Hôm nay,  

Trang Thơ Thơ

02/12/200100:00:00(Xem: 6257)
Tình Biển Với Mây

Mênh mông Biển Hải mù khơi,
Vân Mây lướt nhẹ đón hơi biển tình.
Mây hồng, duyên dáng xinh xinh,
Biển xanh, dáng dấp hữu tình giao duyên.

Mây nương cánh gió đưa thuyền,
Biển dậy gợn sóng... cùng thuyền theo Mây.
Vắng Mây, Biển nhớ từng ngày,
Mây xa, nhớ Biển... đêm ngày lặng yên.

Bao giờ Mây, Biển nên duyên,
Để ta kết bè thay thuyền rong chơi!"

Joseph Duy Tâm

*
Sổ Đời

Ôi Thượng Đế!
Tôi, một thụ sinh hữu hạn
Với thời gian
Đã qua nửa cuộc đời

Tính sổ đời
Toàn những chuyện trái sai
Chưa thương yêu
Đã muốn nhận lại nhiều
Chưa phục vụ
Đã toan đời hưởng thụ

Ôi Thượng Đế
Tôi, người dân nước Việt
Sống lưu vong ly biệt
Với quê hương

Bao vấn vương
Thương nhớ mãi không ngừng
Hằng ước nguyện
Van xin ngày trở lại.

CPM

*
Một Trời Quê Cũ

Hành quân qua cánh đồng làng
Thấy bông điên điển nở vàng bên sông
Mưa về nước ngập ruộng đồng
Mạ non xanh lá ròng ròng lên mương
Cha lo công việc ruộng nương
Mẹ lo chăm sóc mảnh vườn cha ông
Dây leo vàng trái nhãn lồng
Đỏ bông trâm ổi tím bông mười giờ
Nhớ thời con hãy còn thơ
Theo chân chúng bạn tối mờ quên ăn
Mười lăm ngồi ngắm ánh trăng
Xa bên bờ giậu vang vang câu hò
Bắt con đom đóm lập lò
Bỏ vô chai nhỏ làm trò nhát ma
Buồn ra ngoài miễu ông Tà
Trèo cây me nước sước da rách quần
Kéo lên chùa vắng chia quân
Hai phe đá bóng nhồi rơm đã đời
Bẻ me trộm ổi một thời
Thảy lon đập đáo bể đầu bao phen
Lội bùn chân vẫn dính phèn
Lệnh quân lanh lảnh tiếng kèn xung phong
Quân băng qua những cánh đồng
Một trời quê cũ đau lòng bạn ơi
Nhớ nhau nhớ cả một thời
Lạc bầy lạc nẻo biết nơi nào tìm.

Vĩnh Hòa Hiệp

*
Tự Thuật: Xuân Về

Mến tặng nữ sĩ Đan Phụng

Lòng buồn, mắt nhỏ giòng châu
Thương mình: năm tháng dãi dầu một thân
Ngắm thu phai sắc bao lần
Mới hay tóc đã trắng ngần thời gian
Xót xa chút mộng bẽ bàng
Sương mai, vóc hạc mênh mang tháng ngày
Thương con lòng cá bâng khuâng
Ta tà huy đã như gần như xa
Từng đêm đối bóng riêng ta
Chạnh đàn sáu đứa lòng càng chơi vơi
Câu thơ viết chẳng lên lời
Viết cho ai đọc, bồi hồi trang thơ
Lòng ta chỉ tỏ cùng thơ
Thơ chia lệ đắng giấc đau đêm ngày
Xuân này nhớ lại khơi nguồn
Vầng trong non khuyết can trường ngẩn ngơ
Đâu còn trăng cũ ngày xưa
Thời gian chiếc bóng thoi đưa lỡ làng
Lá xanh ai điểm cho vàng
Tóc ta ai nhuộm trăm ngàn sợi tơ
Nhện sầu ai bắt giăng tơ
Tà huy bóng xế ai chờ hoàng hôn
Bến đời ai đỗ giọt buồn
Cho hồn thơ mãi khơi nguồn nhớ mong
Đêm xuân lòng vẫn lâng lâng
Nhớ ngày anh đã bao lần họa thơ
Ngầm ngùi ta lại nhìn ta
Ô hay ta đã tuổi già thẫn thơ.

Thanh Tương

*
Lửa

lllCảm tác qua diễn xuất của tài tử điện ảnh Tom Hank trong phim Cast Away...
Mến tặng nhà thơ Lý Thừa Nghiệp.

Lửa trong lòng đất mà ra,
Lửa từ thiên lý thoát xa mặt trời.
Lửa đem sinh khí tuyệt vời,
Lửa bom, lửa đạn muôn người lầm than.
Lửa tình thiêu đốt tâm can,
Lửa thù, lửa hận, người mang hận thù.
Lửa mừng tiễn bước chinh phu,
Lửa thiêng xua áng mây mù núi sông.
Lửa là sức mạnh vô song,
Lửa trong tứ đại, lửa trong ngũ hành...
.....
Lửa tàn! Đất nước... lạnh tanh...

Việt Nhi

*
Đêm Bình Yên

Thơ, Đêm và ta cùng thao thức
Đêm tròn nguyên an lành
Bên hiên nhà lấp lánh ánh trăng xanh
Trăng mùa Đông rét mướt

Những chồi non
Mảnh ngực tràn sáng tạo
Đêm tươi cười cùng với bình minh
Em có nghe trái tim mình
Vẽ trăm hàng giông bão!

Dòng sông nào âm thầm về biển
Biển bao dung
Tạ ơn núi rừng
Nhả lá xuống chân đồi nghệ sĩ.

Ta viết bài thơ bằng hơi thở
Tha thiết - bao la
Như chim ca, như hoa nở
Như gió mới vừa thổi suốt mùa thiền.

Đêm vĩnh viễn bình yên
Trên cánh đồng sen Phật pháp
Vô lượng - vô biên
Bồ tát.

Lý Thừa Nghiệp


*
Những nóc nhà thành phố

Con mắt em như con mắt loài chim
Từng chiều rỉa lông trên mái nhà thành phố
Anh chợt làm gốc sứ buồn mỗi độ
Lâm thâm mưa, chim sẻ ướt thân mềm

Con mắt em gắn nỗi nhớ êm đềm
Trên ngực anh khi ta nhìn nhau âu yếm
Sẽ sàng đôi môi hôn lên hoài niệm
Khói nhà ai lãng đãng hồn mình

Không gian làm những cốc bia ngon
Uống ngọt ngào từng mảnh đời nát vụn
Anh chìm trong hơi men
Như chìm trong nỗi riêng hòa nhạt
Hai trên ba đường ngựa chạy thoắt chùn chân

Những nóc nhà xa, những mái nhà gần
Lê thê ướt - che đôi mình nghiêng ngả
Lạnh lùng không bàn chân chim sẻ
Co ro trong bộ cánh bụi đời

Phũ phàng không sau những tiếng gọi mời
Căn phòng giấu che nguồn vui vụng trộm
Mái nhà trăm năm vẫn mái nhà lướt thướt
Trong cơn mơ ác ý hay tình cờ

Em đã xa rồi biết đến bao giờ
Quay về lại ngắm từng mái nhà lặng im
Như những ai trong đời riêng vô phúc
Gò cao lưng thay thân phận chúng mình

Lê Tùng Quan

*
Con Yêu Mẹ

Bé chạy nhảy tung tăng
Trong nhà rồi ngoài sân
Miệng hát ca ríu rít
Chim líu lo trên cành

Mẹ vẫn ngồi đan áo
Từng mũi ngắn mũi dài
Đan xong nốt đôi vai
Ấm tấm thân con trẻ.

Bé sà vào lòng mẹ
Hôn lên má thật kêu
Thì thầm: "Con yêu mẹ,
Con yêu mẹ, mẹ ơi!"

Ngừng đan mẹ mỉm cười
Khẽ nhìn con âu yếm
Ôi, thương quá con tôi
Vì sao con yêu mẹ"

Ngây thơ bé thỏ thẻ:
"Vì biết mẹ thương con,
Nhưng con còn bé lắm
Biết lấy chi báo đền

Khi có mẹ kề bên
Ôi! Lòng con vui sướng
Vì mẹ là nàng tiên
Thế nên con yêu mẹ".

Đăng Anh

*
Bài Thơ Không Đề

Giã biệt kinh thành
Bước chân xuống thuyền
Lòng tan theo bọt biển
Nước mắt rơi
Biển xanh xa vời vợi
Và hồn rơi tận đáy biển sâu
Chết rồi em ơi, biển đời bao tội lỗi.
Thuyền không cập bến, thuyền ra khơi
Biển và chân trời xa
Thế giới hát ca, thế giới lạc loài.

Trần Thị Hồng

*
Mùa Hạ Nhớ

Sợi tóc em để quên bên thềm cửa
Còn mùa hè anh em giấu nơi nào
Trang giấy trắng tinh mùa học cũ
Mưa làm hoen những vết mực khô.

Sợi tóc em để quên trong vườn hoa
Cây hoa nở, nhớ mùa hương tóc
Bầy chim sẻ bên sân trường gọi nắng
Không nón che suốt quãng đường về.

Sợi tóc em anh đem giấu trong đêm
Có tiếng đàn âm vang ngoài khung cửa
Mùa trăng nằm thao thức sáng
Đợi nhau về chung lối xưa quen.

Mùa hè anh và mùa hè em
Qua mất rồi mùa thu tóc ngắn
Những giọt mưa rơi bên ngoài cửa lớp
Có một thời vương vấn mái tóc xưa.

N.T.Đ.B

*
aGió

Cửa các ngôi nhà đóng sập. Gió!
Lốc cát bụi bay mịt mù
Mặt trời chưa lên, gió đã thổi rồi
Mặt trời lặn, gió vẫn còn lồng lộng.

Gió cũng đổi, mùa lạnh nóng
Bốn mùa thổi ngược, thổi xuôi.
Chỉ thương em vất vả giữa đời
Mùa gió ngược đi về không nổi.

Có những lúc gió về dữ dội
Bụi bay làm mắt nhập nhèm
Thương em con gái dặm trường
Sức thì yếu, sớm chiều hối hả.

Ôi, cái xứ gió sao mà lạ
Gió gì đâu thổi suốt cuộc đời
Cơn gió nào thổi qua lòng tôi
Mà bối rối thế này không biết...!

V.Nguyễn

*
Bến Cũ Thuyền Xưa

Bến cũ đây rồi. Thuyền xưa đâu"
Nhớ đêm trăng thanh dọi bóng cầu
Thì thầm bên tai nàng khẽ hỏi:
Tương lai đôi mình sẽ về đâu"

Cũng chiếc cầu này vào đêm sau
Thuyền kia từ từ rời xa bến
Âm thầm lặng lẽ Nàng viễn xứ
Không lời từ biệt dù một câu.

Thời gian thấm thoát thoáng qua mau
Thuyền xưa đã xa rời bến cũ
Tình ơi! Sao đã vội phai màu
Chất ngất trong lòng nỗi niềm đau.

Thấp thoáng xa xa một bóng tầu
Tưởng người ra đi đang trở lại
Càng trông, càng đợi, càng xa khuất
Chỉ còn bến tàu này với ta.

Nguyễn Hữu Tính - Melbourne

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đúng 8:45am sáng ngày Thứ Bẩy, 26 tháng 10 năm 2019, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt-Mỹ (Sid Goldstein Freedom Park), thành phố Westminster, Nam California, Hoa Kỳ, đã diễn ra trọng thể Lễ Tưởng Niệm (Memorial Ceremony) cho 81 Chiến sĩ Nhẩy Dù thuộc Đại Đội 72, Tiểu Đoàn 7 Dù/QLVNCH, đã thiệt mạng trong một tai nạn máy bay C-123 tại miền Nam VN ngày 11 tháng 12 năm 1965.
Đau thương nhất là niềm hy vọng của những người Việt còn chờ đợi cảm thấy ánh sáng mờ dần từ phía chân trời. Nhưng điều đau thương hơn cả là anh em đang sống trong búa rìu dư luận. Chúng tôi cảm thấy dư luận bất công sẵn sàng quay lưng lại với nhóm trẻ cô đơn đang tìm đường gai góc mà đi cứu người ở hải ngoại.
Sau khi chào đón anh chị em Nghĩa Sinh Phước Tuy, Phan Thiết và Sài Gòn đến công tác từ thiện tại Tỉnh Cà Mau ngày 12/10/2019, Linh mục Đaminh Lê Văn Hội - Quản xứ Trung Hòa (tỉnh Cà Mau), đã mời anh chị em Nghĩa Sinh Công Giáo tham dự thánh lễ tạ ơn do Cha chủ sự.
Tôi bước lên sân khấu trong niềm vinh dự là một sinh viên Việt Nam tốt nghiệp loại giỏi tại Đại học Đức, trẻ và rất trẻ, mười chín tuổi. Và đang học Master năm thứ nhất Khoa Piano trình diễn tại Đại học Âm nhạc hiện đại nhất của nước Đức. Đó là Đại học Nuremberg, Bang Bavaria.
Người rơm còn có một tên gọi khác, dễ nghe hơn, theo ngoại ngữ: nouveaux boat people – những thuyền nhân mới. Khác với lớp người tị nạn từ Việt Nam vào cuối thế kỷ trước, những kẻ đến sau không còn được thế giới chào đón nữa.
Cảnh sát hiện đang tập trung vào những người di cư từ Việt Nam khi điều tra cái chết của 39 người trong một "thùng chứa (container)". Sự chỉ dẫn đến từ người thân.
Halloween có một nguồn gốc từ một lễ hội cổ xưa 2000 năm trước ở Ireland có tên Samhain. Từ Samhain có nghĩa là "Mùa hè cuối cùng" trong tiếng Gaelic, một ngôn ngữ được sử dụng ở Ireland và Scotland. Nó cũng báo hiệu mùa đông bắt đầu để nhà nông chuẩn bị cho những tháng lạnh hơn
Kinh tế chánh trị là môi với răng. Dân chúng Hong Kong đang làm một cuộc chiến tranh nhân dân, vừa du kích vừa trận địa chiến ở thành phố. Vừa chống nhà cầm quyền tay sai của TC vừa chống bọn ăn theo CS và tay sai ơ Hong Kong.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.