Hôm nay,  

Thơ Thơ

16/09/200200:00:00(Xem: 16191)
Chứng Tích

Tạ từ quê hương
anh mang niềm tuœi nhục
Đời lưu vong
nước mất nhà tan
Đời lưu vong
anh lê bước lang thang
Thân vất vươœng
hồn chia xa trời cũ

Hai tay trắng
anh hiện hình tu hú
Đời mộng du
che lấp tuổi nhục nhằn
Còn gì đâu
ngoài hai chữ áo cơm
Thân rũ liệt
trong hình hài thương tích

Anh phaœi sống
để anh làm chứng tích
Chờ xoay dòng
lịch sưœ mới sang trang
Anh phaœi sống
để anh làm nhân chứng
Tội ác tày trời
bè lũ phi nhân

Vân Lam

*

Chuyện Tù

Xưa tù thèm chút nắng
Thèm gặm một cuœ khoai
Một chút trời xanh thắm
Còn thấy ánh tương lai

Xưa tù nằm chiếu đất
Nghe nhạc dế ru hoài
Một chút người chân thật
Không thù hận xeœ hai

Xưa tù ngồi phơi gheœ
Áo rách toạc bờ vai
Thịt da này cuœa mẹ
Giờ lơœ lói hình hài

Xưa tù thèm hương vợ
Chân tóc rịn mồ hôi
Tù nằm co thương nhớ
Giá bên nhau rã rời

Xưa tù đi kiếm lá
Trèo như khỉ rung cây
Mót trái rừng lót dạ
Miễn sao căng dạ dày

Đôi khi tù chỉ ước
Được tháo cũi xổ lồng
Sống tung hoành như trước
Thù phaœi traœ cho xong

Chí tù hề bất khuất
Dạ tù hề khôn nguôi
Chân đá mìn tung đất
Bình sinh vẫn một trời

Giờ tù tràn ánh nắng
Ngắm thoœa thích sao mai
Muốn đẩy dần gánh nặng
Húc bừa dấu tương lai

Giờ tù nằm nệm ấm
Nhạc F.M. êm đềm
Yên phận mình chắc mẩm
Mặc ai tỉnh, ai điên

Vết gheœ xưa lành lặn
Áo “vét’ thoœa đời trai
Nhắc chi đời cóc cắn
Nên vỗ béo hình hài

Đôi khi còn dối vợ
Thà cứ như cuœ khoai
Gái mắt xanh béo bơœ
Thù dân tộc còn dài

Nhắc chi thời kiếm lá
Kể chi phút đói lòng
Đời muôn vàn phép lạ
Xấp ngưœa cũng bằng không

Tù vẫn còn mơ ước
Chuyện binh lưœa một thời
Chuyện quan trên ngồi trước
Chuyện bán tước để đời

Nhưng... tù tôi vẫn biết
Còn một khối mang mang
Trong ngục tù khuœng khiếp
Không buông súng quy hàng...

Phạm Quang Ngọc

*
Tình em anh hiểu

Đêm qua muội đã không tròn giấc
Thức để nhìn đêm lắng thật sâu
Trước cuộc tình buồn em bật khóc
Thời gian xin hãy vụt qua mau ...

Muội ơi ta xót lòng ta lắm
Tình thật yêu kiều thật dễ thương
Trang giấy tình thư ghi thật đậm
Dáng hồng ẩn hiện nhẹ như sương ...

Muội cười ta thấy lòng thanh thản
Như có muôn hoa nở thật gần
Dù muội cách xa hàng vạn dặm
Vẫn nghe gần lắm khắp châu thân

Trong phone giọng muội như là mật
Rót nhẹ vào tai ý ngọt ngào
Nhưng mà mưa nắng đâu là thật
Tình riêng em khóc lệ thương đau

Trang thư muội viết anh vừa đọc
Giữa lúc ngoài sân mưa vẫn rơi
Băng giá trời đông về rối tóc
Tình em , anh biết gió tơi bời ...

Em cứ quên dù chẳng dễ dàng
Giao mùa đông chuyển đợi xuân sang
Tình anh ví có duyên không nợ
Mai gặp lại nhau khỏi ngỡ ngàng...

Anh hiểu lòng em vẫn khắc ghi
Vẫn mong tan tuyết đón xuân về
Vẫn mơ hai đứa mình chung bước
Phòng ấm vòng tay trọn ý thề ...

Thy lan thảo

*

Con Tim Dại Khờ

Biết em yêu anh nhiều người phaœn đối
Họ chê bai họ phê phán đuœ điều
Họ baœo rằng keœ như thế mà yêu
Thật mù quáng dại khờ không hiểu nổi

Coi chuyện đó là hương đồng gió nội
Ai nói sao cũng chẳng để tâm gì
Chỉ âm thầm thêu dệt mối tình si
Anh - hình bóng em thầm thì trong mộng

Từ đó khép lòng, tường cao kín cổng
Trong con tim suy nghĩ có một người
Còn gì bằng giấc mộng tuổi đôi mươi
Sao cứ thấy cuộc đời tươi đẹp quá

Đôi má em hồng tóc dài buông xõa
Caœm tươœng như mình càng treœ trung ra
Ôi phaœi chăng, ôi có phaœi chăng là
Nhờ tình yêu mà mặn mà nét mặt"

Em thường hay ngắm cành hoa hương sắc
Ước gì chúng mình kết chặt trăm năm
Có những đêm ra đứng ngó trăng rằm
Lòng cứ nguyện đừng oái oăm ngang trái

Con tim dại khờ con tim tình ái
Caœ ngày đêm van vái chuyện đôi ta
Được bình yên được mãi mãi thiết tha
Cầu hai đứa đậm đà và hạnh phúc.

Phạm Tình Thơ

*

SàiGòn Times Yêu Dấu

Thân tặng qúy anh chị em trong ban biên tập Sàigòn Times để toœ lòng ngưỡng mộ cuœa người độc giaœ thầm lặng

Sàigòn Times anh yêu dấu ơi
Mỗi tuần em cứ trông ngóng đợi
Để được ôm anh rồi ve vuốt...
Tất caœ những gì em ước mơ
Thiếu anh đời em thành vô nghĩa
Vắng chàng lòng thiếp thêm thẫn thờ
Mỗi tuần mình gặp lại anh nhé
Bõ phút ngóng trông, phút đợi chờ...

Trần Hoàng Mai

*

Mo Cau Vườn Cũ

Nắng chiều laœ ngọn hàng cau
Haœ hê lũ nhoœ sân sau nô đùa
Đồng xa nặng trĩu lúa mùa
Chim về làm tổ khi mùa xuân sang
Bướm bay luống caœi hoa vàng
Tụm năm tụm baœy chang vang đầu trần
Mo cau kéo chạy rần rần
Ăn thua tới mức đã tàn sức hơi
Tết về nghỉ học rong chơi
Vườn sau rượt đuổi tơi bời coœ hoa
Nụ cười đôn hậu hiền hòa
Ngoại nhìn đám cháu rượt nà reo vui
Ông luôn rạng rỡ nụ cười
Ra vườn ông hái dừa tươi mang vào
Dừa xiêm hương vị ngọt ngào
Bao nhiêu lũ nhoœ cái ào là xong
Quanh vườn ông kiếm chiếc lồng
Tìm cây vú sữa trái hồng cho con
Qua rồi một thuơœ vàng son
Nhà tan vườn nát nước non chẳng còn
Tìm đâu những lối đường mòn
Mo cau ngày cũ dấu mòn tháng năm
Bạn bè biệt dấu mù tăm
Nhớ về vườn cũ thương thầm mo cau.

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Tống Trương Xá Nhân Chi Giang Đông

Trương Hàn Giang Đông khứ,
Chính trĩ thu phong thì.
Thiên thanh nhất nhạn viễn,
Haœi khoát cô phàm trì.
Bạch nhật hành dục mộ,
Thương ba diểu nan kỳ.
Ngô Châu như kiến nguyệt,
Thiên lý hạnh tương ti (tư).

Lý Bạch

*

Phoœng dịch

Tiễn Trương Hàn Đi Giang Đông

Vừa lúc Trương Hàn đến đất Đông
Heo may thu tiết lạnh se lòng
Trời xanh thăm thẳm con chim lượn
Biển rộng lặng lờ chiếc bách dong
Thấm thoát ngày qua mau tối đến
Trùng trùng sóng lạnh khó chờ trông
Ngô Châu đất nước soi vầng nguyệt
Nghìn dặm quan san vẫn nhớ mong.

Đan Phụng

Vào Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018 là một ngày vui của con và các bạn thiếu nhi vì được đi dự Lễ Phát Giải “Bé Viết Văn Việt 2018” hằng năm.
Cả tuần nay, tôi thường nghĩ tới bài “Tôi Đi Học” của nhà văn Thanh Tịnh mà tôi đã học thuộc lòng từ lúc nhỏ. Và ở trường tiểu học, năm nào mùa tựu trường các thầy cô cũng nhắc nhở, đọc lại cho nghe:
Tóm tắt: Ngày xưa có một ông trồng một vườn hoa đẹp sau cung điện của mình. Trong vườn có một cây táo kết quả vàng, nhưng cứ sau một đêm thì cây táo lại thiếu một quả. Vua cho hai hoàng tử anh và em đi canh, nhưng hoàng tử nào cũng cứ 12 giờ là ngủ nên sáng hôm sau vẫn thiếu một quả. Hoàng tử Út xin vua đi canh và phát giác ra có một con chim lông vàng tới ăn trái táo. Hoàng tử giương cung bắn, chim bay vụt đi, rớt lại một sợi lông vàng. Hoàng tử Út đem về trình cho vua cha, quần thần cho rằng chiếc lông vàng còn quý hơn cả một vương quốc...
Tác giả là cư dân Miami, Florida, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, con người, và nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là hai bài mới của ông.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện là cư dân Bắc California.
chị Trinh tỉnh ngộ: Mình là con của nước. Nước đây là nước sông nước rạch, Đồng thời là cái Nước nhỏ bé khốn khổ bao nhiêu ngàn năm nay. Con của Nước. Con của Nước. Vậy tôi phải làm gì cho xứng đáng.
phụ diễn Văn nghệ đấu tranh với những nhạc phẩm trong dòng nhạc Nhân Bản của Nhạc sĩ Ngô Thanh Nam, đặc biệt ca khúc cùng tên Mẹ Vắng Nhà được viết riêng cho chương trình này
Hễ mình nói Không sẽ có người nói Có.- Hễ mình nói đúng tất có người nói sai. - Hễ mình khen tất có người chê bai. - Hễ mình nói phải tất có người nói trái.
những chiều mưa xa xứ mà nằm chèo queo trong một cái nhà trọ rẻ tiền ở Vọng Các thì buồn muốn chết, nếu cứ loay hoay nghĩ chuyện quê nhà. May mà có bia, đời đỡ thảm thương
Hiện tại, Dự Luật SB 895 đang được chuyển đến Văn Phòng Thống Đốc, và tôi tha thiết kêu gọi quý đồng hương tham gia cùng tôi tích cực vận động thêm một lần nữa để Dự Luật SB 895 được Thống Đốc ký ban hành luật
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.