Hôm nay,  

Thơ Thơ

03/09/200200:00:00(Xem: 13705)
Nhớ Bạn Phương Trời

Thân mến gưœi nữ sĩ Phương Anh, người bạn thơ tri kyœ ơœ phương trời Châu Mỹ
Từ độ người đi cách biệt xaQuê xưa vẫn đợi cánh chim là(*)Nhớ ai buồn đến ngàn mây nướcThương bạn sầu vương mấy độ hoaĐã trót sinh ra nghiên bút nợThì xin giữ trọn mộng đời taKiếp tằm dù phaœi vương tơ mãiHãy traœ cho xong mối nghiệp mà!"

Đan Phụng

(*)Chim khách

*

Tương Tư

Trong trang Thơ thơ, Khánh Hòa rất thích thơ cuœa Vân Lam và Trần Trúc Duyên, Phạm Quang Ngọc, Thy Lan Thaœo. Bài thơ sau xin gưœi tặng Vân Lam khi đọc bài “Sinh nhật em” và “Trần Trúc Duyên với bài “Tình xa”.
Không còn thấy dấu chim bayHoàng hôn mây phuœ rất dàyTình xa, gợi buồn giọt nhớTình đầu, cơn gió heo may.
Lang thang như ngọn lá vàngThẫn thờ nhìn em sang ngangBuồn rưng rưng buồn dấu lệNgân hà dịu vợi mấy hàng.
Nơi này là nước hồ ThươngTrái tim run run se buồnEm đi một đời viễn xứTình rồi xa thẳm mù sương.
Cô liêu như là hạnh ngộTa đến bên giòng sông TươngThương người xa xăm mù títCho ta nỗi nhớ đoạn trường.

Khánh Hòa

*

Huế Mơ
Gom nắng ơ hờ chốn cũEm qua hài dạo vườn dâuNgai vàng hoàng cung ngái nguœQuân vương thành quách bạc màu.
Bãi dâu tình xưa xanh mãiNgậm ngùi bóng trúc đường trăngDốc mơ người giơ tay vẫyHôm sau tịch cốc lòng chàng.
Chiếc kiềng ngấn cao vòng cổÁo hường quaœy gánh chè yêuTừ đó hồn ai Vỹ DạYêu em nét mặt Thúy Kiều.
Sao chẳng về ngay Tây Thượng"Em còn giữ được tình tôi"Chiếc thuyền sang sông trẩy mộngBây giờ nhớ áo tìm hơi.
Mười lăm em rời xa HuếMưa dầm laœ ngọn sầu đâuNăm ấy vừa ai mười baœyƠn mãi môi em lần đầu.

Phạm Quang Ngọc

*

Thăm Chồng
Gói ghém đem anh những món quàCõi lòng tắt lịm chợt đơm hoaBao nhiêu xa cách bao nhung nhớNgàn dặm quan san bụi quan hà.
Em gói đem anh chiếc mền hoaChiếc mền đêm cưới cuœa hai taGối đầu ru giấc khi nắng hạĐắp ấm canh tàn ngọn đông qua.
Em gói đem anh maœnh khăn hồngKhăn em thấm lệ cuœa chờ mongKhăn em ấp uœ bao năm thángSươœi ấm tim anh bớt lạnh lùng.
Em gói đem anh những lương khôĐây mì, kia đậu cùng khoai, ngôCho anh lót dạ trong lao lýĐể keœ chinh phu khoœi thẹn thò.
Em gói đem anh những lọ dầuDầu, anh thoa bóp vế lằn đauVết lằn đau buốt trong “caœi tạo”Ghi mãi trong em những giọt sầu.
Em gói đem anh thuốc Hoa MaiĐốt lên sươœi ấm những đêm dàiĐốt lên sươœi ấm trong giá lạnhNung đúc trong lòng chí làm trai.
Đường lên đồi núi giốc quanh coTừng bước em đi bước thăm dòĐôi vai rớm máu vì gánh nặngTay dắt con thơ luôn dặn dò.
“Gặp cha đừng khóc nhớ nghe conĐể cha ý chí khoœi hao mònMai này khôn lớn con nối gótTheo bước tiền nhân dựng nước non”.
Nhìn anh tiều tuÿ nét hoang tànLòng em quặn thắt tận tim ganSương mờ tuyết phuœ chiều băng giáTay nắm trong tay lệ tuôn tràn.

Sông Đà

*

Màu Nắng Úa
Người ơi! Ta nhớ chiều xưa ấyBóng dáng nàng thu nhuộm lá vàngNắng nhạt hương buồn rơi lãng đãngChiều lên từng phiến xuống màu tang
Đếm lá vàng rơi ngoài ngõ trúcMùa xuân héo rụng neœo đường trầnNgõ chiều êm vắng sầu hun hútBạt áo phong sương biết mấy lần
Ngồi đây ôm ấp niềm nhung nhớMột thuơœ vàng son xếp nếp nhănTuổi mộng bây giờ thành kyœ niệmRiêng lòng nhớ mãi một mùa trăng
Hương xưa sống đậm tình lưu luyếnGác vắng còn thơm bóng cố nhânTha thiết những chiều mưa lất phấtHồn say ngát mộng đối giai nhân
Xếp áo thư sinh nhuốm bụi đờiNgày mai chia cách sống đôi nơiEm đi về phía phương trời lạAnh vẫn phong trần kiếp nổi trôi!
Từ đó neœo đời hai lối mộngMấy mùa thu chết cũng dần quaLiễu xanh phai úa màu sương tuyếtVệt nắng lao đao đổ nhạt nhòa.

Trần Trúc Duyên

*

Thoœ Theœ

Riêng tặng M & M


Ngoài cánh cưœa thiên đường,Rừng yêu và biển nhớ,Mẹ! Vòng tay rộng mơœ.Gió lùa ngào ngạt hươngHoa mai từng cánh nơœ,Một trời xuân mênh mông...
Con yêu thương mẹ lắm!Mẹ ơi! Hé môi cười!Xóa tan ngày bi thaœm,Dắt dìu con vào đời.Con cuœa mẹ ngoan ngoãn.Chỉ vâng lời mẹ thôi!
Mẹ ơi! Con nói khẽ,Mẹ thương con, thương người!Quên nỗi sầu nhân thế,Đón hương hoa ngập trời.Kia đàn chim se seœ,Trong nắng hồng đùa vui...
Mãi thương con mẹ nhéMẹ cuœa con tuyệt vờiCon đùa nô vườn treœ,Mẹ ngồi vui chuyện đờiSuốt đời con thương mẹ...Thương mẹ lắm... mẹ ơi!

T.T.Đ.Mai

*

Trên Dốc Đá
Có ai từng được ngồiCheo leo trên ghềnh đáCách biển đẹp mặn màĐộ chừng vài chục thướcNhư tôi đang ngồi đâyViết những dòng thơ này!
Sáng nay trời rực nắngAnh ruœ tôi đi câu“Anh ơi em sợ lắmChẳng dám trèo xuống đâu”-Cho em ngồi moœm đá,Ngắm biển Wash - Away.
Cánh buồm đậu xa xaPhía sau là rừng giàTrên không đàn chim lượnDưới nước anh thaœ câuThỉnh thoaœng giơ tay vẫyVà mỉm cười cùng tôi.
Quen nhau mối tình nồngTôi yêu người đàn ôngThông minh dáng phong trầnÂm thầm tôi khấn nguyệnCho tình yêu hai đứaMãi mãi chẳng phôi pha.

Trần Hoàng Mai

*

Tỉnh Mộng
Dòng đời vạn neœo khách về đâuDanh lợi phù dung giấc mộng sầuNgưœa nghiêng dời đổi nào ai rõMà chờ trăng toœ dưới mưa ngâu.
Tình đời muôn cạm bẫy sông sâuBao cuộc bể dâu chốn giang đầuThế sự phù vân tuồng sân khấuThan ôi! Một giấc mộng canh thâu
Chiều tà lặng lẽ khách về đâuVầng dương đã lặn dưới chân cầuMãi tìm giấc mộng thời thơ ấuTỉnh ra mới thấy đã bạc đầu
Chạnh lòng ta nhắn gưœi mấy câuNương ánh từ quang dứt khổ sầuGương lành đức Phật còn in dấuSiêng niệm Nam mô rõ nhiệm màu
Ta xưa cũng lạc bước sông sâuTiền duyên toœ ngộ đấng nhiệm màuBiển dâu phiền khổ ta đã rõĐường về một ngõ nguyện làm trâu
Ta hoœi trời mây - mây ơœ đâuLòng ta nguyện bắc một chiếc cầuLữ khách qua sông về bến cũDuyên lành pháp nhuœ bưœu liên châu.

Hương Quê LTH

*
Quê Hương
Hai tiếng quê hươngsao vời vợitím lịm hồn ngườibao nỗi nhớ thương
Tôi yêu ngườitừ thuơœ trong nôiMẹ hát ru tôibao tình ca diễm tuyệt
Quê hương tôiViệt Nam bất diệtbốn ngàn nămtrôi nổibể dâu
Giặc ngoại xâmnội chiếncó còn đâuSao tang tóckhổ đauvẫn phuœ trùmtrên đất Việt.

Vân Lam

*

Lục Bát Mùa Vu Lan

Mẹ già
Mẹ già khuất neœo non xaCon thằng lưu lạc quê nhà chốn naoChùa đâu có những hàng cauNhớ nhà ôm nỗi niềm đau riêng mình.

Cội nguồn
Bầu đoàn thê tưœ lên chùaCâu kinh tiếng kệ mà xua nỗi buồnCơm chay sẵn dịp dùng luônCho con nó biết cội nguồn chúng sinh.

Phận mình
Lên chùa viếng lễ Vu LanTuœi thân ta khóc hai hàng lệ rơiAnh em mấy neœo đường đờiBao giờ sum họp ơœ nơi quê nhà"

Con cái
Chắp tay lạy Phật Di ĐàCho con học gioœi để mà báo ânCon ra vạn neœo đường trầnChút lòng độ lượng từ tâm ơœ đời.

Người Dưng
Cố mà thương mẹ đi emMai người khuất núi lệ hoen mù mờEm còn có mẹ mong chờAnh thằng không mẹ mệt phờ người luôn.

Keœ lạ
Dập dìu người cúng người xinKeœ lo tụng niệm câu kinh để màBớt đi chút nỗi lòng tàĂn năn sám hối vị tha với người.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Lục Bát Cho Bạn Bè

Tuấn Ân
Sáng ngồi tréo quẩy rung đùiTrò chơi điện tưœ reo vui hốt tiềnThaœo, con bé gái ngoan hiềnChín giờ đóng cưœa đi liền, ăn khuya.

Liên bán than
Mày, xưa chàng ngốc bán thanGiờ đây lạc bước neœo làng miền quêXeœo, nguồn nơi chốn người chêLái hèo vài chuyến cũng phê cuộc đời.

Thiện Triều
Bạn giờ sống sướng như tiênGia đình êm ấm vợ hiền con ngoanSáng ra coi tiệm tàng tàngTrưa thì một giấc lật ngang tới chiều.

Sơn bầu
Mày giờ đen đúa ốm nhomVào trường Kỹ Thuật nấu cơm, bán hàngGiữa trưa trời nắng chang changDạy thêm đá bóng cho đàn em thơ.

Vĩnh Hòa Hiệp


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày xưa có một người đàn bà góa sống với hai người con gái trong một túp lều tranh và một khoảng vườn nhỏ. Vườn trước có hai cây hoa hồng, một cây ra hoa đỏ và một cây ra hoa trắng nên bà đặt cho hai cô gái xinh đẹp, tươi như hoa, một cô là Bạch Tuyết, một cô là Hồng Hoa.
Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018, ông đã nhận giải đặc biệt về Huế Tết Mậu Thân với bài viết về một gia đình bên cầu Bạch HổHuế, có người cha toàn thân bị cộng sản chôn sống. Bài viết mới nhất của ông viết về tình nghĩa gia tộc, họ hàng nam bắc thời hậu chiến sau 1975, và trong ngoài nước hiện nay.
câu thơ viết xuống từ thời tóc xanh, và khi tóc bạc rồi mới kết thúc bài thơ. Những người biết tính Hoàng Xuân Sơn sẽ không ngạc nhiên. Hoàng kỹ lưỡng tới từng chữ
Trung Cộng và một số Việt Gian tay sai cho CS đang làm thủ tục mua đất tại một làng bên Pháp, để làm ‘ Nước Kinh, tộc Kinh’, trương cờ, tôn vinh Công Chúa Kinh để gán ghép xoá bỏ quốc gia dân tộc Việt Nam.
tại Chicago ngày 22/11/2018 trong ngày Thanksgiving tại Hoa Kỳ - Thánh lễ Tạ Ơn tại Giáo xứ Saint Henry Chicago
tại đất nước tôi, tuy không chiến tranh như Sudan nhưng cũng dẫy đầy tai họa cho những người có lòng. Một bác sĩ trẻ, anh Nguyễn Đình Thành, vừa lãnh một bản án lên đến 7 năm tù vì dám in tờ rơi vận động đồng bào anh chống lại Luật Đặc Khu
đoàn người hàng ngàn người di dân từ các nước Trung Mỹ như Honduras, Nicaragua, v.v. đang đi xuyên qua nước láng giềng Mễ Tây Cơ để mong được đặt chân đến miền đất hứa là Hoa Kỳ.
Tôi đã nghe như tiếng nhạc từ trời... Không phải những âm thanh cõi trần gian này. Cảm ơn anh, một người bạn vong niên, một người đàn anh Chu Văn An... Thế đó, nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Phúc làm nhạc như thế. Tôi nghe, và như đang trôi vào cõi khác.
Có người Mỹ quá lạc quan nói TT Trump chưa đình Chiến tranh thương mại chống TC vì Chủ Tịch Tập cận Bình chưa cúi đầu đủ thấp. Cũng có người nói TC đã hụt hơi như CS Bắc Việt cứng đầu ăn miếng trả miếng trong hoà đàm Paris bị Mỹ dùng B 52 trải thảm Hà nội nên phải hạ cờ Đỏ, giơ cờ trắng đủ cao cho Mỹ thấy, mong hai bên hoà đàm. Thử cùng nhau phân tích xem sao. Thử xem cuộc hoà đàm hai bên có đi đến hoà giải xung khắc để đình chiến hay hoà bình cho cuộc Chiến tranh Thương mại Mỹ Trung hay không? Khó tin sẽ có một giải pháp tích cực, xây dựng xảy ra vì TC cũng như CS bản tánh là nói khác, làm khác.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.