Hôm nay,  

Mộ Tuyết

11/11/200200:00:00(Xem: 11031)
Ba Xuyên, lần viếng thăm hồi bắt đầu đi làm, những năm tập sự của cuộc đời gã chuyên viên kỹ thuật, ngày hai buổi, tại Ty Trung Ương, Cơ Xuởng Vô Tuyến Điện, số 11 đường Phan Đình Phùng, Sài Gòn; chuyên lo việc sửa chữa, tu bổ máy móc, đồ dùng kỹ thuật từ các nơi gửi về; lâu lâu, do nhu cầu công vụ, được biệt phái tới những đài địa phương, để giúp đỡ người trưởng đài, thường chỉ là những hiệu thính viên, biết sử dụng máy móc, nhưng không biết, và cũng không có phận sự sửa chữa khi trục trặc, cần làm gấp tại chỗ, đại loại như máy nhận bỗng yếu, rè, nhiều tạp âm, khi nghe được, khi không; máy phát đột nhiên ngưng, không chịu phát tín hiệu, không biết vì lý do gì, hoặc bị cháy, nổ, cần gấp một máy khác thay thế cùng chuyên viên lắp đặt... Tất cả những công việc như thế thường chỉ mất một hai ngày làm, do đó thời gian trù tính cho mỗi chuyến đi thường trên dưới mười ngày, nhiều lắm nửa tháng. Trừ những ngày mới tới, bắt tay ngay vô việc, cặm cụi lo tìm kiếm, sửa chữa, những ngày còn lại, là để viếng thăm, làm quen thành phố.
Một thành phố không có gì đáng nhớ (khi cố gắng muốn nhớ lại), có một người trưởng đài người loắt choắt nhưng tính tình thật niềm nở, đã lập gia đình, sau bữa ăn, hoặc khi rảnh rỗi, người chồng (người trưởng đài) ưa kể cho khách nghe, về quãng đời đã qua của mình (thời còn trẻ, những năm tháng giang hồ, những năm phục vụ trong quân đội Pháp, lý do giải ngũ, trường hợp lập gia đình...), hỏi khách tốt ngiệp đã lâu chưa, hồi còn ở Bắc quê vùng nào, khi đã tới giờ ngồi vào bàn làm việc, thường là với đài chính (Sài Gòn), hoặc khi đã hết câu chuyện để kể, hay để nói, như sực nhớ tới hiện tại, ông khuyên khách đừng đi quá xa vượt phạm vi châu thành, cười cười, khi người vợ ít nói cùng mấy đứa nhỏ đã lui vào nhà trong, nói, ở đây chỉ có những cô Mai Liên, khách phải nghĩ một hồi lâu mới hiểu chủ nhà định nói tới những cô gái nước da ngăm đen ở vùng này (1)

Hết hai năm tập sự, đổi qua làm việc tại một đài chuyên duy trì những đường dây liên lạc quốc tế, về viễn ký, viễn ảnh, điện thoại đường dài [bây giờ trong nước gọi là điện thoại viễn liên], giữa Sài Gòn và một số thủ đô trên thế giới, không còn dịp ra khỏi thành phố, quên dần những chuyến đi, những cuộc phiêu lưu vặt, lâu lâu mơ hồ nhơ nhớ về một thành phố một hai lần ghé qua, một vài ngày ở lại, những chi tiết vụn vặt không liên quan, không ăn nhập vào đâu cả, nhưng không thể rũ bỏ, (hình như) kiến trúc phảng phất nhau, khu trung tâm gồm Toà Hành Chánh, một chợ nhỏ vây quanh bởi một vài khách sạn chệt, một vài quán nước, tiệm cà phê, hủ tíu, quán bi da, banh bàn; những sáng thứ hai toàn thành phố phải đứng nghiêm chào cờ theo lệnh một chiếc loa công cộng [thời còn ông Diệm], (thành phố lúc đó có một bộ mặt trang nghiêm thật tức cười, những thực khách đang dùng điểm tâm vội vã đứng dậy, miện còn mẩu bánh chưa kịp nuốt, dáng lúng túng của mấy bà già nghễnh ngãng chưa kịp hiểu chuyện gì đang xẩy ra), tiếng hát vọng cổ khoảng chập tối, hay trong khi chập chờn ngủ, được chiếc tây ban cầm họa theo, từ đám thanh niên tụ tập trong quán cà phê phía trước khách sạn, theo gió lọt vào căn phòng, nghe như tiếng thở than, hoặc tình tự, của linh hồn tỉnh nhỏ, thay cho lời từ biệt chẳng hề nói của cô gái lúc nãy, vội vàng rời căn phòng, chân đi đất không gây một tiếng động, như khi lén lút tới, phả hơi nóng thành phố vào tận sâu trong cơ thể người khách lạ còn trẻ tuổi, rồi sau đó lén lút rời căn phòng, thay vào đó, là một con mèo đen, không biết tới nằm trên thành cửa sổ từ lúc nào, mắt xanh biếc trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt từ buồng tắm phòng kế bên, một người khách lơ đễnh không vặn chặt vòi nước, tiếng còi những chiếc xe hàng đánh thức giấc ngủ khoảng ban mai, đánh thức luôn mùi ẩm mốc hình như toát ra từ những bức tường loang lổ, từ chiếc nệm giường mục nát, vẻ tiều tụy của căn phòng thường làm dậy một nỗi trắc ẩn vô duyên cớ, một cảm giác bực bội, buồn bã không đâu...
Trở lại Ba Xuyên khi được tin đứa em trai chết. Tử trận.
(còn tiếp)
Sơ Dạ Hương

Thịt xào mắm ruốc được xem là món ngon đưa cơm. Cách làm món thịt xào mắm ruốc khá đơn giản nhưng để tạo nên hương vị đậm chất Việt Nam, bạn cần những bí quyết riêng.
Đã từ lâu lắm, chúng ta có được năng khiếu gọi là ‘Hỏi’. Chắc ta cũng biết câu: “Cứ hỏi đi thì bạn sẽ nhận được.”
Bài này dành cho mọi người để đọc và sau đó chia sẻ… có thể giúp cứu vãn cuộc sống.
Các bạn thân mến, Mới đó mà kỳ nghỉ hè của các bạn đã quá một nửa. Năm nay, nhiều bạn đi chơi xa, có bạn tới tận vùng Bắc Cực, quanh năm núi non, sông biển còn có chỗ đóng băng.
Hằng năm, cứ vào tháng tư âm lịch, phật tử khắp nơi nô nức chào đón ngày Đức Phật Đản Sanh. Lễ Phật Khánh Đản là một mùa lễ rất vui, nhất là ở các chùa. Vào tháng tư âm lịch vừa qua, mỗi cuối tuần em được cùng bố mẹ đi lễ các chùa dâng hương cúng Phật.
Em thường ngủ mơ Thấy một bà tiên thật đẹp Đôi khi bà biến thành con bướm Bay quanh phòng Hay là một nụ hoa Hôn lên má em Em kêu: Mẹ, mẹ
Tóm tắt: Ngày xưa có một bác tiều phu rất nghèo, dành dụm mãi mới có một món tiền cho con đi học nghề. Người con học hành chăm chỉ nhưng nửa chừng thì hết tiền vì gia đình lâm vào cảnh khó khăn, phải trở về phụ cha vào rừng đốn củi.
Em Jazmyn Bùi với ca khúc “ Lời Cô” trong đêm nhạc Khúc Hát Mẹ Yêu của lớp thanh nhạc Lê Hồng Quang. (Ảnh Việt Phạm).
Đêm văn nghệ kỷ niệm 40 Năm Quốc Tế Cứu Thuyền Nhân 20-7-1979 Geneva / 20-7-2019 California sẽ diễn ra tại Hội trường Việt Báo 14841 Moran St , Westminster, California 92843 vào tối Thứ Bảy 20/7/2019 trình diễn đúng 8 giờ tối. VÀO CỬA TỰ DO.
Sự kiện và thời sự. Báo Tuổi Trẻ Online trong nước ngày 2/ 07/ 2019 có một bài “Nhiều du học sinh Việt trả đến 60.000 USD để kết hôn giả”. Rằng “V.. nói ngày xưa cô trả 30.000 USD để kết hôn giả
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.