỡ nên đành phải đem đầu chịu báng, chứ chẳng lẽ làm báo bao nhiêu năm mà ông chủ bút lại tôí dạ đến thế hay sao. Còn có giả thuyết cho rằng ông chủ báo này là “Em bé quàng khăn đỏ” thì có vẻ không hợp lý, vì nghe đâu ông này là cũng đã từng chống cộng da dít lắm... Nói đến chuyện viết lách, chúng tôi lại nhớ đến lời người thầy khả kính thời thơ ấu ở lớp học khai tâm “ Khi cầm bút viết, lưng lúc nào cũng phải thẳng và ngòi bút lúc nào cũng phải ngay” Khi lớn lên ra đời mới hiểu được những lời thầy dạy không đơn thuần là kỹ thuật viết chữ mà còn rèn luyện cho con người cái tư cách của người cầm bút dù trong bất cứ hoàn cảnh nào... Như vậy, những người cầm bút như HB có lẽ đã mất căn bản ngay từ “lớp mầm” nên mới có những lý luận quái dị như vậy...

Sáng nay vô Internet, lại nhận được một tin mừng nữa cho cộng đồng người Việt tỵ nạn trên toàn thế giới về việc lá cờ VNCH đã được chấp nhận thay thế cho lá cờ CSVN trên toàn thành phố GARDEN GROVE. Thành phố GARDEN GROVE là một thành phố lân cận với thành phố WESTMINTER, và là nơi cư ngụ đông đảo người Việt ở Little Saigon . Người đưa ra bản nghị quyết này là nghị viên Mark Rosen. Ông cho biết “ Lá cờ vàng VNCH là thể hiện niềm hy vọng, ước mơ về dân chủ của dân tộc Việt nam, trái ngược với lá cờ CS là lá cờ của sự chiếm đoạt”... Được tin này anh em chúng tôi vui mừng cười khoái chí cười đau cả bụng. Tuy nhiên, điều đáng buồn là lại biết thêm một tên ngu đần nữa không hiểu một tí gì về ý nghĩa căn bản của nền dân chủ Hoa Kỳ khác với cái gọi là “dân chủ” của “đỉnh cao trí tuệ CS” như thế nào...
Theo Nhật báo Los Angeles Times, số ra ngày 11-03-2003. Bài báo tường thuật rằng, sau khi thị xã WESTMINTER thông qua và ban hành nghị quyết chấp nhận lá cờ VNCH trên toàn thành phố, ngay sau đó đại sứ CS tại Hoa Kỳ Nguyễn tâm Chiến đã gửi thư đến thống đốc tiểu bang California, phản đối và yêu cầu chính quyền tiểu bang phải ngăn chặn và hủy bọ nghị quyết này. Tuy nhiên, phát ngôn viên của văn phòng thống đốc tiểu bang, ông Russ Lopez phúc đáp ngay với toà đại sứ CS “Hội đồng thành phố WESTMINTER có thẩm quyền đề ra chính sách riêng của họ”. Như vậy có nghĩa là Chính quyền tiểu bang không thể can thiệp, vì đây là một nước tự do dân chủ thực sự chứ không phải hang Pắc Pó hay Bắc Bộ Phủ CS trong hiện tại. Đọc xong bản tin tôi vừa phấn khởi lại vừa tội nghiệp. Phấn khởi vì cộng đồng người Việt Tỵ Nạn đi hết từ chiến thắng này đến chiến thắng khác và có lẽ sẽ còn tiếp tục lan rộng mãi trên toàn cầu. Còn tội nghiệp là tội nghiệp cho môt tên đã làm đến chức đại sứ mà vẫn u mê chẳng hơn gì HB tại xứ Kangaroo này tí nào... Chẳng hiểu sao, hai người dù đã sinh sống ở những nước có tự do dân chủ là Mỹ và Úc, nhưng vẫn không học hỏi được điều gì có thể làm thay đổi con người với cái não trạng đặc quánh cố hữu. Vì vậy mới xẩy ra cái cảnh “Lưỡng tâm hà xứ nhất điểm thông” như thế này. Điều nực cười là điểm “thông” nhau lại là cái não trạng đặc quánh “Đỉnh cao trí tuệ” mới hay chứ... Đúng như nhà thơ Nguyễn chí Thiện đã nói “Ở hang Pắc pó chui ra. Ngó qua ngó lại rồi ta chui vào”... Câu chuyện lá cờ VNCH được một số nơi chính thức chấp nhận thay thế cho lá cờ máu CS không đơn thuần chỉ là một niềm vui trong chiến thắng mà còn là một bản tuyên ngôn đập thẳng vào mặt của bọn CSVN. Sự việc này cũng chứng minh được thế nào là chính nghĩa của con người biết yêu tự do dân chủ trong nhân bản và là một câu trả lời đích đáng cho những kẻ đòi dẹp bỏ lá cờ thân yêu của chúng ta. Hơn nữa, cũng là một sự minh họa hùng hồn nhất nhằm khai sáng cho những kẻ mang cái đầu “con tôm” manh tâm phản trắc đòi phi chính trị, phi đấu tranh hay lợi dụng danh nghĩa nghệ thuật thuần túy, không chịu treo cờ VNCH trong các buổi triển lãm hay lễ hội. Điểm sau cùng, Với những sự kiện trên. mong rằng đám đại sứ CSVN trên khắp năm Châu, bốn bể có thể học được những bài học Dân Chủ căn bản từ các nước tiền tiến để báo cáo về với đảng. Hy vọng bọn lãnh đạo CS có thể học hỏi để sáng ra đôi chút cho nhân dân mình đỡ khổ và đất nước có thể tiến bộ hơn trong tương lai.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bạn cứ thử tưởng tượng đi: Tác giả qua Mỹ lúc mới 11 tuổi, đã lớn lên và thành đạt trong ngành y khoa ở quê người, nhưng có lẽ vì ‘đam mê thơ văn từ nhỏ’ như tác giả tâm tình, nên năm 1986 cũng đã xuất bản tập thơ ’Khi Bóng Chiều Rơi’, và bây giờ là một Tuyển Tập Truyện Ngắn & Thơ đầy tính tự sự và cảm xúc bằng ngôn ngữ của lời ca dao Mẹ.
The Guardian trong này 21/10 đã đưa ra những hình ảnh đáng buồn cho quân đội Mỹ tại bắc Syria. Họ đã phải rút quân trong sự la ó phản đối, và người dân còn ném thức ăn vào đoàn quân xa khoảng 100 chiếc của Hoa Kỳ.
Thời gian gần đây, “văn hóa đọc” dường như đã trở thành một mỹ từ thường xuyên được nhắc đến với nhiều bài viết rất tha thiết, rất nhiệt tình cổ xúy chuyện đọc sách giấy, nhất là đối với thế hệ trẻ hiện nay.
WESTMMISTER (VB) – Nhà văn Nhã Ca, chủ nhiệm sáng lập của nhật báo Việt Báo đã được đại gia đình Việt Báo và bạn hữu xa gần chúc mừng đại thọ 80 và tái bản phát hành Nhã Ca Hồi Ký và truyện dài Phượng Hoàng trong đêm Thơ Nhạc và Bạn Hữu rộn ràng tiếng cười và đầy ắp tình thân tại hội trường Việt Báo
Dưới cái nhìn của nhà nước Bắc Kinh, Hồng Kông kể như món đồ nằm sẵn trong túi, dù có biểu tình cỡ nào cũng khó tách rời.
Khoảng giữa tháng 10/2019, Samsung Display công bố kế hoạch đầu tư hơn 11 tỷ USD (13,100 tỷ won) vào hoạt động nghiên cứu phát triển và sản xuất tấm nền QD-OLED dành cho TV.
SEOUL - Đối thoại quốc phòng hàng năm giữa Trungh Cộng và Nam Hàn sắp tái tục sau 5 năm gián đoạn.
TAIPEI - Vào ngày 20/10, Đảo quốc Taiwan tuyên bố không chấp nhận kẻ giết người Chang Tong-kai nộp mình tại Đài Loan, và khẳng định thẩm quyền Hong Kong phải giải quyết mọi thủ tục pháp lý cần thiết trước khi.
BEIJING - Phát biểu tại hội thảo an ninh hàng năm gọi là Xiangshan Forum ngày 20/10, bộ trưởng quốc phòng Wei Fenghe đả kích Hoa Kỳ kích động cách mạng màu tại các nước bằng chiến lược tầm xa, để gây ảnh hưởng nội bộ các nước này, trong đó có Trung Cộng.
Thủ  Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu hôm Thứ Hai tuyên bố rằng ông không có thể thành lập chính quyền Do Thái mới, và rằng ông đang trả lại nhiệm vụ thành lập liên minh cho Tổng Thống euven Rivlin, đắp đường cho ứng viên khác để cố tắng thành lập chính quyền là lần đầu tiên trong hơn một thập niên.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.