Hôm nay,  

Thơ Thơ

25/03/200200:00:00(Xem: 11120)
Tuần qua, Sàigòn Times hân hạnh được nhà thơ Phong Vũ gửi tặng thi phẩm "Cõi Thơ Trường Mộng", nhân dịp ông viếng thăm Úc Châu. Tập thơ được Tô Kiều Ngân viết lời tựa, Vị Ý trình bầy bìa, chia làm 3 phần chính. Phần đầu gồm trên 50 bài thơ bằng tiếng Việt do tác giả sáng tác, hoặc dịch từ thơ chữ Hán trong đó có cả bài thơ nổi tiếng Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu. Phần hai và phần ba là phần thơ được Lê Cao Phan dịch ra tiếng Pháp và tiếng Anh. Tập thơ được xuất bản tại Canada năm 2001, và là tập thơ thứ hai được nhà thơ Phong Vũ sáng tác. Tập thơ trước nhan đề Kẻ Lạ, được tác giả xuất bản tại Sàigòn trước đó đúng 30 năm, và cũng được dịch ra tiếng Anh và tiếng Pháp. Thay mặt tòa soạn Sàigòn Times, Thùy Dzung xin chân thành cảm ơn lòng ưu ái đặc biệt của nhà thơ Phong Vũ, và sau đây xin trân trọng giới thiệu cùng qúy độc giả yêu thơ một số bài thơ của ông.

*
Tết Nhâm Ngọ Với Úc Châu

Úc Châu một cõi nặng tình duyên
Mây nước thi ca chaœy mọi miền
Nắng sớm Sydney hoa lá biếc
Đêm thu(*) Melbourne(**) maœnh trăng nghiêng
Lâu đài Việt ngữ xây cao vút
Ngọn tháp văn chương dựng vững bền
Tết đến hương trầm nghi ngút toœa
Giữa đời viễn xứ ánh dương lên!

Phong Vũ
Sydney Tết Nhâm Ngọ 2002

(*)Tết VN nhằm vào mùa thu ơœ Úc. (**)Xin đọc theo tiếng Pháp

*

Hồ Biếc

Bến bờ lạ lênh đênh thuyền bạt gió
Giữa đêm thâu vạn kyœ chẳng ngừng trôi
Có thể nào giữa trùng khơi cõi sống
Neo cuộc đời dù chỉ một ngày thôi"

Ôi hồ biếc! Tháng năm tàn rồi đó
Sóng cùng nàng thầm thỉ mãi khôn nguôi
Tôi lại ngồi đơn côi trên taœng đá
Nơi chiều nao nàng đến với tình tôi.

Sóng gầm vỗ âm vang bên ghềnh vực
Và dội vào sườn đá dựng nát tan
Ngọn gió lướt cuốn bọt lan xa mãi
Dạt đến nàng thấm mát caœ đôi chân.

Hồ nhớ chăng" Hai ta trên thuyền mộng
Nghe xa xăm trên sóng biếc chiều vàng
Nhịp chèo rơi đều đặn dưới trời mây
Khua mặt nước êm đềm trong tâm tươœng

Rồi bỗng nhiên một âm vang vi diệu
Từ bờ xa đang đồng vọng tư bề
Sóng lặng ngóng tiếng ai nghe thân thiết
Như buông lời thầm gọi quá cuồng si:

"Thời gian ơi, hãy dừng đôi cánh lại!
Giữa không gian thời khắc quá mong manh
Cho ta nếm chút hương tình tuyệt diệu
Trong cuộc đời đẹp nhất tuổi xuân xanh!

"Nơi trần thế bao nhiêu đời bất hạnh
Van xin Ngươi hãy cuốn bạt phăng đi
Những ưu phiền xé nát maœnh hồn si
Và quên lãng những người đầy diễm phúc!

"Tôi lại van xin nhưng nào có được vài phút giây.
Thời khắc vuột tay rồi!
Tôi thầm ước: Đêm trôi đi thật chậm"
Nhưng bình minh đã ló dạng chân trời!

"Yêu nhau đi, hãy yêu nhau thật vội!
Hãy trao nhau nồng thắm những niềm vui
Thời gian không bờ - Đời người không bến
Dòng mãi trôi nhanh cuốn hút kiếp người"

Thời gian ghen với hạnh phúc tuyệt vời
Nên có thể những phút giây say đắm
Cũng vụt biến xa đời cùng tốc độ
Cuœa tháng ngày bất hạnh chốn trần gian

Chút vết tích chúng ta mong giữ lại
Vĩnh viễn qua nhanh, đột biến vô thường
Thời gian đã cho ta và xóa sạch
Chẳng hoàn ta những giây phút yêu đương

Vĩnh cưœu, hư không, vực sâu, quá khứ
Ngươi đã chôn vào cùng tận tháng năm
Lấy cuœa ta những hoan lạc tuyệt trần
Mà chính Ngươi đã làm ta say đắm

Ơi hồ biếc! đá câm, núi hang thăm thẳm!
Mà thời gian mãi gìn giữ treœ trung
Từ đêm nay cất giùm nơi chốn ấy
Kyœ niệm này giữa caœnh đẹp vô song!

Sao cho khi tĩnh lặng, lúc bão giông
Bên hồ biếc dãy đồi xa gió hát
Với bờ thông đen thẳm, đá hoang vu
Vờn đáy nước bóng buông chùng man mác

Cho gió nhẹ đưa lời ru thầm thỉ
Thoaœng qua đây với tiếng vọng đôi bờ
Cùng trăng sao trên nền trời bàng bạc
Sóng rập rình cùng vệt sáng đong đưa

Cho gió thét và lau ngàn than thơœ
Cho từng không thoang thoaœng chút hương đưa
Cho đôi mắt và đôi tai caœm nhận
Thaœy nói rằng: Họ từng đã yêu nhau!

Baœn dịch: Phong Vũ
Nguyên tác: LE LAC cuœa Lamartine

*
Neœo Đâu, Trời Cố Quận"

Anh đứng đây, xôn xao màu biển caœ
Ghềnh đá buồn hăm hơœ dậy mùa mưa
Boœ thương yêu con sóng chạy vào bờ
Em trắng xóa ngu ngơ òa vỡ nát
Nụ thương yêu - môi em chừng thơm ngát
Cát biển vàng bờ xao xác trường ca
Con haœi âu tung đôi cánh mịt mờ
Phương hướng lạ, moœi trông về cố quận
Anh đứng đây, đêm khua mờ nhân aœnh
Dạ khúc buồn rượu chếnh choáng hồn cay


Trăng năm xưa không còn ơœ nơi này
Ta nhân chứng đem trưng bày thương nhớ
Trưa Nha Trang gió giao mùa loang lơœ
Đường về thành ngờ ngợ áo em bay
Anh vẫn ngàn năm trong dáng đứng kỳ đài
Em Đồng Đế đợi ai nằm xõa tóc"
Anh đứng đây nghe đêm dài chợt khóc
Ánh đèn vàng héo hắt gọi trời đông
Thuơœ chiếu chăn tươœng cũng đã mặn nồng
Vòng tay ấm bao lần tôn em làm Hoàng hậu
Hồn ta lạnh nên muôn đời nương náu
Bếp lưœa hồng thao thức gọi mùa xuân
Em ơœ đâu" Hoa mai nơœ rất gần
Về hợp tấu bài trừơng ca vô tận
Anh đứng đây, những chuỗi ngày quanh quẩn
Vọng baœn làng và từng bước chân quê
Mây bốn phương đang quay gót trơœ về
Vòng tay lớn - tựu tề trời cố quận.

Thy2000

*
Em Hãy Sang Đây

Em hãy sang đây, kể chuyện đời,
Muôn ngàn khóe mắt lệ đầy vơi.
Chạy đôn chạy đáo lo cơm áo,
Buôn thúng bán bưng, kiếm chút lời...

Em hãy sang đây kể chuyện tình,
Chuyện người thiếu phụ nhục hay vinh"
Vàng phai đá nát, quên bày treœ,
Dưới ánh đèn đêm... sống một mình!

Em hãy sang đây, kể ta nghe,
Cha đi caœi tạo vẫn chưa về,
Mẹ già tom góp thăm nuôi mãi,
Hết tiền, hết cuœa boœ về quê!

Em hãy sang đây, kể chuyện người,
Phố phường quyœ ám, lũ ma trơi...
Chó leo bàn độc... vì cơn lụt,
Làm gió làm mưa... chỉ một thời...

Em hãy sang đây để thoát ly,
Độc lập, tự do qúi nỗi chi"
Sang đây để thấy đời nhân ái...
Thế giới bao dung chẳng thiếu gì...

Việt Nhi

*
Ta Yêu Em

Ta dại dột ham làm thơ tình ái
Đem tâm hồn nói những chuyện gió trăng
Suốt đêm ngày hát ca mơ mộng mãi
Khiến cho em có lúc cũng bất bằng
Không ưa khóc nhưng lòng ta rướm lệ
Những lúc chiều buồn đau thật thaœm thê
Gắng vui cười đâu phaœi là chuyện dễ
Em yêu ơi! Rứa có tội chưa tề!
Ta thao thức nưœa đêm rồi chẳng nguœ
Ta buồn buồn nhìn ra chốn trời mây
Tuy duyên tình chưa đến ngày ấp uœ
Nhưng với em ta vẫn ước sum vầy
Đêm khuya khoắt ta nằm nghe gió thổi
Cứ nhớ hoài ngày thứ nhất yêu nhau
Đến bây giờ lòng ta không thay đổi
Trong tâm tư vẫn nhơ nhớ thuộc làu
Bữa hôm ấy ta ngoœ lời yêu dấu
Em lặng im bằng những e thẹn đầu
Thấy ta tội em cầm lòng không đậu
Vội nuông chiều giúp ta hết lo âu
Vẫn biết yêu là đuœ điều đau khổ
Là dại khờ đi xây tổ uyên ương
Và biết bao lần sầu dâng vô cớ
Rồi bên em ta phaœi chịu nhịn nhường
Nhưng ta vẫn vững lòng không thấy sợ
Đã yêu rồi ta có kể chi đâu
Ta chấp nhận những buồn, thương, nhung nhớ
Khi em đáp đền tình nghĩa thâm sâu.

Phạm Tình Thơ

*
Gió Xuân

Gió xuân thoang thoaœng ngát hương xuân
Mai nơœ vàng hoe vườn trước sân
Lòng nhớ quê nhà bao năm trước
Giờ xa cố quốc đã bao xuân
Nhớ caœnh cây nêu tràng pháo nổ
Giao thừa làm lễ ơœ giữa sân
Sớm ra xác pháo hồng vương lại
Vụn pháo tan tành kín caœ sân.

*
Mưa Xuân

Xuân đến mưa xuân rơi nhè nhẹ
Cành đào khoe thắm ngát thơm hương
Mai vàng vẫy gió như gọi bướm
Nơœ trắng hoa ban khắp neœo đường

Đaœo xa trại cấm đang cầm giữ
Mưa nhẹ xuân về lòng nhớ thương
Em yêu xuân đến trời xuân đẹp
Anh nhớ thương em nơi cố hương.

*
Nắng Xuân

Nắng ấm xuân về chim én bay
Hương xuân thơm toœa khắp rừng cây
Bướm vàng, bướm trắng tung tăng giỡn
Muôn đóa hoa đời trước gió lay.

Gió lay hoa thắm phô trước nắng
Hương toœa thơm lừng khắp đó đây
Tự do hoa nơœ vàng hơn nắng
Bướm giỡn cùng hoa dưới nắng say.

Triệu Nam Hồng Kông Mùa Xuân Canh Ngọ

*
Ôm Đàn Về Lại Trường Xưa

Thân tặng La Thạch Hà, Huỳnh Quốc Thông - Sydney

Ôm đàn về lại trường xưa
Phượng tàn liễu rũ ban trưa vắng người
Thấy em thoáng mắt môi cười
Hành lang cuối lớp mắt đuôi ướt dài
Chỉ còn vài bữa chia tay
Hôm nay cùng tập hát bài "phượng yêu"
Tạ từ ba tháng buồn hiu
Trường xưa tình cũ những điều thiết tha
Giờ đây ngồi gốc phượng già
Trông sân trường cũ đâu tà áo xưa"
Em giờ giãi nắng dầm mưa
Nuôi chồng caœi tạo già nua xuân thì
Phượng buồn bài hát chia ly
Từ khi mất nước từ khi xa trường
Ôm đàn đi hát mười phương
Hát bài mái tóc người thương đã già
Ngồi đây chỉ có mình ta
Ôm đàn mà nhớ người ta thuơœ nào
Em còn giòng lệ nghẹn ngào"
Khi qua trường cũ mà đau lòng mình
Nhớ xưa ta có chuyện tình
Bên người bạn học thư sinh đầu đời
Ôm đàn anh hát giữa trời
Đàn ta lạc nhịp lạc lời từ xưa
Ôm đàn về lại trường xưa
Trên tàn phượng vỹ ve sầu boœ đi.

Vĩnh Hòa Hiệp

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm Thứ Sáu ngày 8 tháng 3 vừa mới qua đi... nhưng hẳn là kỷ niệm về Ngày Phụ Nữ vẫn còn in sâu trong lòng mọi người.
Các em thiếu nhi thân mến, Hôm nay chị Tường Chinh sẽ đăng phần tiếp theo bài: Mỗi Thay Đổi Là Một Cơ Hội, đây là trường hợp xẩy ra với chị Tường Chinh, và cũng có thể xẩy ra với các em: Các em ơi, dù vấp ngã, hụt hẫng cũng không được bỏ cuộc và phải lạc quan! Katarine Hepburn dã nói thế!
Sáng Chủ Nhật, vừa ngủ dậy em thấy ngoài trời mưa rả rích. Hèn chi em giậy (dậy) trễ, tiếng mưa rơi và trời lạnh đã làm em ngủ ngon và dậy trễ hơn.
Các em thân mến, Với sự phát triển càng ngày càng mạnh của các trung tâm dạy tiếng Việt, chúng ta biết rằng, tiếng Việt là một ngôn ngữ không thể thiếu trong các công đồng người Việt trên khắp thế giới! Không chỉ các trường dạy tiếng Việt được bộ giáo dục và ban đại diên Trung Tâm Việt Ngữ và thầy cô giáo lưu tâm, khuyến khích, chăm lo, góp phần xây dựng, mà các thầy cô dạy tiếng Việt cũng được đặc biệt chú ý.
Tóm tắt: Ngày xưa có một hoàng tử bị mụ phù thủy nhốt trong chiếc hộp sắt, đem bỏ giữa rừng. Một ngày nọ, có công chúa nước láng giềng đi lạc, bắt gặp chiếc hộp và phải làm theo điều kiện do tiếng nói trong hộp phát ra. Nàng phải hứa sẽ lấy người trong hộp làm chồng, sau đó nàng được hướng dẫn trở về cung vua. Nhưng vua cha lại cử hai cô gái khác đi thay nàng, đến tìm cách mở chiếc hộp. Cả hai đều bị phát giác là người giả, sau cùng công chúa phải đến tận nơi mở chiếc hộp và gặp hoàng tử. Trước khi làm lễ cưới, công chúa xin chàng cho trở về nhà thăm mẹ cha. Hoàng tử bằng lòng nhưng dặn công chúa chỉ nói ba câu rồi về ngay. Công chúa ham vui quên lời dặn, khi nhớ lại, đến giữa rừng thì không thấy hoàng tử cùng chiếc hộp đâu nữa. Nàng đi tìm, gặp một căn nhà nhỏ của mẹ con rùa. Rùa mẹ và rùa con cùng nghe chuyện của công chúa, và lo cho công chúa ăn và chỗ ngủ...
Em Hugo và Hannah hát chung trong chương trình họp mặt Tân Niên của Hội Giáo Chức Việt Nam, Nam California. (Hình Việt Phạm)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới, với lời ghi của tác giả:
các Chức Sắc đã hội ý và tạm thời đình chỉ việc phát quà cho bịnh nhân phong tại trại cùi Quy Hòa, Quy Nhơn, Bình Định.
Từ Chế Độ Dân Chủ Không Người Dân Đến Chế Độ Dân Chủ Với Người Dân -- Dân quyền phải là chức năng của.Dân Chủ. Thế nhưng, Dân Chủ, ngày nay đang bị trục trặc kỹ thuật. Dân Chủ ngày nay đang bị một nhóm người nhơn danh Dân Chủ sung công, chiếm đoạt.
Huấn luyện viên quốc gia Đức Joachim Loew gọi động thái bất ngờ của ông là "tín hiệu đổi mới rõ ràng": loại ba nhà vô địch thế giới cùng một lúc
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.