Hôm nay,  

Bịnh Chờ

16/06/200200:00:00(Xem: 10765)
Không muốn hay sợ không dám làm, người Mỹ nói gọn "chờ và xem". Người Hoa, người Việt thích từ chương trích cú, nói chờ "thời cơ, địa lợi, nhân hoà" theo Binh Thơ Tôn Tử dù Không Tử khuyên thà xài con đốâm đốm làm ánh sáng còn hơn ngồi trong bóng tối mà than không đèn. Cái bịnh chờ đó đã làm cho công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền nước nhà VN nhiều khi kẹt cứng.

Tôn giáo, như Phật Giáo Hòa Hảo truyền thống chống Cộng lâu đời, cũng có người khuyên ráng "giữ đạo chờ Thầy" dù giáo lý Tứ Aân của Đức Huỳnh Giáo Chủ dạy rõ ràng, ân đất nước là một tứ đại trọng ân. Công Giáo hệ thống khắp hoàn cầu cũng có người khuyên chờ La Mã dù Đức Giáo Hoàng hiện tại là người đầu tiên gỡ cục gạch nêm Ba Lan khiến Vòm Gô-tic CS Đông Aâu sụp đổ kéo theo Liên xô. Dân thì trong nước đợi ngoài, ngoài lại chờ trong; trẻ đợi già, già đợi trẻ. Mấy Oâng làm chánh trị ngồi sa- long, chờ đèn xanh của Mỹ, chờ Bắc Kinh dạy Hà nội một bài học. Chung qui hai mươi bảy năm trời ròng rã chờ đợi với đợi chờ. Bà con trong nước thì cứ "đã bao năm nhân dân ta đau khổ vô cùng; Bọn cường hào ác bá [ CS ] dùng cường quyền áp bức" như bài ca Phạm Duy viết cho Chương Trình Xây Dựng Nông thôn VNCH. Dân Việt tỵ nạn CS, 3 triệu người, ở 80 nước trên thế giới cứ đều ngâm thơ lãng mạn Vũ Hoàng chương "lũ chúng ta sanh lầm thế kỷ", đêm đàn Tỳ Bà Hành não ruột của Phan Huy Vịnh, "cùng một lứa bên trời lận đận".

Còn CS thì như cái xác không hồn, nhưng vẫn cứ ngồi hoài trên đầâu trên cổ nhân dân như cái xác ướp của Oâng Hồ Chí Minh, Hà Nội dùng cả Trung Đoàn để bảo vệ và bắt lột giày, lột nón chào mỗi lần khách lại qua. Tại sao một bên tự do dân chủ đang lên, một bên CS độc tài đang xuống, mà chẳng có gì xảy ra ở VN" Xét cho cùng kỳ lý, đóù là do bịnh chờ.

Chớ thực ra, so tương quan lực lượng, thì bên người Việt tự do manh và đông hơn CS gấp vạn lần. Trong nước CS chỉ chiếm hơn 3% dân số thôi. 97% còn lại hầu hết bất mãn CS vì ai mà ưa độc tài, tham nhũng, bất công, áp bức, sưu cao thuế nặng của CS. Tôn giáo, trí thức đã bắt đầu phong trào chống Đảng để giành tư tự do, dân chủ và nhân quyền, nhưng còn rời rạc, chậm lục. Câu "đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông" bị CS làm chui thọt vì kiểm soát gắt gao, trấn áp mạnh bạo, trù dập nghiệt ngã. Oâng Bắc chờ Oâng Nam, Oâng Trung chờ Oâng Bắc, ba Oâng cùng chờ nên chậm trễ chung.

Ngoài nước tuy chỉ có ba triệu người Việt nhưng mạnh và hay lắm. Lợi tức đồng niên kiếm được là 15 tỷ đô trong khi cả trong nước chỉ có 14 tỷ7. Sơ sơ tiền gởi về nước cho mỗi năm cũng đã tỷ. Đó là chưa nói đến kiến thức. Riêng tại Mỹ người Việt là nhóm sắc tộc có bằng Đại Học tỷ lệ cao nhứt, cao hơn cả Mỹ Trắng. Còn lập trường, khỏi nói cũng biết, là lập trường Quốc Gia chống Cộng vững chắc vì đa số gia đình định cư ít nhiều cũng là nạn nhân của CS. Đó là đội quân thứ năm cho lực lượng đấu tranh trong nước, một hậu phương lớn cho tiền tuyến nước nhà.

Còn bên CS coi làu làu chớ yếu như bún thiêu. Chủ nghĩa CS đã phá sản, đã tỏ ra là một học thuyết phản khoa học, trái tiến hoá, chuyên cướp chánh quyền mà không biết xây dựng. Việt Nam là một trong bốn nước CS duy nhứt còn sót lại trước khi chế độ này tuyệt chủng trên Trái Đất. Chánh nghĩa Độc lập, Tư do, Hạnh phúc CS đưa ra đã thành bánh vẽ. Hết lệ thuộc Nga, Tàu, rồi sắp đến Mỹ. Tư do đâu không thấy, chỉ thấy Công An, Cảnh sát, Dân phòng đầy đường, khám giam mọc lên nhiều hơn trường học. Hạnh phúc gì khi CS Hà nội chỉ trong một thế hệ đã làm VN, một nước "tiền rừng bạc biển", trở thành một trong những nước nghèo nhứt thế giới, tham nhũng nhứt Á châu, tệ đoan nhứt lịch sử Việt. Trời ơi, đau đớn lắm, chưa bao giờ có trong lịch sử giống nòi, đàn bà con gái Việt, dân Miền Tây, vựa lúa VN, phải đi làm mọi, làm điếm cho "Cao Mên" chỉ vì nghèo đói.

Thêm vào yếu tố nội tại, đồng đô Mỹ mạnh hơn cây M16, bắn nát Đảng, phân hoá thành Đổi Mới, Giáo Điều, chia rẽ đia phương, già trẻ, tranh giành ngôi vị, mất tính đấu tranh và sáng tạo, trở thành con ốc mượn hồn để con tép ký cư cơ hội chủ nghĩa chui vào trục lợi. Tin học đã vượt bức tường lửa, đem ánh sáng tự do dân chủ tươi mát đến nhiều nơi CS không lường được. Chưa bao giờ có nhiều đảng viên kỳ cựu, học thức, và kinh nghiệm, bỏ Đảng, chống Đảng như bây giờ. Chưa bao giờ phong trào nhân dân chống Đảng độc tài, tham nhũng, bè phái, quan liêu, bất lực hơn lúc này. Tự do, dân chủ không còn diễn biến hoà bình, tạo thế lâm nguy cho Đảng nữa, mà diễn tiến gia tốc sang giai đoạn bất phục tùng dân sự là đầu cầu của một cuộc cách mạng nhân dân. Không thể tránh hay đảo ngược được nữa. Những người CS cơ hội ở Hà nội đang nắm quyền biết thê thậm chí nguy, nên cố thu vén cuối đời bằng một hành động liều lĩnh ít thấy trong lịch sử nước nhà: mãi quốc cầu vinh. Việc CS Hà Nội nhượng đất và biển cho Trung Cộng là sự chọn lựa phản quốc từ hình thức đến nội dung, không chối cãi vào đâu được cả: thà mất đất, mất nước, chớ không cho mất Đảng, mất chánh quyền.

Thế thì còn chờ gì nữa. Cơ hội ngàn năm một thuở để đứng lên, những người còn tinh thần quốc gia, dân tộc Việt, còn ưu tư đến vận mạng nước non nhà. Không có chánh nghĩa nào dễ lôi kéo nổi dậy bằng chánh nghĩa bảo vệ bờ cõi, gìn giữ giang sơn gấm vóc của Tổ Tiên để lại. Người Việt Quốc gia chỉ có thắng và phải thắng mà thôi. Chỉ có thế mới làm tròn nghĩa vụ đối với người đi trước kẻ đi sau, mới đền được ơn ngọn rau tấc đất.

Thủ Phủ Little Saigon " Đài Tượng niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ " vào buổi chiều hoàng hôn và đó cũng là niềm ước mơ của Model Uyển Nhi thẻ hệ thứ 3 của thể chế VNCH.
Nhà thơ Đỗ Nguyên Mai vừa ấn hành tập thơ cho ngày 30 tháng 4 năm 2019: Battlefield Blooming. Tập thơ ấn hành cho ngày tưởng niệm 44 năm Miền Nam sụp đổ dày 60 trang, viết bằng Anh ngữ, vì bản thân nhà thơ Đỗ Nguyên Mai thuộc thế hệ trẻ tại Hoa Kỳ, trước giờ chỉ làm thơ tiếng Anh.
Tối Thứ Bảy 27-4-2019 nhiều đồng hương đa số là thuyền nhân năm xưa đã đến dự buổi văn nghệ chủ đề Đêm Thuyền Nhân do Câu Lạc Bộ Viện Việt Học tổ chức.
Tôi rất vinh dự được đại diện cho một cộng đồng người Việt lớn nhất ở ngoài nước Việt Nam. Hôm nay - Ngày 30 Tháng Tư, tôi xin được cùng quý vị dành một phút mặc niệm
sau Tháng Tư, 1975 cho đến nay – tháng Tư, 2019 , có lẽ chỉ có một vị anh hùng sáng chói là anh hùng Lý Tống của Không lực VNCH
Thành tựu trong giáo dục là một trong những thành tựu quan trọng nhất và rõ rệt nhất, đồng thời cũng là một nét đẹp đáng trân quý trong sinh hoạt ở Miền Nam thời trước năm 1975 ít ai có thể phủ nhận được. Có nhiều nguyên nhân
. Gia đình nào cũng tan nát phân tán khắp nơi. Đúng là: "Nước mất nhà tan". Cũng như còn nổi nhục nào cái nhục này, khi biết được nhan nhản trên báo chí Trung Cộng đăng lời rao bán đàn bà, con gái Việt Nam
Sau một năm trong các trại giam trong Nam, mười hai năm biệt xứ lưu đầy ngoài Bắc, cộng thêm bốn năm nữa lao động khổ sai trong Nam, hôm nay ngày 29-4-1992, chúng tôi 16 tù chính trị cuối cùng thuộc chế độ VNCH trong trại Z-30D đã được thả ra sau mưới bẩy năm – còn bốn ông tướng thì một tuần sau ngày 5-5-1992, cộng sản mới thả ra: Lê Minh Đảo, Lê Văn Thân, Đỗ Kế Giai và Trần Bá Di
Thành phố Westminster đã cho treo cờ rũ tại Đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Việt Mỹ từ ngày 23 và cho đến hết ngày 30, đồng thời thành phố sẽ có một nghi thức lễ tưởng niệm vào đúng 10 giờ sáng thứ 3 ngày 30 tháng 4 tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. .. lần đầu tiên chính quyền một thành phố đứng ra tổ chức Lễ Tưởng Niệm 30 tháng 4.
Ba cuốn sách gần đây về chiến tranh Việt Nam đã làm sáng tỏ về một lĩnh vực thường được đề cập tới, cho thấy rằng sự thất bại của Hoa Kỳ cách đây nửa thế kỷ vẫn còn nhiều điều để dạy cho chúng ta. Nhưng các chuyên gia về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ đã cho thấy là họ không có khả năng quan tâm đến những bài học đúng đắn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.