Hôm nay,  

Bịnh Chờ

16/06/200200:00:00(Xem: 10867)
Không muốn hay sợ không dám làm, người Mỹ nói gọn "chờ và xem". Người Hoa, người Việt thích từ chương trích cú, nói chờ "thời cơ, địa lợi, nhân hoà" theo Binh Thơ Tôn Tử dù Không Tử khuyên thà xài con đốâm đốm làm ánh sáng còn hơn ngồi trong bóng tối mà than không đèn. Cái bịnh chờ đó đã làm cho công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền nước nhà VN nhiều khi kẹt cứng.

Tôn giáo, như Phật Giáo Hòa Hảo truyền thống chống Cộng lâu đời, cũng có người khuyên ráng "giữ đạo chờ Thầy" dù giáo lý Tứ Aân của Đức Huỳnh Giáo Chủ dạy rõ ràng, ân đất nước là một tứ đại trọng ân. Công Giáo hệ thống khắp hoàn cầu cũng có người khuyên chờ La Mã dù Đức Giáo Hoàng hiện tại là người đầu tiên gỡ cục gạch nêm Ba Lan khiến Vòm Gô-tic CS Đông Aâu sụp đổ kéo theo Liên xô. Dân thì trong nước đợi ngoài, ngoài lại chờ trong; trẻ đợi già, già đợi trẻ. Mấy Oâng làm chánh trị ngồi sa- long, chờ đèn xanh của Mỹ, chờ Bắc Kinh dạy Hà nội một bài học. Chung qui hai mươi bảy năm trời ròng rã chờ đợi với đợi chờ. Bà con trong nước thì cứ "đã bao năm nhân dân ta đau khổ vô cùng; Bọn cường hào ác bá [ CS ] dùng cường quyền áp bức" như bài ca Phạm Duy viết cho Chương Trình Xây Dựng Nông thôn VNCH. Dân Việt tỵ nạn CS, 3 triệu người, ở 80 nước trên thế giới cứ đều ngâm thơ lãng mạn Vũ Hoàng chương "lũ chúng ta sanh lầm thế kỷ", đêm đàn Tỳ Bà Hành não ruột của Phan Huy Vịnh, "cùng một lứa bên trời lận đận".

Còn CS thì như cái xác không hồn, nhưng vẫn cứ ngồi hoài trên đầâu trên cổ nhân dân như cái xác ướp của Oâng Hồ Chí Minh, Hà Nội dùng cả Trung Đoàn để bảo vệ và bắt lột giày, lột nón chào mỗi lần khách lại qua. Tại sao một bên tự do dân chủ đang lên, một bên CS độc tài đang xuống, mà chẳng có gì xảy ra ở VN" Xét cho cùng kỳ lý, đóù là do bịnh chờ.

Chớ thực ra, so tương quan lực lượng, thì bên người Việt tự do manh và đông hơn CS gấp vạn lần. Trong nước CS chỉ chiếm hơn 3% dân số thôi. 97% còn lại hầu hết bất mãn CS vì ai mà ưa độc tài, tham nhũng, bất công, áp bức, sưu cao thuế nặng của CS. Tôn giáo, trí thức đã bắt đầu phong trào chống Đảng để giành tư tự do, dân chủ và nhân quyền, nhưng còn rời rạc, chậm lục. Câu "đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông" bị CS làm chui thọt vì kiểm soát gắt gao, trấn áp mạnh bạo, trù dập nghiệt ngã. Oâng Bắc chờ Oâng Nam, Oâng Trung chờ Oâng Bắc, ba Oâng cùng chờ nên chậm trễ chung.

Ngoài nước tuy chỉ có ba triệu người Việt nhưng mạnh và hay lắm. Lợi tức đồng niên kiếm được là 15 tỷ đô trong khi cả trong nước chỉ có 14 tỷ7. Sơ sơ tiền gởi về nước cho mỗi năm cũng đã tỷ. Đó là chưa nói đến kiến thức. Riêng tại Mỹ người Việt là nhóm sắc tộc có bằng Đại Học tỷ lệ cao nhứt, cao hơn cả Mỹ Trắng. Còn lập trường, khỏi nói cũng biết, là lập trường Quốc Gia chống Cộng vững chắc vì đa số gia đình định cư ít nhiều cũng là nạn nhân của CS. Đó là đội quân thứ năm cho lực lượng đấu tranh trong nước, một hậu phương lớn cho tiền tuyến nước nhà.

Còn bên CS coi làu làu chớ yếu như bún thiêu. Chủ nghĩa CS đã phá sản, đã tỏ ra là một học thuyết phản khoa học, trái tiến hoá, chuyên cướp chánh quyền mà không biết xây dựng. Việt Nam là một trong bốn nước CS duy nhứt còn sót lại trước khi chế độ này tuyệt chủng trên Trái Đất. Chánh nghĩa Độc lập, Tư do, Hạnh phúc CS đưa ra đã thành bánh vẽ. Hết lệ thuộc Nga, Tàu, rồi sắp đến Mỹ. Tư do đâu không thấy, chỉ thấy Công An, Cảnh sát, Dân phòng đầy đường, khám giam mọc lên nhiều hơn trường học. Hạnh phúc gì khi CS Hà nội chỉ trong một thế hệ đã làm VN, một nước "tiền rừng bạc biển", trở thành một trong những nước nghèo nhứt thế giới, tham nhũng nhứt Á châu, tệ đoan nhứt lịch sử Việt. Trời ơi, đau đớn lắm, chưa bao giờ có trong lịch sử giống nòi, đàn bà con gái Việt, dân Miền Tây, vựa lúa VN, phải đi làm mọi, làm điếm cho "Cao Mên" chỉ vì nghèo đói.

Thêm vào yếu tố nội tại, đồng đô Mỹ mạnh hơn cây M16, bắn nát Đảng, phân hoá thành Đổi Mới, Giáo Điều, chia rẽ đia phương, già trẻ, tranh giành ngôi vị, mất tính đấu tranh và sáng tạo, trở thành con ốc mượn hồn để con tép ký cư cơ hội chủ nghĩa chui vào trục lợi. Tin học đã vượt bức tường lửa, đem ánh sáng tự do dân chủ tươi mát đến nhiều nơi CS không lường được. Chưa bao giờ có nhiều đảng viên kỳ cựu, học thức, và kinh nghiệm, bỏ Đảng, chống Đảng như bây giờ. Chưa bao giờ phong trào nhân dân chống Đảng độc tài, tham nhũng, bè phái, quan liêu, bất lực hơn lúc này. Tự do, dân chủ không còn diễn biến hoà bình, tạo thế lâm nguy cho Đảng nữa, mà diễn tiến gia tốc sang giai đoạn bất phục tùng dân sự là đầu cầu của một cuộc cách mạng nhân dân. Không thể tránh hay đảo ngược được nữa. Những người CS cơ hội ở Hà nội đang nắm quyền biết thê thậm chí nguy, nên cố thu vén cuối đời bằng một hành động liều lĩnh ít thấy trong lịch sử nước nhà: mãi quốc cầu vinh. Việc CS Hà Nội nhượng đất và biển cho Trung Cộng là sự chọn lựa phản quốc từ hình thức đến nội dung, không chối cãi vào đâu được cả: thà mất đất, mất nước, chớ không cho mất Đảng, mất chánh quyền.

Thế thì còn chờ gì nữa. Cơ hội ngàn năm một thuở để đứng lên, những người còn tinh thần quốc gia, dân tộc Việt, còn ưu tư đến vận mạng nước non nhà. Không có chánh nghĩa nào dễ lôi kéo nổi dậy bằng chánh nghĩa bảo vệ bờ cõi, gìn giữ giang sơn gấm vóc của Tổ Tiên để lại. Người Việt Quốc gia chỉ có thắng và phải thắng mà thôi. Chỉ có thế mới làm tròn nghĩa vụ đối với người đi trước kẻ đi sau, mới đền được ơn ngọn rau tấc đất.

Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westmister. Tham dự Viết về nước Mỹ từ tháng 8/2015. Đã lần lượt nhận giải Đặc Biệt 2016, giải Danh Dự VVNM 2017 và giải Vinh Danh Tác Phẩm 2018.
hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đã, đang và sẽ mãi mãi là lãnh thổ không tách rời và bất khả xâm phạm của Việt Nam... yêu cầu khẩn cấp thủ tục khởi kiện chính quyền Trung Quốc đến cơ quan tài phán quốc tế có thẩm quyền với yêu cầu công lý cho Việt Nam về lãnh thổ, lãnh hải
Tháng tư nhớ chết màu hương cũ nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya em mắt quầng thâm buồn ủ rũ anh bám be tàu. Con sóng kia Tháng tư từ đó mưa không ướt đất ...
Cuộc bầu chọn cho giải thưởng Tinh Thần Trân Văn Bá 2019 đã kết thúc lúc 01g00 giờ Việt Nam ngày 01/03/2019 và đã long trọng tuyên bố kết quả tại Frankfurt, Đức Quốc ngày 2/3/2019: - Nhóm Công Nhân Trẻ Đồng Nai: 3663 phiếu; - Cô Huỳnh Thục Vy 518 phiếu
TAIPEI, Đài Loan -- Các thành phần thân cộng có thể lợi dụng luật trưng cầu dân ý để đòi hỏi sáp nhập Đài Loan vào Trung Cộng hay không? Đó là một lý do, chính phủ Đài Loan sửa luật này.
Như thế là tròn ba năm ngày nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 ra đi. Người sáng tác đã ra đi, nhưng các âm thanh sẽ còn ở lại mãi với đời: đó là các dòng âm thanh lãng mạn, thơ mộng, một kiểu tình yêu rất mực hiền lành và đồng thời là say đắm, mơ hồ như khói thuốc nhưng khói thuốc này cứ quyện mãi vào trí nhớ.
SEOUL/TOKYO -- Người dân Nam Hàn lo ngại nhập cảng thủy sản từ nhiều tỉnh Nhật Bản có thể còn dư chất phóng xạ trong tai nạn nhà máy điện nguyên tử Fukushima bị trận sóng thần tràn ngập và làm nhiễm xạ cả một vùng biển... Thế là Nam Hàn cản bớt, cấm nhập thủy sản từ nhiều tỉnh Nhật Bản. Chính phủ Nhật khiếu nại lên WTO...
BEIJING - Quỹ hưu của công nhân thành thị, xương sống của hệ thống hưu do nhà nước Trung Cộng quản trị, bị đe dọa, theo thẩm định Viện Khoa Học Xã Hội (CASS).
PYONGYANG - Lên tiếng tại hội nghị của ủy ban trung ương đảng cầm quyền, lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong-un khẳng định “không nhân nhượng vì bị trứng phạt” và báo trước : các trừng phạt sẽ bị đáp trả.
NEW DEHLI - Bầu cử 7 giai đoạn tại Ấn Độ đã bắt đầu – đảng Quốc Đại là thế lực chính trị ra đời từ thời Gandhi hy vọng trở lại nắm quyền lãnh đạo của nước lớn nam Á hơn 1 tỉ dân – giới phân tích đoán trước đàng của Thủ Tướng Modi thắng, bảo đảm hành pháp tiếp tục dưới quyền của ông Modi.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.