Hôm nay,  

Tin Vắn Thế Giới

19/07/200200:00:00(Xem: 5099)
* TBN Bắt Thêm Nghi Can Thứ 4 Tình Nghi Al Qaeda

MADRID - Hôm thứ tư, cảnh sát Tây Ban Nha bắt người thứ tư tình nghi là đội viên Al-Qaeda của trùm khủng bố Bin Laden. 3 người kia bị bắt với video ghi hình ảnh các kiến trúc dấu ấn của Hoa Kỳ, trong số này có World Trade Center tại New York. Nghi can thứ tư là công dân Tây Ban Nha gốc Syria, tên Kamal Hadid Chaar, bí danh Abu Nour, có quan hệ với 1 trong 3 nghi can bị bắt hôm Thứ 3. Tính từ Tháng 11-2001, những người tình nghi là đội viên Al-Qaeda bị cảnh sát tây Ban Nha bắt lên tới con số 24 người, đem lại những tài liệu giúp cơ quan an ninh mở giai đoạn điều tra kế tiếp. Ông Sera, phát ngôn viên cảnh sát, nói : Tây Ban Nha là 1 nước trung chuyển, nhiều người có thể lưu lại làm việc như di dân kinh tế - ông từ chối ước lượng số đội viên Al-Qaeda chưa bị bắt ở Tây Ban Nha.

* Nam Hàn: Biểu Tình Đòi TT Bush Xin Lỗi

Hơn 500 học sinh và các hội viên các tổ chức dân quyền xuống đường hôm thứ tư, diễn hành 2 cây số tới tổng hành dinh Sư Đoàn 2 Bộ Binh Hoa Kỳ ở Eujongbu, phía Bắc Seoul, đòi Tổng Thống Bush xin lỗi và trừng phạt 2 lính Mỹ trách nhiệm vụ xe thiết giáp cán chết 2 thiếu nữ Nam Hàn. Nhiều người hô khẩu hiệu đòi Mỹ rút quân.

* Ukraine: Mỏ Than Cháy, 10 Ngày Sau Mới Tắt

DONETSK - Hỏa hoạn tại mỏ than trong tỉnh Donetsk (của nước cộng hòa Ukraine) gây thiệt mạng 35 người, đã bị dập tắt hôm thứ năm. Lực lượng cứu hỏa mất hơn 10 ngày mới chế ngự được đám cháy, 3 viên chức quản lý mỏ đã bị bắt để bị truy tố về tội bất cẩn. Vụ hỏa hoạn trên đã gây ra cuộc biểu tình của giới thợ mỏ tại thủ đô Kiev, phản đối các điều kiện làm việc thiếu an toàn, và tiền lương chậm trễ. Hàng trăm người phong tỏa lưu thông trên đại lộ chính của thủ đô cho tới lúc Thủ Tướng Anatoly Kinakh nhận lời tiếp các đại biểu công nhân vào buổi chiều hôm thứ năm. Hàng chục người khac đã tuyệt thực từ gần 1 tháng để đòi tiền lương thiếu, và hối thúc chính phủ cải tổ kỹ nghệ hầm mỏ. Năm ngoái, khoảng 300 thợ mỏ Ukraine chết vì tai nạn.

* Dịch Vụ Nhạc Qua Internet Hốt Bạc

Các công ty nhạc quốc tế, xuyên qua đại diện là International Federation of the Phonographic Industry (IFPI, bản doanh London), đòi hỏi ba cổng Internet Hoa Ngữ phải ngưng dịch vụ liên hệ tới âm nhạc của họ vì đã vi phạm bản quyền của hầu hết các bản nhạc nổi tiếng hát trong tiếng Quan Thoại và Quảng Đông. Trung Quốc bị xem là nơi trộm nhạc tới 90%. Một trong cac1 cổng, Sohu.com, đã cho dẹp dịch vụ âm nhạc hôm thứ hai, nhưng nói là có thể sẽ xin tiếp tục dịch vụ lại. Các cổng này đã thu được ước tính 6.3 triệu đô la trong nhiều tháng qua, từ khi họ cung cấp khoảng 1,100 bản nhạc, trong đó 90% thuộc bản quyền các hội viên IFPI.

* Mặc Bikini Bằng Rau, Mời Gọi Aên Chay

Nữ diễn viên Mỹ Tracy Bingham, mặc bộ đồ tắm kết bằng các mảnh rau sà lách, đứng chụp hình giữa phố Paris hôm thứ tư 17-7. Cô Bingham, nổi tiếng với phim bộ Baywatch, đang quảng cáo mời gọi ăn chay cho chiến dịch mới của hội PETA (Con Người Vì Sự Đối Xử Đạo Đức Với Thú Vật). Bích chương sau lưng mang dòng chữ: Tất cả thú vật đều bình đẳng.

* 1/3 Gia Đình Bà Mẹ Độc Thân Dưới Mức Nghèo

Sherry Dana, người làm việc từ nhà cho USA Groups, Inc., một dịch vụ đặt phòng khách sạn, nói chuyện qua phone ở Springfield, Virginia hôm thứ hai 1-7-2002 trong lúc cô con gái là Lisa Weatherford, 13 tuổi, viết một tờ ghi chú. Thống kê 2000 cho thấy tỉ lệ nghèo giảm đối với các gia đình mà chủ hộ là các bà mẹ độc thân trong thập niên 1990s. Nhờ cải tổ welfare, nhờ kinh tế bùng nổ, nhờ cac1 sở nhận thêm quý bà mẹ độc thân và nhờ bố ráp các ông bố trốn cấp dưỡng. Tuy nhiên, hơn 1/3 gia đình mà chủ hộ là các bà mẹ độc thân vẫn sống dưới mức nghèo đói.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản Nguyễn Phú Trọng đã mơ hồ, viển vông và hão huyền khi tránh đương đầu với Trung Cộng ở bãi Tư Chính, Trường Sa.
Năm ấy, sau khi pháo giao thừa tắt lịm, không gian trở laị tịch mịch vô cùng, lúc ấy trong nhà bảo sanh có một người mẹ đau bụng chuyển dạ.
Xem hát cải lương miễn phí? Chuyện này chỉ xảy ra tại Sài Gòn…
Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg, Cơ quan Contractors State License Board, và Dehli Center kính mời quý vị tham dự buổi Hội thảo miễn phí với đề tài Giúp Cao Niên Ngăn Ngừa Nguy Cơ Bị Lừa Gạt.
Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi.
Tại các cơ sở thương mại mà đặc biệt là nhà hàng và tiệm Nail khắp Hoa Kỳ, thường thấy có trưng bảng thông báo “We reserve the right to refuse service to anyone” (tạm dịch: “Chúng tôi dành quyền từ chối phục vụ bất kỳ người nào”).
Mưa bay Trên Ngọn Tình Sầu Vì thơ dỡ mộng công hầu áo xanh
Lâu lắm rồi tôi có viết một bài với chủ đề "Người máy có biết yêu không?". Trong bài viết tôi đặt vấn đề xoay quanh câu hỏi làm sao người máy có được cảm xúc như con người, khi tôi nhìn thấy sự tiến bộ kỳ diệu của người máy.
Kế hoạch tổ chức Ngày Diễn Hành Tết 2020 đã bắt đầu thành hình. Năm nay, ngày diễn hành sẽ vào ngày thứ bảy, 25 tháng 1 năm 2020, bắt đầu từ 8 giờ sáng đến 11:30 giờ trưa, nhằm ngày Mồng Một Tết năm Canh Tý.
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.