Hôm nay,  

Con Người Và Tổ Chức

27/08/200200:00:00(Xem: 4263)
Làm thế nào phá vỡ mạng lưới khủng bố al-Qaida đã chăng khắp thế giới" Cuối năm ngoái, các giới chức Mỹ cho biết có những tổ al-Qaida hoạt động ở 36 quốc gia, người ta hiểu tình báo Mỹ đã theo dõi hoạt động của bọn khủng bố từ lâu. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ tin tức tình báo được phổ biến để người dân Mỹ biết quy mô hiểm họa. Tuần qua, những cuốn video của bọn al-Qaida được CNN đưa lên TV cho thấy tầm tay của khủng bố không những dài mà còn rất chắc. Nó gợi ra những suy tư mới về chiến lược và vấn đề thứ tự ưu tiên của cuộc chiến chống khủng bố.
Các cuốn video đó cho thấy mạng lưới al-Qaida nối liền với các tổ chức khác. Một cuốn cho thấy các tay súng Ả rập ở Chechnya phục kích một đoàn công-voa của quân đội Nga. Một cuốn khác cho thấy các chiến sĩ Thánh chiến học tập ở Miến Điện, huấn luyện viên nói tiếng Ả rập. Một cuốn nữa quay ở nước Eritrea, Đông Phi châu, cho thấy các tay khủng bố tuyên cáo Thánh chiến đánh đuổi những kẻ ngoại đạo ra khỏi nước này. Các cuốn video khác quay ở Uzbekistan, Algeria. Bosnia và nhiều nước khác cho thấy những hình ảnh tương tự. Trước đây về phía các giới chính quyền, người ta loan tin đã phá được những tổ khủng bố ở Singapore, Mã Lai Á, Indonesia, Phi Luật Tân và Ma Rốc. Một tổ chức ở Washington chuyên nghiên cứu các vấn đề quốc tế nói al-Qaida có liên hệ với các tổ chức khủng bố ở Ai Cập, Libya, Yemen, Kashmir, Uzbekistan và Algeria. Một chuyên gia nhận xét cánh tay khủng bố thọc sâu vào các nước Tây Âu như Ý, Đức, Tây Ban Nha, và còn nói ngày 11-9-01, khủng bố ở Anh quốc có kế hoạch tấn công các mục tiêu ở London, nhưng kế hoạch bất thành vì mọi chuyến bay ở Anh đã ngừng lại. Tháng trước Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld nói trước Ủy ban Quân lực Thượng viện Mỹ rằng các tổ al-Qaida hoạt động ở 60 nước kể cả Mỹ. Một chuyên gia về khủng bố kết luận al-Qaida là "một tổ chức của các tổ chức".
Hiển nhiên Mỹ đang đứng trước một kẻ thù có một tổ chức rất vĩ đại. Trong bất cứ cuộc đấu tranh nào, dù bằng vũ lực hay không bằng vũ lực, vấn đề tổ chức vẫn là điều tất yếu của hai bên đối thủ. Nhưng cuộc chiến tranh giữa Mỹ và khủng bố có một điểm khác biệt quan trọng. Mỹ với tất cả sức mạnh vũ lực và kinh tế của một siêu cường là một "tổ chức hữu hình", còn khủng bố tính tối đa chỉ có khoảng 10,000 người, vũ khí tạp nhạp hay tự chế, lại là một "tổ chức vô hình". Chính cái vô hình đó đã tạo thế quân bình, có khi còn cho khủng bố lợi thế. Bằng chứng là trong một năm qua, sức mạnh siêu cường của Mỹ vẫn không kết thúc được cuộc chiến chống khủng bố. Tổ chức vô hình đáng sợ nhất và nếu xét theo kinh nghiệm Việt Nam, những người Cộng sản hơn ai hết, biết sợ "địch thủ có tổ chức". Cá nhân chống đối, Hà Nội không sợ, có thể buông lỏng. Hà Nội chỉ sợ có tổ chức. Những người bị Cộng sản bắt sau ngày 30-4-75 ở miền Nam, kể cả nhà văn nhà báo, đều bị Công an tra khảo gắt gao với câu hỏi: "Anh ở tổ chức nào" Có bao nhiêu người"". Cộng sản sợ tổ chức vô hình là đúng vì trước khi cướp chính quyền, đảng Cộng sản cũng là một tổ chức vô hình, bởi vậy họ đã biết sức mạnh của tổ chức vô hình như thế nào.

Trong cuộc chiến tranh chống khủng bố do chính phủ Bush phát động sau ngày 11-9, có hai mục tiêu chiến lược rõ rệt. Một là dùng vũ lực đánh thẳng vào đầu não al-Qaida ở Afghanistan, hai là phá vỡ các tổ chức al-Qaida trên thế giới bằng cách cắt đứt các đường dây cung cấp tiền bạc, liên lạc tin tức, và phối hợp vói các nước đồng minh, trao đổi tin tức tình báo, nhờ đồng minh bắt giữ các tổ al-Qaida bị phát hiện. Hai mặt chiến lược đó rất hợp lý, nhưng xét ra cho đến nay, nó chỉ có hiệu quả phần nào, vì vẫn chưa đạt được mục tiêu tối hậu là diệt hết nạn khủng bố. Vẫn biết cuộc chiến chống khủng bố rất lâu dài không thể kết thúc ngay trong một năm, nhưng nếu không nhìn rõ thêm một yếu tố khác, cuộc chiến sẽ kéo dài thêm nữa. Đó là vấn đề con người trong tổ chức khủng bố.
Con người là quan trọng, vì không có người làm sao có tổ chức. Khi hết người, tổ chức tinh vi dến mấy cũng hết. Thế nhưng về con người, hai bên chiến tuyến mỗi bên lại có một nấc thang giá trị khác hẳn. Mỹ rất quý nhân mạng, bảo vệ tối đa xương máu người lính chiến, bảo vệ sinh mạng thường dân vô tội và bảo vệ cả sinh mạng của kẻ thù trong một số trường hợp để khỏi vi phạm đạo lý hay luật lệ quốc tế về chiến tranh. Trái lại, al-Qaida không quan tâm đến sinh mạng con người, ngay cả những chiến sĩ của họ cũng chỉ là những vật dụng dùng xong rồi bỏ, họ không đặt vấn đề thường dân vô tội mà chỉ có vấn đề kẻ ngoại đạo, và Thánh chiến không tuân theo luật lệ nào. Ngay chính chủ tướng của họ là bin Laden cũng đã tự chấp nhận là kẻ có thể bị hủy (expendable). Bởi vậy việc bin Laden còn sống hay chết không còn quan trọng nữa. Khi Mỹ đã không bắt được hay giết được bin Laden trước ngày 11-9 thì coi như đã lỡ rồi, cái nhân đã gieo và cái quả đã có, không cách nào chữa lại được nữa.
Cách tổ chức của al-Qaida cho thấy cái nhân đã gieo. Dù cho cắt đứt được tiền bạc, liên lạc, hay dù bin Laden có chết, bộ chỉ huy trung ương al-Qaida có tan, những tổ khủng bố tự nó sẽ chỉ huy chính nó, tự nó sẽ kiếm sống nằm chờ kéo dài, để một ngày nào đó tự làm chất nổ, rồi chết và kéo theo cái chết của kẻ thù. Tổng Thống Bush nói đánh thắng chiến tranh, bảo vệ kinh tế. Điều đó nghe rất hay, chỉ có vấn đề "thời gian" đáng ngại. Thời gian không làm việc cho Mỹ mà làm việc cho khủng bố. Chiến tranh kéo dài, kinh phí gia tăng, thật khó bảo vệ kinh tế. Khủng bố sẽ kéo dài, bởi vì mục tiêu tối hậu của chúng không phải là giết người Mỹ mà là giết kinh tế Mỹ.


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Câu Lạc Bộ Nhiếp Ảnh Việt Nam/VN Photography Club sẽ tổ chức một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật "Ánh sáng và sắc màu" tại Little Saigon, Nam Cali. Buổi triển lãm sẽ diễn ra hai ngày, Thứ Bảy và Chủ Nhật, 7 và 8 tháng 12 năm 2019 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, tại Hội trường nhật báo Người Việt
Bộ trưởng quốc phòng Nam Han, Jeong Kyeong-doo và đồng nhiệm Trung Quốc, Ngụy Phượng Hòa đã đồng ý thiết lập thêm những đường dây nóng quân sự giữa hai nước và chuẩn bị cho chuyến công du của bộ trưởng Jeong đến Trung Quốc vào năm 2020.
Ánh nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ.
Công Ty Disneyland sẽ chính thức tham dự cuộc Diễn Hành Tết tại Westminster với sự góp mặt của nhiều nhân vật trong đó có Mickey và Mini Mouse.
Thương vụ bán hàng trên mạng tại Hoa Kỳ Ngày Lễ Tạ Ơn đã tăng vọt 17$ tới 4.1 tỉ đôla, theo Salesforce cho biết. Doanh thu bán hàng mạng trên toàn cầu đã tăng còn nhanh hơn.
2 du khách của chiếc du thuyền Carnival Cruise Line đã chdết trong một xe buýt trong thời gian một tua độc lập tại Belize hôm Thứ Tư.
Thủ Tướng Iraq Adel Abdul-Mahdi cho biết hôm Thứ Sáu rằng ông sẽ từ chức theo sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động và lời kêu gọi ông ra đi bởi nhà lãnh đạo tôn giáo hàng đầu quốc gia của phái Hồi Giáo Shia.
2 phi đạn được Bắc Hàn phóng đi hôm Thứ Năm “được cho là bắn từ một bệ phóng phi đạn nòng siêu lớn,” theo các viên chức quân sự Nam Hàn cho biết.
Cảnh sát Anh đã bắn chết một người tấn công khủng bố hôm Thứ Sáu tại Cầu London -- một sự kiện đau lòng đã khiến ít nhất một người vô tội thiệt mạng và một số người khác bị thương xung quanh con đường trọng yếu là nơi xảy ra vụ tấn công Hồi Giáo chết người chỉ hơn hai năm trước.
Trấn Cảnh Đồng nằm bên bờ sông Liễu Hạ, xinh đẹp như cảnh thiên thai ở chốn trần gian. Khách thương hồ đến đi mua bán quanh năm. Khách du thanh tú lịch lãm cũng dập dìu trẩy hội…


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.