Hôm nay,  

Tâm Sự Một Thi Sĩ

13/08/200200:00:00(Xem: 4134)
Dường như chưa năm nào tôi mong Tết như năm nay, với một tâm trạng đa chiều đến thế. Cứ mỗi khi nhớ lại từng chặng đường, mỗi quãng đời đã qua, tôi lại muốn khóc. Vẫn thế, người ta khóc khi quá vui hoặc quá buồn. Mà tôi thì lại hay buồn. Suốt cả năm qua, tôi không có một ngày yên ổn, thanh thản.
Người ta bảo đời người là do số. Buồn, là số của tôi" Gần 2 năm chuẩn bị bản thảo cho tập thơ Linh, một cách đầy nhiệt huyết và kỹ lưỡng, tôi mất thêm nửa năm cho việc chỉnh sửa, thay đổi các bài trong tập, cuối cùng bản thảo được duyệt in vẫn phải bỏ đi hơn 10 bài, vì biên tập viên bảo chúng "quá bạo liệt".
Lúc ấy tôi chỉ linh cảm được, rằng tập thơ sẽ gây dư luận. Những cây bút tôi kính phục trong văn đàn, làng báo, hầu hết ủng hộ và mừng cho tôi, thêm cả nhiều nghệ sĩ khác: họa sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, diễn viên. Đến tháng 2/2001, cuộc tranh luận về thơ tôi (qua tập Linh) "phát nổ".
Lời bạt tập thơ đầu tiên của Vi Thùy Linh, Khát (NXB Thanh Niên) 3 năm trước, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo viết: "Chữ bầu lên nhà thơ, hoặc hủy diệt nhà thơ. Còn Vi Thùy Linh, nữ thi sĩ trên con ngựa chữ nghĩa dậy thì, đã đơn độc phi thẳng vào rừng rậm thi ca, và khát. Cơn khát trào dâng lửa cháy rừng mà chính trái tim của nàng đã khơi lên từ ngày 16 tuổi."

Bây giờ tôi không còn là rừng lửa nữa. Hình như tôi chỉ còn ngọn lửa cuối cùng được giấu trong lồng ngực. Tôi rất mệt mỏi và nhiều lúc nản lòng, tôi muốn buông bút. Tôi không còn "nhựa" hừng hực như 6 năm về trước, như khi làm Khát và Linh. Mệt quá rồi. Tâm hồn, trái tim, lòng tin của tôi bị tổn thương. Mình có lỗi gì" Sống và viết quá thật, viết như mình muốn là có tội ư" Không tổn thương sao, khi hơn 6 năm lao động cật lực, tôi đã bị đem ra làm đề tài cho bao cuộc tranh cãi, đàm tiếu, luôn là mục tiêu để mang ra chỉ trích phê phán" Tôi có gì: chỉ hai tập thơ đầy hoạn nạn.
Tôi đã nhiều lần đi TP HCM và vài vùng khác, nhưng không yêu nơi nào bằng Hà Nội, nơi tôi sinh ra, lớn lên và viết. Nơi ấy, tôi đã yêu và đã sống với tình yêu, dù ngày này, ở chính nơi ấy, tôi chịu nhiều "mũi dao" hơn hết thảy. Nơi ấy, có những người thân của tôi. Tôi thương bố và chú út, một đạo diễn, một họa sĩ luôn phải chịu bực mình vì tiếng "ồ, à" khi người ta biết họ là bố, là chú Vi Thùy Linh.
Bố tôi không muốn tôi theo nghiệp văn chương, ông muốn tôi làm giáo viên, bình thường và yên ổn. Ông luôn sống trong tâm trạng bất an vì lo lắng cho tôi, người phải hứng chịu những thị phi điều tiếng ác nghiệt, những tai nạn quá sức so với tuổi của mình.
Những tai nạn đó, mà theo một số người gấp đôi, thậm chí gấp ba tuổi tôi, nói với tôi rằng họ còn sợ, còn ái ngại nếu gặp phải. Và tôi đã gánh, đã chịu suốt hơn 365 ngày qua.


Sau tập Linh, tôi yếu hẳn đi. Tôi sống trong tình trạng thiếu máu và huyết áp thấp. Hay lo nghĩ, mệt mỏi, mỗi bữa chỉ ăn được 1 bát cơm, phải uống nhiều nước. Trọng lượng 42 kg cho chiều cao 1,6m có lẽ là cố định. Tóc có ít sợi bạc, bị rụng nhiều và khô gẫy. Ở bên ngoài, tôi làm việc cật lực, ở nhà, tôi cố vui vẻ để bố mẹ yên lòng. Tôi giấu bố tôi tất cả những bài báo thóa mạ, vì biết rằng ông sẽ nổi giận (bố tôi rất nhạy cảm, nóng tính và thương tôi lắm). Tôi thèm ngủ. Ngủ yên bình và thật sâu. Ngủ sâu và không bao giờ trở dậy nữa. (Có lúc tôi muốn thế). Trở lại đại học làm giảng viên cho cuộc đời yên ổn" Hay vẫn làm thơ, nhưng gò mình lại, sống có "vỏ ốc" và viết giống kẻ khác" Không, tôi không thể như thế. Tôi tự điểm lại mình: là tác giả trẻ nhất của tuyển tập Thơ VN 1976 - 2000 (NXB Hội Nhà Văn), nhà thơ trẻ gây dư luận nhất hiện nay....
Trong nhiều nhận xét, người ta luôn nói "Vi Thùy Linh chỉ mới 20 tuổi" như một lời châm chước, xoa đầu. Tại sao chỉ mới" 20 tuổi đã là 1/3 thậm chí một nửa cuộc đời. Tôi không cần sự châm chước về tuổi, tôi muốn nhìn thẳng vào tác phẩm. Tôi hổ thẹn ở tuồi 22, tác phẩm của mình quá mỏng. Tôi yêu thi ca, khát vọng dâng hiến cho sáng tạo và trong sáng tạo tôi chăm chỉ lao động, sống trung thực, viết trung thực. Trong một bài tiểu luận tôi viết: "Nội lực sáng tạo là con đường đi tới. Dù trầy xước, rớm máu, phải đi bằng được đến đích của mình." Tôi đã đi và chưa đến, tôi không thể bỏ cuộc, không thể thoái thác. Sứ mệnh ấy của tôi, do tôi.
Tôi khao khát được đi trên những con đường xanh đêm Huế dịu dàng, yên tĩnh. Cuộc sống bình thường đối với tôi là quá khó, bây giờ càng quá khó và lại là "không bình thường". Tất cả những gì tôi có được đều phải mất nhiều sức và mệt mỏi, vì khó khăn ngáng đường. Nhưng tôi yêu cuộc sống này. Quanh ngôi nhà tôi ở, xung quanh đã xây cao, họ chặt cả cây muỗm sau nhà (đã vào thơ của tôi) và nhà tôi bị tối hẳn. Tôi chỉ nhìn thấy đường qua ô cửa sổ, chỉ nhìn thấy rộng và xa khi leo lên tầng 4 nhà mình. Ông nội đặt tên cho tôi, nghĩa là "cánh tay thiêng", tôi cần phải làm việc, sáng tạo, xứng đáng với kỳ vọng của người. Dù công việc, sự nghiệp, tình yêu của tôi vẫn xa xôi và hình như hư vô, lại có lúc như giấc mơ bị đứt quãng lúc 4 giờ sáng vì tiếng băm chặt của nhà bán cháo lòng cuối dãy suốt ngày cãi nhau.
Tôi thương tôi thực sự, lúc này, vì đã khóc và buồn quá nhiều, vì đã vắt kiệt mình để sống và viết như mình muốn. Tôi đón nhận mọi thanh âm cuộc đời, như cách để biết ơn mặt đất sinh ra tôi, chờ đợi tôi làm được điều kỳ vọng lớn lao trước khi đón tôi về lòng đất mẹ.
Vi Thùy Linh (Theo tạp chí Thể thao-Văn hóa, trích VN-Express số đề ngày 10/2/2002)
Jennifer Tran

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
Một phần thưởng 50,000 đô la được đưa ra để bắt một người đàn ông của thành phố Burnaby đã bị truy nã trước đây vì tội rửa tiền như một phần của nhóm tội phạm có tổ chức người Việt Nam hoạt động tại Canada và Hoa Kỳ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.